Tư Quân Đạc nhìn chằm chằm vào chú mèo quất mặt tròn trước mặt, Ôn Minh Dịch run run bộ râu trắng, đôi mắt màu hổ phách mở to, cũng đang lặng lẽ nhìn lại anh.
Một người một mèo, bốn mắt nhìn nhau, không nói nên lời, thậm chí chẳng thèm chớp mắt.
Trầm mặc, vẫn là trầm mặc. Nhưng sự trầm mặc này không còn là đêm Khang Kiều tĩnh lặng nữa, mà là khoảnh khắc Ôn Minh Dịch biến thành một con mèo.
Cuối cùng, vẫn là Ôn Minh Dịch với tính cách ngang ngạnh chịu thua trước. Cậu lười biếng ngẩng đầu mèo lên, ủ rũ hỏi anh mình: “Giờ phải làm sao đây?”
Tư Quân Đạc nhìn cậu nghiêng đầu kêu “meo meo”, không hiểu sao lại thấy có chút... đáng yêu quá mức. Anh đưa tay ra, khẽ xoa lên đầu cậu một cái.
Ôn Minh Dịch cảm thấy vô cùng dễ chịu, liền duỗi đầu ra, nhắm mắt lại để anh xoa. Cậu thậm chí còn thập phần chủ động, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay anh.
Tư Quân Đạc thấy vậy, không khỏi ôm cậu sát vào lòng hơn một chút, một tay vuốt nhẹ lên đầu và lưng cậu, trầm ngâm nói:
“Hôm nay đã hơi muộn rồi, cứ nghỉ ngơi trước đã. Ngày mai xem thử có thể biến trở lại được không, muộn nhất là ba ngày, mặc kệ có thể biến trở về hay không, cũng phải đi kiểm tra một chút.”
Ôn Minh Dịch vừa nghe tới kiểm tra liền không bình tĩnh, “Kiểm tra?”
Tư Quân Đạc tuy nghe không hiểu tiếng “meo meo” của cậu, nhưng vẫn có thể đoán được cậu đang muốn nói gì. Anh kiên nhẫn giải thích:
Chuyện này cũng không còn cách nào khác, cũng không thể để em như vậy cả đời được. Em yên tâm, anh sẽ không để em gặp nguy hiểm đâu.”
Ôn Minh Dịch tất nhiên là tin tưởng anh. Từ nhỏ cậu đã lớn lên bên cạnh Tư Quân Đạc, đến khi tốt nghiệp tiểu học, cha mẹ cậu càng vì tin tưởng Tư gia và Tư Quân Đạc mà yên tâm giao phó luôn con trai.
Lúc ấy, hai người chẳng khác gì trực tiếp đem cậu nhét vào lòng Tư Quân Đạc, vừa dỗ dành nói: “Minh Minh phải ngoan, nghe lời ca ca nhé,” vừa tiêu sái thu dọn hành lý, nhẹ nhàng khoát tay lên đường bận rộn gây dựng sự nghiệp.
Ôn Minh Dịch vừa nhớ đến cha mẹ không mấy đáng tin cậy của mình, liền thấy bực đến không thở nổi.
Cậu vẫn còn nhớ rất rõ—trong nguyên tác, sau khi bản thân ngoài ý muốn bỏ mạng, cha mẹ cậu như thể đột nhiên đánh mất lý trí. Đối mặt với Khương Tử Mặc đang quỳ rạp xuống đất không đứng dậy nổi, khóc lóc thảm thiết, bọn họ chẳng những dễ dàng tiếp nhận lời giải thích kiểu như “người chết không thể sống lại, Tiểu Mặc cũng không phải cố ý” đầy hoang đường kia của Khương Tử Mặc và Văn Bác. Mà còn vì một câu nói của Khương Tử Mặc rằng: “Là con hại chết Minh Dịch, nên con muốn thay cậu ấy tận hiếu”, liền cảm động đến mức… nhận Khương Tử Mặc … con nuôi.
Ôn Minh Dịch khi đó suýt nữa thì không kìm được mà phun ra một ngụm máu lên mặt cha mẹ mình, muốn cho bọn họ biết thế nào gọi là “con trai nằm trong quan tài, nắp còn chưa kịp đậy kín”, vậy mà đã muốn nhận người khác làm con? Thật sự là sắp bị tức đến sống lại rồi còn gì!
