Edit & Beta: YACchan

[ Gần tàu điện ngầm, hai phòng một sảnh, nguyên căn 9000 ] [ Khu La Mã phòng đơn 2600 ] [ Tầng hầm 10m² siêu rộng 800 ] [ Sang nhượng một phòng một sảnh 3000 ]……

Đắt, đắt quá! Quả nhiên là thành phố tuyến một!

Ở quê họ, hai trăm tệ đã thuê được căn nhà nhỏ có sân rồi!

Bạch Thanh Ngữ sờ túi tiền, hình như chỉ thuê nổi tầng hầm, thế thì không ổn, Tiểu Trà Trà sẽ không cao lớn được. Bé con lớn chậm, phải chọn nơi có ánh sáng tốt, thường xuyên phơi nắng mới khỏe mạnh.

Nói đi cũng phải nói lại, anh không nhất định phải thuê phòng, anh có thể ở công viên, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, chỉ là gặp mưa ngâm lâu sẽ ốm, hoặc ở dưới gầm cầu?

Bạch Thanh Ngữ chỉnh dây đeo, bình tĩnh thu ánh mắt khỏi mấy quảng cáo thuê phòng, mục tiêu bây giờ là tìm công việc có bao ăn ở.

Ba ngày trước, Bạch Thanh Ngữ đã tìm hiểu kỹ thông tin qua đài truyền hình Nam Thành rồi mới đến đây, đi về phía đông 1km từ ga tàu là có chợ, khu Lưu Thanh ở Nam Thành tổ chức hội chợ việc làm, chủ yếu nhắm đến nhóm người gặp khó khăn về việc làm và lao động nông thôn mới vào thành phố..

Bạch Thanh Ngữ mang nhiều đồ, khó chen vào, chỉ đứng ngoài quan sát trước.

Lúc này, một phụ nữ tầm ba mươi lăm tuổi, trên ngực cài bảng tên, phía sau là một trợ lý, hai người đi về hướng Bạch Thanh Ngữ.

"Phải quan tâm khó khăn của nhóm đặc thù, hướng dẫn hợp lý——” bước chân người phụ nữ khựng lại.

"Quận trưởng?” Trợ lý theo tầm mắt cấp trên Hạ Ánh nhìn sang, thấy một người đàn ông thật thà do dự không vào, áo xanh vải thô, giày giải phóng, hoàn toàn lạc điệu với đô thị, ánh mắt mơ hồ trước đám đông tuyển dụng, ngón tay căng thẳng vò dây đeo gùi.

Trợ lý nhớ lời cấp trên, chủ động tiến lên hỏi: "Chào anh, có cần giúp gì không?”

Bạch Thanh Ngữ: "Xin chào, tôi đến tìm việc.”

Trợ lý chỉ về phía "Khu tư vấn việc làm”: "Nếu anh chưa có định hướng rõ, có thể qua đó tìm chuyên gia tư vấn.”

Bạch Thanh Ngữ nắm dây gùi: "Được, cảm ơn.”

"Cảm ơn chị.” Bạch Tiểu Trà từ khe hở trong gùi quan sát bên ngoài, hướng sai bên nên không thấy người, bèn lặp lại lời ba bằng giọng sữa non.

Trợ lý giật mình: "Trong gùi có trẻ con?”

Bạch Thanh Ngữ: "Vâng, tôi phải vừa làm vừa trông con.”

"À cái này……” Trợ lý lộ vẻ khó xử, thế thì khó tìm việc rồi.

Bạch Tiểu Trà dồn chăn đệm xuống dưới chân để kê cao, cố bám, cuối cùng đầu nhô ra khỏi mép gùi, lén lút hất tấm vải che, lộ nửa mặt —— nhóc không cần che nắng, nhưng Bạch Thanh Ngữ sợ cả ngày bị kiểm tra căn cước, chậm trễ việc tìm việc.

Hạ Ánh vô ý liếc một cái, ánh mắt khựng lại, đứa trẻ này…… nửa khuôn mặt sao cứ thấy quen quen.

Bạch Tiểu Trà dùng ngón chân móc chặt nan tre, đạp một cái, lộ cả khuôn mặt, bị phủ kín chán quá rồi, nhóc giống như con ốc sên nhỏ cố chui khỏi vỏ.

