Edit & Beta: YACchan

[Luật sư Hạ, chúng ta cũng là bạn cũ rồi, vụ tranh chấp đất giữa Tập đoàn Giang Ngạn và khu vực trà viên…]

[Không thể phụng bồi.]

Trên vách núi, chàng thanh niên tuấn tú mặc vest xanh đậm cúp điện thoại, cuối cùng nhìn thoáng mây mù giữa dãy núi, xoay người định rời đi, bỗng nhiên, một luồng lực đẩy từ sau ập đến.

Phanh——

Cơ thể thanh niên nặng nề rơi xuống sườn trà, bị những cành lá rậm rạp phủ kín, máu tươi trên trán uốn lượn chảy xuống, thấm vào khe đá, thấm xuống lớp đất dưới gốc trà, môi vì mất máu mà dần trắng bệch.

Bất ngờ, giữa núi rừng xanh nước biếc bốc lên một làn sương, một thanh niên mặc trường sam chân trần đi trên cánh đồng, tóc dài phiêu dật, dùng một chiếc lá trà kẹp sau tai. Thanh niên gạt cành lá, cúi người bế lấy người đàn ông hôn mê, nhẹ nhàng đặt ngón tay lên miệng vết thương của hắn.

Máu chảy đang chảy ngừng lại.

……

Kinh Trập, Vũ Di.

Mỗi dịp Kinh Trập, khai sơn tế trà. Tắm rửa, dâng hương, bái tế Thần Trà, đối diện núi lớn mà hô to: “Thỉnh nảy mầm! Thỉnh nảy mầm!”

Xuân năm nay đẹp, xin cây trà hãy nảy mầm; cây già đâm nhánh mới, gió thuận mưa hòa.

Trước một tòa nhà đất nhỏ dưới chân núi, mặt trời chiếu nhàn nhạt, một thanh niên áo xanh quần xanh khiêng ra một cái giỏ tre, bên trong nằm nghiêng một bé con nhỏ xíu, mặt đè lên gối kiều mạch, như chiếc bánh nếp nhỏ, mềm mềm, đàn hồi, nhìn nghiêng thấy lông mi vừa dài vừa cong, đang ngủ say sưa.

Thanh niên tên Bạch Thanh Ngữ, là Thần Trà của cõi này. Anh mở tấm chăn nhỏ, để ánh nắng ấm áp dễ dàng chiếu lên má và mông của bé con.

Đây là con trai anh, Bạch Tiểu Trà.

Thân là bé con của Thần Trà sẽ lớn chậm hơn nhân loại bình thường, hai tuổi rồi mà mỗi ngày vẫn cần ngủ rất nhiều, cần rất nhiều rất nhiều ánh nắng.

Thần pháp suy tàn, đến đời anh, thần lực không đủ để duy trì việc luôn ở Thần Cảnh trên mây, buộc phải thỉnh thoảng xuống nhân gian sinh hoạt.

Bạch Thanh Ngữ và bé con tạm trú ở nhà một ông lão đời đời tín ngưỡng Thần Trà. Mỗi đời Thần Trà xuống nhân gian đều có một người tiếp dẫn, đời này là Đặng bá, không có con, tuổi đã ngoài sáu mươi, nhà không có gì, còn phải để Bạch Thanh Ngữ chăm sóc ngược lại.

Bạch Thanh Ngữ vừa phơi con vừa ngồi trên bậc cửa gặm hạt dưa.

Tai không tốt, Đặng bá lớn tiếng gọi: “Ngoài kia tế Thần Trà, ngài không ra xem à?”

Bạch Thanh Ngữ lớn tiếng đáp: “Không đi.”

Năm nào cũng thế, chẳng có gì hay. Với lại anh đã nảy mầm rồi.

Bạch Thanh Ngữ phơi xong con, bế vào nhà, sốt ruột ngồi cạnh Đặng bá trên ghế dài, chăm chú xem phim truyền hình thời kỳ cũ.

Ti vi bật khá to, làm Bạch Tiểu Trà trong giỏ thức giấc. Bé mở đôi mắt tròn vo, ngón tay bám vào mép giỏ, nhìn tivi, lại nhìn ông với ba, rồi ngồi trong giỏ tự chơi ngón chân.