Chỉ có Tư Quân Đạc - chỉ có anh là người duy nhất không chấp nhận lời xin lỗi hay sám hối của Khương Tử Mặc, kiên quyết muốn đưa cậu ta vào tù.
Ôn Minh Dịch không tự chủ được mà khẽ thở dài, phát ra một tiếng "meo" yếu ớt, rồi dụi đầu vào lòng ngực Tư Quân Đạc cọ cọ.
Cậu và Tư Quân Đạc đã sống chung với nhau nhiều năm như vậy. Tuy không có quan hệ huyết thống, bản thân cậu lại từng không ít lần tuỳ hứng làm loạn, thời kỳ nổi loạn còn từng cãi nhau đến chiến tranh lạnh…Nhưng từ đầu đến cuối, người duy nhất luôn luôn nghĩ cho cậu, bất kể có được hồi đáp hay không - vẫn chỉ có Tư Quân Đạc.
Vậy nên kiếp này… bất kể thế nào, cậu cũng không thể để Tư Quân Đạc lại rơi vào kết cục như đời trước nữa.
Tư Quân Đạc cúi đầu nhìn cậu đang dụi dụi trong lòng ngực mình. Tiểu miêu mềm như bông, cứ như một cục kẹo bông gòn vừa mới ra lò - mềm mại, ấm áp đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm mãi không buông.
Anh vươn tay, khẽ gãi nhẹ dưới cằm Ôn Minh Dịch. Ôn Minh Dịch liền thuận thế nằm lười ra trong lòng ngực anh, thoải mái duỗi người, còn lộ ra cái bụng tuyết trắng, trông ngoan ngoãn như đang nói: “Sờ nữa đi, em cho phép đó.” Một dáng vẻ hoàn toàn thuận theo, không phòng bị, khiến người khác không nhịn được muốn yêu thương thêm vài phần.
Tư Quân Đạc thuận tay vuốt nhẹ một lượt cái đuôi mèo của cậu, liền thấy con mèo quất trong lòng mình lăn một vòng, sau đó ngửa đầu ra, bộ dạng rõ ràng là đang ra hiệu: “tiếp tục gãi cằm cho em đi nữa.” Khóe môi Tư Quân Đạc khẽ cong lên, nhiễm một chút ý cười. Trong mắt anh, ánh nhìn dịu dàng như từng lớp sóng biển lặng lẽ lan rộng, dâng lên một tầng lại một tầng ôn nhu không tên.
Anh chưa từng nuôi mèo, khi đi trên đường dù có tình cờ bắt gặp thì cũng sẽ không phân tâm liếc mắt nhìn thêm một cái. Có một nữ tổng tài từng hợp tác với anh, bởi vì luôn khoe mèo của mình trên vòng bạn bè, nên đã bị Tư Quân Đạc thản nhiên... chặn luôn.
Anh vẫn luôn cho rằng bản thân không có chút cảm xúc nào với loại động vật nhỏ này—chúng nó có thể đáng yêu, nhưng sự đáng yêu đó là của chúng nó, chẳng liên quan gì đến anh. Anh không thích, cũng chẳng cần phải thích.
Thế nhưng hiện tại, khi nhìn con mèo quất nhỏ trong lòng đang híp mắt hưởng thụ, thậm chí còn phát ra tiếng “khò khè khò khè” mơ hồ đầy thỏa mãn, Tư Quân Đạc lần đầu tiên cảm thấy—mèo, cái loại sinh vật nhỏ bé này… thật ra cũng rất dễ khiến người ta yêu thích. Anh khẽ nhéo nhéo móng vuốt của tiểu miêu, mềm mại, lớp đệm thịt bên dưới cũng phấn nộn nộn, chạm vào cực kỳ dễ chịu.
Tư Quân Đạc lại xoa xoa cậu một cái, rồi đứng dậy, bế mèo lên. “Ngủ đi. Đêm nay ngủ ở phòng anh, ngày mai xem thử em có thể biến trở lại hay không. Nếu không được… thì chúng ta phải nghĩ biện pháp khác.”
Ôn Minh Dịch “meo” một tiếng, xem như đã đồng ý với anh.
Tư Quân Đạc đem đặt cậu lên giường, nói: “Anh đi tắm, em ngủ trước đi.”