Hạ Ánh nhìn chằm chằm mặt bé —— nửa trên rất quen, nhưng hai má tròn trịa của trẻ sơ sinh làm mờ bớt cảm giác quen thuộc.

Trợ lý nói với Bạch Thanh Ngữ: "Anh trẻ thế này, nếu gửi con vào lớp trông trẻ thì dễ tìm việc hơn.”

Hạ Ánh liếc trợ lý, cô biết lớp trông trẻ ở Nam Thành giá bao nhiêu không?

Hạ Ánh hỏi Bạch Thanh Ngữ: "Anh tốt nghiệp cấp ba chưa? Biết làm gì?”

"Giúp việc? Công nhân vệ sinh? Làm vườn? Đầu bếp, rửa chén……” Bạch Thanh Ngữ nói một loạt nghề rất có sức cạnh tranh, anh rất khỏe, nhất định làm tốt.

Còn học vấn, Bạch Thanh Ngữ hơi xấu hổ, Thần Trà chưa từng đi học, chỉ đọc sách trong thần cảnh, dựa vào xem tivi với Đặng bá để hiểu thế giới loài người.

"Chưa học…… nhưng tôi biết chữ, còn biết dùng điện thoại thông minh.” Bạch Thanh Ngữ nói bình tĩnh.

Biết trời mưa còn biết chạy về nhà hả…… Trợ lý mím môi che giấu ngạc nhiên, tuổi này mà bỏ sót chín năm giáo dục bắt buộc đúng là hiếm. Người cha trẻ đơn thân…… trông như từ vùng núi xa đến, vừa được giúp thoát nghèo, cuối cùng chịu vào thành kiếm sống.

Hạ Ánh lại nhìn Bạch Tiểu Trà, cô thật sự có duyên với đứa nhỏ này, giúp được thì giúp: "Trẻ có hay khóc không?”

Bạch Thanh Ngữ: "Nó không khóc.”

"Nếu anh chịu làm giúp việc, tôi có thể giới thiệu một công việc bao ăn ở, chủ nhà thường không có nhà, bình thường rất nhàn.”

Bạch Thanh Ngữ gặp toàn người tốt suốt chặng đường, hoàn toàn không nghĩ đến khả năng bị hại: "Tôi đồng ý! Tôi ăn ít, ngủ ít, khỏe mạnh, chắc chắn làm hài lòng chủ nhà.”

Hạ Ánh: "Chủ nhà tính khí không tốt, anh và con tránh mặt, có thể lãnh thêm vài tháng lương. Nếu không chịu được tính xấu của hắn, anh có thể nghỉ bất cứ lúc nào.”

Bạch Thanh Ngữ: "Không sao, tôi tính khí tốt.”

Hạ Ánh: "Vậy đi. Tôi sẽ gọi cho quản gia, anh cứ theo địa chỉ đó mà tới. Lâm thư ký, đưa anh ấy ra ngã tư đón xe buýt 505.”

Đợi Bạch Thanh Ngữ đi, Hạ Ánh nghĩ tới gương mặt đứa trẻ, gọi cho quản gia của cháu mình: "Tôi giới thiệu người tới làm giúp việc.”

Quản gia hỏi trước: "Người này có vấn đề gì không?” Vị cô nãi nãi này chuyên giúp người khó khăn, liền tùy tiện giới thiệu một giúp việc cho thiếu gia nhà họ Hạ. Bao ăn ở, bảo hiểm đầy đủ, dù sao thiếu gia cũng là người cuồng công việc, ít ở nhà, chỉ để tăng sinh khí.

Hạ Ánh: "Không vấn đề.”

Quản gia thở phào, định giao việc, liền nghe cô nhàn nhạt nói: "Anh ta mang theo một đứa trẻ, ông sắp xếp cho anh ta một phòng xa phòng của Hạ Nhậm Nguyên, đừng để Hạ Nhậm Nguyên biết.”

Quản gia: ???

Ai chẳng biết thiếu gia ghét bọn trẻ — những sinh vật lơ lửng ngoài luật lệ! Hạ Nhậm Nguyên thích quy tắc và trật tự, mà trẻ con vừa thoát khỏi quy định pháp luật, vừa không có nề nếp sinh hoạt.

Quản gia cẩn thận hỏi: "Là bằng hữu của ngài sao?”