Bạch Thanh Ngữ liếc bé: “Bảo bảo, con có muốn ba ôm không?”

“Muốn ôm một cái ạ!” Bạch Tiểu Trà đáp ngay.

Bạch Thanh Ngữ ôm con xem tivi, trong phim, cha dượng Lão Vương và cha ruột Lão Tôn đang tranh quyền nuôi con, Bạch Thanh Ngữ cúi nhìn đứa con ngoan ngoãn đáng yêu.

Thần rất kiêu ngạo, một khi mang thai con của người thường, cơ thể mẹ sẽ tự động xóa sạch ký ức về cha đứa trẻ, cắt đứt liên hệ với phàm nhân. Người thừa kế Thần không cần thêm một người cha.

Đây là thần quy do Thường cổ đại thần định ra, vậy nên giờ Bạch Thanh Ngữ là một tiểu Thần Trà nghèo rớt, mất trí nhớ, pháp lực gần như bằng không. Còn nhân loại phát minh mạng internet, tàu ngầm, máy bay, sống còn hơn thần tiên.

Những thứ công nghệ cao đó, Bạch Thanh Ngữ chỉ nghe loáng thoáng từ dân làng, thế giới rực rỡ khiến người choáng ngợp, nhưng Đặng bá không hứng thú, anh cũng vậy, niềm vui lớn nhất mỗi ngày là cùng Đặng bá xem phim truyền hình thập niên trước.

Trong tivi, cuộc chiến quyền nuôi căng thẳng, mẹ của đứa trẻ cuối cùng xuất hiện, đứa trẻ thoát khỏi hai người đàn ông, lao vào lòng mẹ. Mẹ lấy ra một miếng kẹo đậu phộng cho đứa con đáng thương.

Bạch Tiểu Trà tròn mắt nhìn tivi: “Ba ba, con có mẹ không?”

Bạch Thanh Ngữ không biết mình mất trí nhớ, ngượng ngùng gãi đầu: “Không biết nữa…”

Không có đáp án, Bạch Tiểu Trà chẳng bận tâm, hơi nghiêng người, nắm tay chụp một nắm không khí cho vào miệng, giả vờ cũng ăn được kẹo đậu phộng.

Ngu ngốc mà đáng yêu.

“Thanh Ngữ! Thanh Ngữ!” Một cô gái hơn hai mươi ôm một bé trai hai tuổi vào, thấy tivi chiếu chương trình, bất đắc dĩ hỏi Bạch Thanh Ngữ: “Anh còn xem phim này à? Xem mười lần rồi phải không?”

Bạch Thanh Ngữ đáp với Trương Tú Quyên: “Vì hay.”

Trương Tú Quyên lấy chồng thành phố, chồng là giáo viên tiếng Anh, cưới xong thường về nhà mẹ đẻ chơi, ở nông thôn có chỗ cho con chạy nhảy.

Đúng lúc gặp Bạch Thanh Ngữ pháp lực không giữ được Thần Cảnh, phải đưa con ra ngoài, ở nhà Đặng bá sinh hoạt, hai người tuổi xấp xỉ, đồng dạng cũng đang nuôi con, thường xuyên qua lại lại quen thân.

Trương Tú Quyên cười tủm tỉm, ngoéo nắm tay nhỏ của bảo bảo nhà Bạch Thanh Ngữ, đứa nhỏ này chưa từng bú sữa mẹ, tiểu Bạch cũng không có tiền mua sữa, lớn đến giờ thật không dễ dàng, nhưng diện mạo cực đẹp, còn Bạch Thanh Ngữ thì lớn lên không có gì nổi bật, chất phác, nói là trúng vé số gen tốt cũng không quá.

Trương Tú Quyên kéo tay con: “Nào, con, cùng chú Bạch chào hỏi đi.”

Bé trai mở miệng liền nói: “Uncle.”

Trương Tú Quyên: “Gọi chú thôi.”

Bé trai: “Uncle chú.”

Đặng bá rót nước cho bé: “Sống thành phố khác thật, còn biết tiếng Anh.”

Bé trai: “Thank you, cốc là cup, trà là tea, con còn có tên tiếng Anh Mike.”

