Tư Quân Đạc đương nhiên biết đứa em trai từ nhỏ lớn lên cạnh mình không ưa nổi Khương Tử Mặc. Tuy anh không hiểu vì nguyên nhân là vì sao,nhưng đứng trên lập trường của anh mà nói, thời điểm ở trước mặt anh, Khương Tử Mặc vẫn cư xử đúng mực, chưa từng nói hay làm chuyện gì quá đáng, thậm chí còn có đôi khi sẽ làm ra một vài cử chỉ khiến người ta ấm lòng.
Cho nên, anh vỗ vỗ tay Ôn Minh Dịch, khuyên nhủ: “Em có thành kiến đối với cậu ấy. Hai người nên tiếp xúc nhiều hơn, nói không chừng sẽ khiến em thay đổi cách nhìn đối với cậu ấy.”
Ôn Minh Dịch trừng to mắt, không dám tin nổi vào tai mình. Gì cơ? Em có thành kiến? Em nên tiếp xúc nhiều hơn để thay đổi cách nhìn?
Ôn Dịch Minh cảm thấy anh cậu nghĩ quá nhiều rồi. Cậu cầm kịch bản "nam phụ ác độc", kể từ ngày vai chính xuất hiện em với cậu ta đã được định sẵn là không đội trời chung, có tôi thì không có anh, có anh thì không có tôi, không phải sao??
Hai người bọn họ làm sao có thể cùng tồn tại? Trừ phi cậu nhắm mắt làm ngơ, dọn đồ bỏ đi nơi khác, mặc kệ sống chết của Tư Quân Đạc nữa, bằng không sớm muộn cũng lật nhau ra mà chơi ván "có ngươi không có ta" thôi.
Ôn Minh Dịch cảm thấy bản thân quá mệt mỏi. Vừa mới trọng sinh xong phải cứu chính mình thì thôi đi, lại còn phải cứu cả ông anh trai cái gì cũng tốt, chỉ có là mắt lại mù này. Cậu thấy mắt của anh trai rõ ràng nhìn vẫn tốt, không cần đeo kính, thế quái nào lại mù đến mức độ này?
Trên đời này, có người sống mà như đã chết. Có người mắt vẫn mở to… mà đã mù. Tư Quân Đạc chính là kiểu người đó!
“Ca ca, anh xem, anh mới tan ca về, em cũng ở nhà, chẳng lẽ anh không muốn cùng em ôn lại chút tình cảm anh em, cảm nhận một chút huynh đệ tình thâm hay sao?"
“Hôm khác đi.”
“Đừng mà, chọn ngày không bằng gặp ngày, em cảm thấy hôm nay khá tốt."
“Minh Minh, giữ lời hứa là đạo lý cơ bản, chuyện này không cần anh dạy em đâu nhỉ?” – Tư Quân Đạc nói rồi xoay người bước vào phòng.
Ôn Minh Dịch vội vàng chạy theo, đầu óc vận hành hết công suất:
“Vậy em đi cùng anh. Không phải anh nói em có thành kiến với anh ta, cần tiếp xúc nhiều hơn sao. Em đi với anh, tranh thủ cải thiện cách nhìn!”
Tư Quân Đạc liếc cậu một cái, giọng không mấy tin tưởng: "Em nghĩ anh tin sao?"
"Anh có thể thử tin một lần."
“Không phải là lần này. Nhìn cái bộ dạng hiện tại của em, nhìn chẳng giống muốn đi cải thiện gì cả, mà càng giống đi gây chuyện hơn.”
“Em là người như vậy sao? Ôn Minh Dịch giả vờ đau khổ. Ca ca anh nghĩ em là người thế à?”
"Em không phải à?" Tư Quân Đạc hỏi lại, anh liếc mắt nhìn Ôn Dịch Minh một cái rồi khẳng định: " Em chính là như vậy."
"Em đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, một lời cũng không nói!" Ôn Minh Dịch giơ tay thề độc.
Tư Quân Đạc đi vào phòng, quay đầu lại nhìn em mình, cười dịu dàng một cái, sau đó rầm một tiếng… đóng cửa thẳng tay.
Ôn Minh Dịch duỗi tay ấn khóa cửa, lại phát hiện cửa phòng bị khóa trái. Giận điên lên, một bên đập cửa một bên la hét: “Anh khóa cái gì chứ! Chẳng phải chỉ thay đồ thôi sao? Trên người anh có gì em chưa từng thấy à? Hồi nhỏ còn tắm chung một cái bồn tắm đấy, anh quên rồi à?!