Hạ Ánh: "Không, gặp ở hội chợ việc làm, anh ta khó tìm việc vì mang theo con.”

"Nếu thiếu gia phát hiện thì sao?”

Hạ Ánh: "Phát hiện thì chỉ có thể cho đi. Tôi chỉ thấy đứa trẻ đáng thương, cho họ chỗ nghỉ chân tạm, ông giúp che giấu một chút.”

Quản gia: "Được. Dù sao thiếu gia hiếm khi về nhà, chắc phải vài tháng sau mới phát hiện.”

Một tiếng rưỡi sau.

Quản gia nhìn Bạch Thanh Ngữ như bước ra từ thập niên bảy mươi, và nhóc con đáng yêu sau lưng, vỗ đùi cái đét, sai rồi, nghĩ sai, sai to!

Không trách cô Hạ thấy thương đứa trẻ này, mặt mũi nhóc này chẳng phải bản sao hồi nhỏ của thiếu gia sao? Hạ Ánh nhìn Hạ Nhậm Nguyên lớn lên mà, chẳng trách cô mềm lòng.

"Giống, năm phần giống, không, bảy phần giống……”

Tương phùng vốn là duyên, nhìn đứa nhỏ này chịu khổ bên ngoài thật sự thấy không đành lòng.

Mà để trong nhà thì khác, mơ hồ còn có chút cảm giác trọn vẹn như thiếu gia đã lập gia đình. Chứ ngôi nhà này chỉ có quản gia và người giúp việc tự tiêu khiển, Hạ Nhậm Nguyên lại chẳng ở nhà, lĩnh lương cũng thấy ngại ngại.

"Bạch tiên sinh, đi theo tôi.” Quản gia mỉm cười nói: "Có thể đặt bé xuống được rồi, biết đi chưa?”

"Biết rồi.”

Bạch Thanh Ngữ đặt chiếc gùi xuống đất, bế Bạch Tiểu Trà ra.

Bạch Tiểu Trà ngồi trong gùi mãi chỉ thấy trời qua kẽ, giờ tầm mắt rộng mở, ôm lấy chân ba quan sát xung quanh.

Tường trắng tinh, sàn bóng loáng.

[ Giống, ánh mắt này thật linh động, sớm thông minh.] Quản gia Tề Vân nghĩ thầm.

Bạch Thanh Ngữ nói: "Trà Bảo, đây là ông quản gia.”

"Ông-quản-gia.” Bạch Tiểu Trà ngửa chiếc đầu tròn xoe, chậm rãi gọi.

[ Nói chuyện thì không giống thiếu gia chút nào. ] Quản gia nghĩ, Hạ Nhậm Nguyên giỏi ăn nói, từ nhỏ đã nói nhanh, mấy năm trước làm luật sư càng độc miệng, khí thế bức người, biện luận đến đối phương cứng họng. Nhưng ba năm nay lại trở nên ít lời, thường thấy hắn lặng lẽ xuất thần một mình.

Bạch Thanh Ngữ: "Tôi tên Bạch Thanh Ngữ, đây là chứng minh thư. Nó tên Bạch Tiểu Trà, Trà Bảo, chữ Trà trong lá trà.”

[ Trà? Hạ tiên sinh thích uống trà nhất, tầng hầm chính là kho trà. ]

Quản gia nói: "Đây là phòng của cậu, cửa sổ có hai lớp cách âm, lúc chơi với bé thì tốt nhất đóng kín cửa.”

"Đợi đã, để tôi nghĩ thêm.” Quản gia nhíu mày, phòng này tuy đối diện chéo với phòng thiếu gia, nhưng tầng một tầng hai Hạ Nhậm Nguyên đều đi qua, chỉ có phòng khách ở tầng ba là anh ta không bao giờ lên. Nếu sắp xếp Bạch Thanh Ngữ ở tầng ba, cho dù Trà Bảo vô tình chạy ra chơi ở phòng khách, cũng không sợ bị bắt gặp.

Biệt thự này, Hạ Nhậm Nguyên ở tầng hai, quản gia và người giúp việc ở tầng một, tầng ba theo lý phải do thiếu gia cho phép mới có người ở. Tề Vân do dự một giây, thôi kệ, dù sao cô Hạ Ánh đã dặn che giấu thì cứ che.