Đặng bá bật cười.

Bé trai nhìn Bạch Tiểu Trà: “Em có tên tiếng Anh không?”

Trương Tú Quyên hơi lúng túng, biết Bạch Thanh Ngữ học ít, càng không đặt tên tiếng Anh cho con, đang định nói tránh thì nghe anh đáp: “Có chứ, tên là Tea Bảo.”

Bé trai gật gù: “Em trai Teabao.”

Trương Tú Quyên đến là để chào tạm biệt Bạch Thanh Ngữ: “Tôi chuẩn bị cho con vào mẫu giáo, chiều sẽ đi.”

Bạch Thanh Ngữ nghi hoặc: “Nhân loại hai tuổi đã đi mẫu giáo?”

“Thành phố toàn thế, tôi định cho chơi thêm một năm, nhưng bố nó bảo phải vào lớp giữ trẻ trước, muộn sẽ không theo kịp, nghỉ hè còn phải học nhạc cụ và thể thao, hai tuổi là lúc khai phá thiên phú.”

Trương Tú Quyên nói: “Giáo dục giờ quá căng, anh có điều kiện vẫn nên cho con vào trường mẫu giáo ở thành phố, mình quê mùa thì càng phải cố cho con có xuất phát điểm tốt.”

Bạch Thanh Ngữ suy nghĩ: “Thành phố thật sự tốt đến thế?”

Trương Tú Quyên: “Đúng, giáo dục phải bắt từ bé, hai tuổi là thời khắc then chốt, vào trường rèn thói quen, ảnh hưởng cả đời, có vào được đại học hay không trông vào năm này. Anh biết cháu lớn nhà Trương Ngõa Tử không, lúc Tết còn chỉ biết theo chó nhặt phân, vào mẫu giáo ba tháng, hôm qua tôi cho bánh quy mà còn biết rửa tay trước.”

Bạch Thanh Ngữ nhớ cậu bé mập mạp chân tay đen sì như đào than, thay đổi cũng lớn thật, mẫu giáo kỳ diệu thế?

Ban đầu Trương Tú Quyên cũng thả cho chơi, giờ đổi suy nghĩ, kéo cả Bạch Thanh Ngữ đổi theo.

Bạch Thanh Ngữ: “Thi đại học rất quan trọng?”

Trương Tú Quyên: “Tất nhiên, trước khi đỗ đại học, nhiệm vụ lớn nhất là thi đại học.”

Bạch Thanh Ngữ nghĩ đến phim vừa xem, tình tiết là khi kỳ thi đại học khôi phục, nhân vật chính vượt muôn vàn gian khó để đi thi, cuối cùng sống tốt.

Thời hiện đại khi thần lực suy yếu, nhiều lắm chỉ giải quyết được việc nhỏ, không thể dùng để kiếm tiền.

Bọn họ không thể mãi ở Thần Cảnh, Bạch Tiểu Trà muốn sống tốt, dùng công nghệ cao của nhân loại, không thể mãi ở quê thả dê.

Mặt khác, cây trà trong trà viên sau ba mươi năm, thổ nhưỡng trong đất suy kiệt, phẩm chất lá trà không còn ngon như cây non. Theo đạo lý này, lẽ ra anh nên đưa Bạch Tiểu Trà đến các vùng trà nổi tiếng khác.

Bạch Thanh Ngữ bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc cho con vào mẫu giáo ở thành phố, để sau này đỗ đại học, tìm việc, sống tốt như người thường.

Nghĩ là làm, Bạch Thanh Ngữ cùng Đặng bá xem một phim kể về công nhân lên thành phố.

Anh tổng kết vài điểm:

Một, mọi người trong phim đều đi Nam Thành làm công, là thành phố hạng nhất.

Hai, tàu xanh thân thiện với công nhân, trẻ em được miễn vé.

Ba, phải tìm thị trường lao động, ở đó nhiều ông chủ tuyển người.

Bốn, những việc không cần bằng cấp: người giúp việc, công nhân vệ sinh, bảo vệ, đầu bếp…

Những công việc này anh đều làm được.

Bạch Thanh Ngữ cảm thấy mình nhất định làm tốt, kiếm tiền nhanh: “Đặng bá, đợi tôi kiếm tiền về xây nhà lớn.”