Nhưng mà Ôn Minh Dịch nào có ngủ được, liền đi theo anh vào phòng tắm. Tư Quân Đạc còn đang nghi hoặc, chẳng lẽ cậu cũng muốn tắm rửa? Ai ngờ lại thấy tiểu quất miêu nhảy phốc một cái lên bồn rửa mặt, ngay ngắn ngồi trước gương, nghiêm túc chỉnh lại dáng vẻ của chính mình.
Ôn Minh Dịch nhìn chính mình trong gương, là một con mèo quất nhỏ, vẫn chỉ là một mèo quất nhỏ mà thôi. Cậu xoay một vòng 360 độ, tỉ mỉ quan sát bản thân, thậm chí còn nghiêng đầu ngó ngó cái mông và cái đuôi của mình. Tư Quân Đạc đứng bên cạnh thấy cậu đứng đối diện với gương mà cứ lắc lắc cái mông nhỏ, không nhịn được cúi đầu khẽ bật cười.
Ôn Minh Dịch soi xong, trong lòng âm thầm đánh giá—tuy không đủ anh tuấn tiêu sái như trước, nhưng cũng xem như… khá đáng yêu. Nghĩ đến đây, cậu mới miễn cưỡng chấp nhận được sự thật mình đã biến thành một con mèo, sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống đất, lắc lắc bước đi bằng dáng “miêu bộ”* ra khỏi phòng tắm.
Tư Quân Đạc đóng cửa, bắt đầu tắm rửa.
Ôn Minh Dịch nằm ở trên giường, vừa nhàn rỗi vừa nhàm chán mà lại chẳng thể nào ngủ được. Cậu vươn đầu lưỡi ra, liếm liếm móng vuốt nhỏ của mình, trong đầu đang cân nhắc xem lát nữa nên làm gì. Thế nhưng ngay khoảnh khắc liếm xong, một cú “đánh tỉnh ngộ” như sét ngang trời giáng xuống—ngọa tào!!! Cậu vừa mới làm cái gì vậy?! Ôn Minh Dịch sững người nhìn chằm chằm vào đôi chân trước trắng muốt của mình: cậu thế mà lại đi liếm móng vuốt của chính mình?!
Đôi mắt mèo của Ôn Minh Dịch tràn đầy kinh hãi,ngập tràn nghi vấn cuộc đời: Tại sao mình lại liếm móng vuốt?! Người bình thường ai lại đi liếm tay chứ! Khi xưa cậu chưa bao giờ liếm tay cả, bây giờ thì hay rồi, nếu cứ tiếp tục như thế, chẳng phải sau này sẽ ngày càng giống… một con mèo thực thụ sao?!
Ôn Minh Dịch cảm thấy tuyệt vọng, cậu cố gắng kiềm chế cơn xúc động muốn liếm lông, đoan đoan chính chính ngồi ngay ngắn trên giường, thân thể căng cứng, thẳng tắp như đang đứng trong tư thế quân đội.
Khi Tư Quân Đạc bước ra, liền thấy một con mèo quất nhỏ đang ngồi nghiêm chỉnh trên giường, trông chẳng khác gì một pho tượng. Nếu không phải hướng cửa sổ không có ánh trăng chiếu vào, Tư Quân Đạc thậm chí còn cảm thấy em trai mèo của mình sắp ngửa mặt lên tru một tiếng đầy bi thương.
Anh bước lại gần, vươn tay xoa đầu cậu một cái. Ôn Minh Dịch vừa cảm nhận được bàn tay anh vuốt ve, lập tức thả lỏng toàn thân, nằm bẹp xuống, rúc luôn vào lòng ngực Tư Quân Đạc.
Tư Quân Đạc vén chăn lên giường, cẩn thận đặt cậu sang một bên gối khác.
“Ngủ đi. Ngủ ngon.”
Ôn Minh Dịch “meo” một tiếng, nhắm hai mắt lại.
Buổi sáng ngày hôm sau, thời điểm Tư Quân Đạc tỉnh dậy, theo quán tính liếc mắt nhìn sang bên cạnh, thấy trên gối vẫn còn một con mèo quất nhỏ đang nằm, nhất thời còn hơi kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, anh đã phản ứng lại, nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm qua.