"Thanh Ngữ, cậu không ngại ở tầng ba chứ?”

Bạch Thanh Ngữ: "Chỗ nào cũng được.”

Quản gia sắp xếp cho anh một phòng khách hướng đông có ban công, phòng rất rộng, nội thất đầy đủ, chỉ thiếu nệm giường.

Quản gia giải thích: "Thiếu gia không bao giờ dẫn khách về nhà, phòng khách luôn để trống, nệm thu lại rồi, để ở phòng bên, lát nữa tìm người giúp mang qua.”

"Cảm ơn Tề thúc, tôi quen ngủ giường cứng, không phiền đâu.” Bạch Thanh Ngữ tự mang chăn đệm, trải lên giường khiến căn phòng hiện đại lập tức tụt về mấy chục năm trước.

Khóe mắt Tề Vân giật nhẹ, nói: "Hạ tiên sinh thường ở công ty, một tháng mới về nhà một lần, lúc tiên sinh về cậu cứ đưa bé ngủ sớm, êm đềm vô sự.”

Bạch Thanh Ngữ: "Tề quản gia, công việc của tôi là gì?”

Tề Vân dừng một chút, thật ra thường ngày việc không nhiều, nhưng biệt thự phải đủ tiêu chuẩn, việc quan trọng là giữ gìn nhà cửa và hoa viên.

"Cậu chỉ cần làm cỏ cho vườn, quét dọn phòng khách tầng ba thật sạch, bất cứ lúc nào cũng có thể có khách đến ở.”

Bạch Thanh Ngữ: "Hiểu rồi.”

Nơi đây không còn việc cho quản gia, Tề Vân bước vài bước, cuối cùng móc từ túi ra hộp bánh mì lớn "thuận tay” mang theo, đưa cho Bạch Tiểu Trà, giọng nhàn nhạt: "Hôm nay lo ổn định trước, đến giờ cơm thì xuống ăn.”

Bạch Tiểu Trà ôm hộp bánh, miệng bật tiếng trầm trồ.

Quản gia chợt có cảm giác như trẻ lại hai mươi tuổi, đối diện chính là tiểu thiếu gia.

……

Ngày đầu tiên Bạch Thanh Ngữ đi làm, định biểu hiện cho tốt, bẻ bánh mì cho con ăn, nói: "Ba đi làm nhé, con ở trong phòng phơi nắng ngủ được không?”

Bạch Tiểu Trà vùi mặt vào bánh mềm cắn một miếng, "Được ạ.”

"Ba ba, con muốn uống nước.” Nhóc đã là đứa trẻ hiểu chuyện, ăn bánh nhớ phải uống nước.

Bạch Thanh Ngữ cho nhóc uống xong, từ gùi lấy ra một miếng tã vải, Bạch Tiểu Trà lúc tỉnh sẽ báo đi vệ sinh, nhưng ngủ thì khó nói, vì vậy nếu bé con uống nước trước ngủ ngủ anh đều lót tã cho nhóc.

Tã dùng hai lớp vải bông may kèm một lớp mỏng bông trắng, có thể tái sử dụng.

Anh không thích tã giấy.

Từng có du khách thiếu ý thức ném một túi tã giấy bẩn từ vách núi xuống, nằm trong bụi chè dưới sườn, mấy năm vẫn chưa phân hủy. Bạch Thanh Ngữ rất chán ghét, bất đắc dĩ biến thành người để dọn đi.

Tã vải tốt, bông thuần, dễ phân hủy.

Bạch Thanh Ngữ ngồi dưới đất, tháo túi mây đựng chăn ra, đan lại thành cái giỏ miệng rộng hình bầu dục.

Bạch Tiểu Trà ngồi đối diện tập trung gặm bánh, động tác chậm rãi như phát chậm, không vội, đảm bảo mỗi miếng đều đưa chuẩn vào miệng, không phí chút kem nào.

Bạch Thanh Ngữ bỗng ngẩn người nhìn Bạch Tiểu Trà một lúc, rồi vỗ đầu, luôn cảm thấy lần trước từ vách núi rơi xuống không chỉ có tã giấy, còn thứ gì đó nữa…

Chắc chắn còn khó xử lý hơn cả rác, từng tốn của anh rất nhiều công sức.

————

Hạ Tổng: Rác?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play