Đặng bá: “Được, tôi sẽ chờ.”

Đặng bá không lo Thần Trà bị bắt nạt, dù gì cũng là thần, không đánh lại chẳng lẽ không biết độn thổ? Ông vào nhà, nhấc chiếu trên giường, lấy ra tiền ông cùng Thần Trà gấp thùng giấy tính theo sản phẩm kiếm được, đếm dưới ánh sáng, còn hơn hai nghìn, “Đi Nam Thành phải không, tôi nhờ con dâu nhà lão Vương mua vé qua điện thoại cho ngài.”

Ông đếm một nghìn nhét túi, ra ngoài.

Nửa tiếng sau, Đặng bá về: “Đây là điện thoại cũ của con dâu của lão Vương, ba trăm, ngài cầm đỡ, có thể gọi cho tôi.”

Bạch Thanh Ngữ lần đầu dùng smartphone, làm sim, gọi thử máy ông cụ, hoàn toàn không vấn đề.

Anh nghiên cứu tính năng điện thoại, trên màn hình có nhiều app tiện dụng, còn Đặng bá lo chuẩn bị đồ cho anh để vào thành làm công.

Đặng bá đem trứng gà tích góp được, cho vào can dầu, lót lớp gạo, rồi lớp trứng: “Mỗi ngày cho Tiểu Bảo ăn một quả, nhớ nhé.”

Bạch Thanh Ngữ đáp: “Sẽ không thiếu quả nào.”

Ba ngày sau, Bạch Thanh Ngữ xách lỉnh kỉnh, cõng Bạch Tiểu Trà, ngồi nhờ xe bán tải ra ga.

“Bao lớn bao nhỏ đều phải qua an ninh, bao lớn bao nhỏ đều phải qua an ninh…”, loa nhắc liên tục.

Bạch Thanh Ngữ thấy mọi người đều đem đồ bỏ lên băng chuyền, liền thuận theo mà xếp hàng, đặt thùng trứng, gói chăn đệm, rồi nhấc gùi đang đeo đặt xuống đặt ngay ngắn.

Nhân viên vừa định giúp đỡ gỡ gùi, nhìn thấy đồ vật bên trong, giật mình ôm cả gùi, lòng còn sợ hãi: “Trẻ con không cần qua an ninh!”

Tiếng này thu hút mọi người xung quanh nhìn lại, nhón chân vào xem, thấy trong gùi tre lót chăn mềm, một bé tựa ở trong đó ngủ.

Đám đông lập tức xôn xao thảo luận.

“Bên trong là trẻ con?”

“Tôi còn tưởng là đặc sản nơi đây!”

“Sao làm bố thế này, là con anh à? Trẻ con sợ nhất là tia phóng xạ.”

Bạch Thanh Ngữ không cãi nổi, phạm sai lầm mà lúng túng đan tay vào nhau. Bạch Tiểu Trà không tính đặc sản sao, nhưng người phía trước mang cây trà còn phải qua an ninh mà? Bạch Tiểu Trà cũng là cây trà mà.

Đây là đặc quyền của nhân loại sao? À đúng, một nửa Bạch Tiểu Trà cũng là người, không cần qua băng chuyền.

Nhân viên nhìn đứa bé ngủ, lại cảnh giác nhìn anh: “Là con anh?”

Bạch Thanh Ngữ gật gật đầu, rút hộ khẩu và chứng minh: “Con tôi.”

Anh ở trong hộ khẩu Đặng bá, ba đời ông cháu, tuổi Bạch Tiểu Trà trên giấy mới một tuổi rưỡi.

Cây non lúc đầu lớn chậm, Bạch Tiểu Trà càng chậm, hai tuổi rưỡi mà người nho nhỏ, nói chậm, Bạch Thanh Ngữ chỉ điền một tuổi để khỏi bị nghi là anh ngược đãi trẻ em.

Để không gây nhiều chú ý ở nhân gian, Bạch Thanh Ngữ đổi chút dung mạo, khiến ngũ quan mềm mại xinh đệp thành bình thường, da sạm đi một ít, pháp lực có hạn, chỉ thay đổi từ cổ trở lên, dưới cổ dfu sao cũng không bị nhìn đến.