Chuyện này đúng là kỳ quặc thật. Tư Quân Đạc thầm nghĩ, làm sao đột nhiên lại biến thành mèo được chứ? Anh khó hiểu nhíu mày, liếc mắt nhìn đồng hồ: đã 8 giờ 50. Theo thường lệ, vào giờ này anh đã phải có mặt ở công ty. Chỉ là tối hôm qua, bởi vì Ôn Minh Dịch xảy ra chuyện như vậy, Tư Quân Đạc không đành lòng để một mình cậu dưới hình dạng một con mèo ở nhà, nên đành thông báo trước với thư ký, nói hôm nay sẽ nghỉ một ngày, rồi mới yên tâm đi ngủ.
Anh liến nhìn con mèo quất nhỏ vẫn còn đang ngủ say, không nhịn được đưa tay chọc chọc vài cái. Mèo nhỏ ngủ rất sâu, bị anh chọc cũng chẳng có phản ứng gì. Tư Quân Đạc chơi đủ rồi, liền đứng dậy xuống giường, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt. Khi ra ngoài, anh đang định đánh thức Ôn Minh Dịch dậy, nhưng vừa mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức khựng lại.
Trên chiếc giường lớn rộng hơn hai mét, lúc này một thiếu niên tóc đen môi đỏ đang nằm. Thiếu niên ấy lớn lên vô cùng xinh đẹp, làn da trắng như sứ, đôi môi đỏ như chu sa, tựa như nụ hoa hồng nhạt vừa hé nở trong ngày xuân yên tĩnh. Nhưng... chẳng phải người đang nằm đó chính là Ôn Minh Dịch, người mà tối qua còn đột nhiên biến thành một con mèo hay sao?!
Tư Quân Đạc nhanh chống bước tới, vội vàng lắc lắc bờ vai cậu, giọng không giấu nổi kinh ngạc: “Minh Minh, tỉnh dậy đi!”
Ôn Minh Dịch trở mình, một bên dụi mắt, một bên lười biếng lẩm bẩm:
“Gì vậy, ca?”
“Em biến trở lại rồi!”
Ôn Minh Dịch mơ màng gật đầu: “Ừm ừm, ta biến trở lại rồi.”
Tư Quân Đạc vừa thấy dáng vẻ của cậu liền biết cậu còn chưa tỉnh hẳn: “Em nhìn kĩ lại mình đi, em biến trở lại rồi, không phải là mèo cam nhỏ tối hôm qua nữa.”
Ôn Minh Dịch thuận theo gật đầu mấy cái, rồi đột nhiên bừng tỉnh, tròn mắt kinh ngạc nhìn anh. Sau đó vội vàng cúi đầu nhìn đôi tay mình, lại ngồi bật dậy kéo chăn ra, nhìn bộ áo ngủ quen thuộc trên người, vui mừng kêu lên: “Em biến trở lại rồi! Ca, em biến trở lại rồi!”
Tư Quân Đạc mỉm cười gật đầu, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Bất quá vẫn nên đến bệnh viện một chuyến, vừa vặn nhân lúc em đã biến trở lại, chúng ta đi kiểm tra thân thể một chút. Tuy rằng loại chuyện này không thể dùng nguyên lý khoa học để giải thích, nhưng đi kiểm tra vẫn tốt hơn là không đi.”
Kỳ thực Ôn Minh Dịch không muốn tới bệnh viện, từ nhỏ cậu đã không thích tiêm, cũng chẳng ưa uống thuốc. Lớn lên rồi, cảm giác với bệnh viện vẫn chẳng mấy tốt đẹp, nếu có thể tránh thì cậu luôn chọn không đi. Vì thế Ôn Minh Dịch chỉ có thể không tình nguyện để Tư Quân Đạc kéo xuống giường, vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Hai người ăn sáng ở nhà xong, Tư Quân Đạc lái xe, đưa cậu đến bệnh viện.
Dọc đường đi, Ôn Minh Dịch vẫn có chút không vui. Tư Quân Đạc nhin cậu lớn lên từ nhỏ, đương nhiên biết cậu không thích đến bệnh viện, liền nhẹ giọng dỗ dành: “Không chích, cũng không bắt em uống thuốc đâu, chỉ là kiểm tra thân thể một chút, để yên tâm thôi. Bằng không với tình trạng hiện tại của em, chính em có yên tâm nổi không?”