”Tư Quân Đạc bất đắc dĩ bật cười, cởi nút áo sơmi. Anh chợt nhớ tới cảnh hồi nhỏ từng tắm cho Minh Dịch. Khi đó, cậu ngoan ngoãn như thiên sứ nhỏ, mới xem xong truyện nàng tiên cá đã đòi dơ hai chân lên rồi bảo: "Em không có đuôi cá." Nào giống như hiện tại, nghịch như khỉ, chỉ cần châm một tí lửa là muốn bay lên trời
Tư Quân Đạc lắc đầu, mở tủ chọn một chiếc sơ mi giản dị để mặc đi xem phim buổi tối.
Ôn Minh Dịch dựa người vào cửa, khoanh tay, vừa đá cửa vừa suy nghĩ kế sách "giải cứu" lấy ông anh đang đứng bên bờ vực hố lửa.
Cậu nghĩ nửa ngày, nghĩ đến khi Tư Quân Đạc mở cửa, cậu suýt nữa té sấp mặt, mà vẫn chưa nghĩ ra được cách nào khả thi.
Tư Quân Đạc đã thay đồ xong, nhìn thấy cậu vẻ mặt ai oán nhìn mình,bất đắc dĩ nói: “Xuống lầu đi, anh ăn cơm với em.”
“Chỉ cùng ăn cơm thôi à ? Em muốn xem phim nữa.” – Ôn Dịch Minh nhân cơ hội lại lần nữa tranh thủ quyền lợi đòi đi chung.
“Vé phim là Tử Mặc trúng thưởng bốc thăm, chỉ có hai vé thôi nên không có cách nào dẫn em theo được.”
“Thì em tự mua vé!" Ôn Dịch Minh cảm thấy đây không phải là vấn đề. "Em có thể bao luôn cả phòng chiếu, ba người chúng ta xem, quá đã!”
Mặc kệ cậu nói gì, Tư Quân Đạc vẫn kiên quyết không đồng ý. Ôn Minh Dịch tức muốn phát điên. Onii-san ngu ngốc! Em muốn cứu anh ra khỏi hố lửa mà sao khó thế này! Anh bị Khương Tử Mặc bỏ bùa à?!
Ôn Minh Dịch tuyệt vọng, nổi giận đùng đùng ngồi trước bàn ăn,một bên ăn cơm một bên trừng anh.
Tư Quân Đạc nói là ăn với cậu, nhưng chỉ ăn tượng trưng hai miếng. Anh nhìn đồng hồ, thấy đã gần 9 giờ liền đứng dậy chuẩn bị ra cửa.
Ôn Dịch Minh buông bát cơm trong nhát mắt:
“Ca, em đau đầu.” Vừa nói vừa xoa huyệt thái dương, diễn y như thật.
Tư Quân Đạc nhìn “kỹ năng diễn xuất” của em trai, bình tĩnh nói:
“Gọi bác sĩ gia đình đi.”
Ôn Minh Dịch kéo tay anh lại, làm vẻ đáng thương:
"Em cần người thân bên cạnh."
Tư Quân Đạc bình tĩnh rút cánh tay của mình ra,: “ Thế thì gọi điện thoại cho ba hoặc mẹ em”
“Em cần anh cơ!”
"Nghỉ ngơi sớm, uống nhiều nước ấm. Ca ca đi một lát rồi về."
Cậu ôm chặt anh: "Hoặc anh dẫn em đi theo, hoặc anh cũng đừng đi. Anh chọn đi."
Tư Quân Đạc nhìn cậu, cảm thấy giờ Ôn Minh Dịch không giống 18 tuổi nữa, mà giống như mới 8 tuổi. Anh vỗ vai cậu:
“Ngoan, buông tay.”
Ôn Minh Dịch không chịu buông. Tư Quân Đạc đành gỡ tay cậu ra: “Yên tâm, anh xem phim xong liền trở về ngay.”
Ôn Minh Dịch sao có thể yên tâm nổi! Cậu nhìn Tư Quân Đạc xoay người đi ra cửa, liền vội vàng đuổi theo. Nhưng đột nhiên cảm thấy cơ thể mình có gì đó… không đúng.
Cậu còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy sàn nhà xuất hiện ngay trước mắt mình. Cậu nhìn về phía Tư Quân Đạc cách đó không xa, sợ tới mức suýt chút nữa lui về phía sau hai bước. Mẹ ơi! Người khổng lồ?! Anh cậu sao lại đột nhiên to như vậy?!