Như vậy đi xin việc không bị lừa vào câu lạc bộ đen, nhưng cũng có phiền toái, hai cha con mặt khác nhau dễ bị nghi bắt cóc.

Đặng bá đã sớm chuẩn bị từ trước, ở nhà cho anh chụp nhiều ảnh với Bạch Tiểu Trà, hai cha con vui vẻ ôm nhau phơi nắng.

Nhân viên xem ảnh trên di động, thấy bối cảnh là nhà đất nát, lại nhìn Bạch Thanh Ngữ áo quần vải bạc, trên chân mang giày bộ đội xanh, toàn thân viết “lần đầu vào thành phố”, hiểu ra: “Lần đầu qua an ninh? Sau nhớ đừng đặt con lên băng chuyền, nguy hiểm.”

Bạch Thanh Ngữ bế lại gùi, ngoan ngoãn nhận lỗi: “Tôi biết sai rồi.”

Sự cố này làm Bạch Tiểu Trà tỉnh, bám thành gùi, ghé mắt nhìn qua khe quan sát bên ngoài. Bạch Tiểu Trà đưa khuôn mặt gần sát khe hở, đôi mắt chớp chớp nhìn nhân viên công tác cầu xin cho ba ba.

“Ba ba biết sai rồi, đừng bắt ba ba con.”

Bạch Tiểu Trà đáng thương vô cùng lặp lại lời ba. Đặng gia gia dặn, ba ba đổi diện mạo, trở nên không nổi bật, lời nói dễ bị xem nhẹ, khi ba ba gặp chuyện khó xử hoặc ngại nói, bé phải làm máy đọc lại của ba.

“Cô ơi, ba ba con biết sai rồi.” Máy đọc lại mang âm thanh bảo bảo chậm mềm, thêm giọng sữa, càng chân thành.

Hai cha con cùng lộ vẻ “đã thành thật”, giống nhau đến 90%, đền bù ngoại hình không giống nhau, vừa nhìn là biết chính là cha con.

Nhân viên nháy mặt bị tiểu tinh linh nhỏ bé đánh trúng tim, mềm lòng: “Đi nhanh đi.”

Quần chúng tốt bụng nói: “Theo tôi, tôi dẫn anh ra soát vé.”

Bạch Thanh Ngữ cõng bé, tay trái xách trứng gà ta, tay phải kẹp chăn: “Cảm ơn.”

Ngồi tàu xanh giường nằm đi Nam Thành, nhiều người xách lỉnh kỉnh như anh, không có vali sang, chỉ thùng nước đỏ cùng bao tải thường thấy. Bạch Thanh Ngữ ngồi giữa cũng không lạ, một chị bên cạnh thấy hài tử đáng yêu, cho Bạch Thanh Ngữ hai quả sơn tra.

“Dì tốt quá.” Bạch Tiểu Trà ở trong sọt mềm chầm chậm nói.

“Ồ, bé mới một tuổi đi, liền mà nói giỏi thế, bảo bối thông minh quá.”

Bạch Thanh Ngữ chột dạ xoa xoa đầu Bạch Tiểu Trà, ừ thì, thật ra hai tuổi rồi.

Ở ga tàu đâu đâu cũng thấy quảng cáo nham trà Vũ Di, Đại Hồng Bào, Thủy Tiên, Nhục Quế.

[ Đan Sơn Bích Thủy, nham cốt hoa hương ].

* Đan Sơn Bích Thủy (Thiên Phật Nham): 1 di tích văn hóa ở Tứ Xuyên, Trung Quốc

“Ba ba, cái này là gì?” Bạch Tiểu Trà thấy câu này nhiều lần.

‘Nham cốt hoa hương’ là cách hình dung đặc tính của nham trà: có hậu vị đậm sâu như đá cứng (vận đá), và hương thơm thanh nhã như lan quế. Anh tựa cằm lên đầu con, bịa chuyện nói: “Nghĩa là xương mình cứng, thân mình thơm.”

Bạch Tiểu Trà bóp mạnh cánh tay củ sen mũm mĩm, lõm một cái, thực khẳng định mà nói: “Xương cứng cứng!”