Ôn Minh Dịch thực ra cũng chẳng yên tâm, nhưng đại lý thì cậu đều hiểu, chỉ là trời sinh không thích đi bệnh viện.
“Không có việc gì,” Ôn Minh Dịch uể oải đáp, “Em chỉ là tâm lý bài xích, không có gì lớn, anh không cần lo lắng.”
Tư Quân Đạc nghe vậy liếc mắt nhìn cậu một cái, anh cảm thấy lần này sau khi trở về, tính tình của em ấy dường như đã tốt lên không ít, thậm chí còn biết an ủi người khác đừng lo lắng. Anh đưa tay xoa xoa đầu Ôn Minh Dịch, Ôn Minh Dịch quay đầu lại nhìn anh, Tư Quân Đạc khẽ cười: “Lớn từng này rồi, còn sợ bệnh viện.”
“Em không phải sợ, là chán ghét, được chưa! Ai sợ chứ!” Ôn Minh Dịch không phục phản bác.
Tư Quân Đạc nhìn cậu, trong mắt tràn đầy ý cười, nhưng cũng không vạch trần.
Lúc dừng đèn đỏ, điện thoại của Tư Quân Đạc vang lên, anh tiện tay nghe máy, trầm mặc một lúc, sau đó bình thản nói: “Nói với cậu ta vài hôm nữa rồi đến, hôm nay tôi không ở công ty.”
Ôn Minh Dịch quay đầu nhìn anh, liền thấy khóe môi anh trai mình mang theo một tia khinh thường: “Vậy thì để cậu ta chờ đi, hôm nay tôi có việc, sẽ không đến.”
Anh nói xong, liền cúp điện thoại.
Ôn Minh Dịch hỏi anh: “Công ty có việc sao?”
“Hiện tại thì không còn nữa.”
“Hay là anh đi công ty một chuyến trước đi.” Ôn Minh Dịch không muốn vì mình mà làm chậm trễ công việc của anh, huống chi nếu Tư Quân Đạc đi công ty, thì cậu cũng có thể trì hoãn một chút việc đến bệnh viện. Vì vậy, cậu rất tích cực chủ động nói: “Dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian, chúng ta có thể đi công ty trước xong rồi lại tới bệnh viện.”
Tư Quân Đạc làm sao không biết cậu đang tính toán gì, khẽ cười hỏi: “Em không muốn đi bệnh viện đến mức đó sao?”
Ôn Minh Dịch lời lẽ chính đáng: “Là em không muốn chậm trễ công việc của anh.”
“Vậy thì không sao, chúng ta vẫn nên đến bệnh viện trước đi.”
Ôn Minh Dịch: ……
“Được rồi, em thừa nhận em không muốn đi bệnh viện.” Ôn Minh Dịch bất đắc dĩ nói, “Như vậy anh hài lòng chưa?”
Tư Quân Đạc nghe vậy, chỉ cười nhìn cậu một cái, lắc đầu, rồi đánh tay lái, rẽ sang hướng khác.
Ôn Minh Dịch thấy anh quay đầu xe, biết là anh đã đồng ý đi công ty trước, tạm thời chưa tới bệnh viện, lập tức vui vẻ hẳn lên. Nhưng rất nhanh, cậu liền ý thức được — nếu cậu nhớ không lầm, thời điểm này Khương Tử Mặc hẳn đang thực tập ở công ty của Tư Quân Đạc, như vậy chẳng phải cạu rất có khả năng sẽ gặp lại Khương Tử Mặc sao?
Ôn Minh Dịch lập tức ngồi thẳng sống lưng, hỏi Tư Quân Đạc: “Em đẹp không?”
“Đẹp.” Tư Quân Đạc trả lời mà chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.
“Vậy em với Khương Tử Mặc, ai đẹp hơn?”
Tư Quân Đạc bật cười một tiếng, cảm thấy cậu hình như thật sự rất để ý Khương Tử Mặc, liền đáp: “Em.”
Ôn Minh Dịch vừa lòng, chỉnh lại quần áo, khoanh tay tựa lưng vào ghế, âm thầm suy nghĩ: bản thân nên dùng tư thái nào để đối mặt với đóa hắc tâm liên từng hại chết mình kia.