Ôn Dịch Minh ngây ngốc nhìn người khổng lồ cách đó không xa, hoàn toàn không rõ sao anh cậu lại biến thành người khổng lồ. Cậu vội vàng nhìn về bốn phía ghế sofa, bàn, TV, cầu thang… cái gì cũng to đùng. Ôn Minh Dịch cúi đầu, thấy trước mắt mình là hai cái móng lông xù màu trắng – chân mèo.
Ôn Minh Dịch: !!!
“Cái quỷ gì thế này?!” – Cậu gào lên.
Nhưng thứ phát ra lại là: “Meo meo meo meo meo!”
Ôn Minh Dịch: ???
Tư Quân Đạc đang cúi xuống thay giày, nghe thấy tiếng mèo kêu, có chút khó hiểu – trong nhà không nuôi mèo, lấy đâu ra tiếng mèo?
Còn đang thắc mắc thì một con mèo vàng trắng vừa chạy vừa “meo meo” lao về phía anh.
Ôn Minh Dịch chạy tới bên chân anh, hoảng loạn nhìn chính mình rồi lại nhìn anh trai, hét lên:
"Sao em lại biến thành mèo?! Em không muốn làm mèo đâu, ca ơi!"
Nhưng Tư Quân Đạc chỉ nghe thấy tiếng: “Meo meo meo meo meo meo meo!”
Hai người: ……
Ôn Minh Dịch suýt khóc. Cậu đang yên đang lành làm người, vì sao lại biến thành mèo chứ?! Làm mèo tuy đáng yêu thật, nhưng cậu muốn làm người cơ!
Cậu vội vàng nhào tới cắn ống quần Tư Quân Đạc, cố gắng truyền đạt: "Đừng đi gặp cái tên bạch liên đó nữa! Nhìn em đi!"
Tư Quân Đạc nhìn con mèo bên chân, rồi nhìn lại căn phòng trống trơn – Minh Minh vừa đứng sau lưng anh, giờ thì biến mất. Không có tiếng bước chân lên lầu, chẳng lẽ…
“Minh Minh?” – Anh gọi.
“Meo!” – Cậu lập tức đáp lại.
Tư Quân Đạc cúi đầu nhìn chú mèo nhỏ đang ngoạm lấy ống quần anh, đôi mắt hổ phách tròn xoe nhìn anh chằm chằm, bộ dạng đáng yêu phát ngất.
Anh bế mèo lên, cậu cũng ngoan ngoãn nằm lên tay anh, tìm một tư thế thoải mái.
Tư Quân Đạc thử gọi lại:
“Minh Minh?”
“Meo~”
“Ôn Minh Dịch?”
“Meo meo!”
Anh nhíu mày: “Khương Tử Mặc.”
“Bộp!” – Cậu dùng móng vả thẳng vào tay anh.
Anh ôm mèo ngồi xuống sofa, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không. Mười mấy năm học triết học Mác-Lênin, đến giờ phút này dường như sụp đổ trong một nốt nhạc.
Tư Quân Đạc rút điện thoại, gọi cho Khương Tử Mặc: “Xin lỗi, nhà anh có việc đột xuất, để hôm khác xem phim nhé. Lần sau anh mời.”
Khương Tử Mặc ngập ngừng: “Việc gì vậy? Không thể mai hẵng xử lý sao?”
Tư Quân Đạc liếc nhìn mèo nhỏ đang cắn ống quần, đuôi dựng đứng, còn cố chen vào nghe điện thoại. Anh vừa cười vừa gãi đầu nó: “Việc quan trọng.”
Bên kia trầm mặc một chút rồi nói: “Không sao đâu. Hôm khác cũng được.”
Ngay sau đó, Khương Tử Mặc lại gọi cho Văn Bác: “Anh rảnh không, em mời anh đi xem phim?"
“Sao tự nhiên lại rủ anh? Không phải đã hẹn Tư Quân Đạc rồi sao?”
"Sao anh lại nói thế? Quân Đạc là bạn em, anh cũng là bạn em, em không thể rủ anh được à?"
"Tất nhiên là được rồi!" Văn Bác sợ cậu ta đổi ý, vội vàng trả lời . “Giờ nào, ở đâu?”
"Bác Lam Cinema, suất 9 giờ 53."
"Ok, anh qua ngay. Lát nữa anh đưa em về ký túc xá luôn nhé."
"Ừ." Khương Tử Mặc mỉm cười đáp.