Đặng bá nhờ mua vé rất khéo, ba giờ đầu ngồi ghế cứng, mười giờ sau có giường cứng mà nằm, cuối ba giờ lại ghế cứng, rất tiết kiệm tiền.

Bạch Thanh Ngữ đem Bạch Tiểu Trà ôm lên, đem chăn đệm và trứng gà nhét vào gùi, đặt ở một góc góc toa xe.

Bạch Thanh Ngữ mua được ghế cạnh cửa sổ, ôm con ngắm phong cảnh.

Toa bên có trẻ khóc đến tê tâm liệt phế, trẻ con khóc dễ có phản ứng dây chuyền, Bạch Thanh Ngữ cùng khách đồng toa lo lắng nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Trà, sợ bé bị lây. Nhưng Bạch Tiểu Trà chẳng phản ứng, như không nghe thấy.

Giang Nam nhiều đồi núi, tàu xuyên qua đường hầm hầm, chợt sáng chợt tối, Bạch Tiểu Trà đứng trên đùi ba, má áp vào cửa kính, như mèo nhìn cá: “Ba ba, trời tối rồi.”

Bạch Thanh Ngữ: “Ừ, tối rồi.”

Trời tối đen, Trà Bảo Bảo nhắm mắt lại, chỉ chốc lát sau, trước mắt lóe lên ánh sáng.

“Ba ba, trời sáng rồi!”

Trời đã sáng, Trà Bảo Bảo muốn phơi nắng, mắt như nho đen đón ánh dương.

Trời cứ sáng tối, Trà Bảo Bảo đầu óc choáng váng mà ngã vào lòng ba, mặt trời làm việc kiểu gì, lừa bé sao?

Bạch Thanh Ngữ vỗ vỗ lưng bé, Bạch Tiểu Trà cùng với lão mặt trời chơi trò chơi, bé dần buồn ngủ, nhắm mắt lại.

“Ồ, ngủ rồi à?” Hành khách thì thầm kinh ngạc, ngủ cũng thật ngoan ghê.

“Đúng vậy…”

Bạch Thanh Ngữ định đắp áo khoác cho Bạch Tiểu Trà, tiếng bán hàng vang lên.

“Hạt dưa nước suối…”

“Kẹo sữa, kẹo sữa thảo nguyên Hulunbuir dùng thử miễn phí…”

Cơn buồn ngủ của Bạch Tiểu Trà giống như chim sẻ mà bay mất, bé ngồi dậy từ lòng ba, không nói gì, chậm rãi chớp mắt.

Kẹo sữa? Kẹo sữa là gì?

“Miễn phí sao?” Anh lẩm bẩm, mở trình duyệt, gõ “kẹo sữa trên tàu miễn phí không”, dạo này anh tìm hàng trăm mẹo vào thành phố, gõ chữ ngày càng nhanh hơn.

[Đáp: Không phải miễn phí, là chiến lược marketing đẩy mạnh tiêu thụ, nhưng có thể giơ tay xin thử miễn phí một viên, không cần mua.]

Đúng lúc tiếp viên tới, Bạch Thanh Ngữ còn chưa nghĩ xong có nên nếm thử hay không, bé con trong ngực đã học lời anh.

“Chú, miễn phí sao?”

Bạch Tiểu Trà ngước mắt, đôi mắt tròn xoe chứa trọn sự quan tâm của một bé con nhân loại nên có.

————————————

Editor có lời muốn nói:

Vì truyện có nhắc khá nhiều về các loại trà, nên nếu xuất hiện danh từ riêng liên quan đến trà, mình sẽ giải thích ở cuối chương nhé.

- Nham trà: Một loại trà ô long nổi tiếng của Trung Quốc, xuất xứ từ núi Vũ Di (tỉnh Phúc Kiến). Tên gọi “nham” nghĩa là đá núi, vì cây trà mọc trên các khe đá, hấp thụ khoáng chất đặc biệt từ đá núi. Nham trà có vị khoáng nhẹ gọi là “vận đá”, kết hợp hương hoa (như lan, quế…).


- Các loại nham trà phổ biến: Đại Hồng Bào, Thủy Tiên, Nhục Quế.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play