Edit & Beta: YACchan
Bạch Tiểu Trà ăn được một nửa cái bánh mì, phần còn lại phải để cho ba, nhưng bánh mì thật sự quá ngon, bé ôm lấy hộp bao bì, cố gắng liếm phần kem bánh mì dính trên nắp.
Đầu lưỡi liếm tới, lông mi và khuôn mặt cũng dính kem, giống như tuyết rơi trên mặt, theo nhịp lông mi chớp chớp lên xuống.
Bạch Thanh Ngữ nhìn con trai, chợt hiểu ra, có lẽ rơi xuống còn có cả hộp cơm nhựa dùng một lần.
Anh cũng không thích đồ nhựa dùng một lần. Anh mang hai bộ bát đũa gỗ vào thành phố.
Bạch Thanh Ngữ đan xong giỏ, trải lên tấm chăn nhỏ mềm mại, đặt Bạch Tiểu Trà vào trong, xách ra ban công, để bé phơi nắng tự nhiên.
Bạch Tiểu Trà lập tức nhắm mắt: "Ba ba ăn bánh mì.”
Ánh nắng ấm áp chiếu lên khuôn mặt tiểu Thần Trà, Bạch Tiểu Trà linh hoạt trở mình, phơi cả lưng phía sau.
Bạch Thanh Ngữ thu dọn nửa hộp bánh mì dưới đất, bỏ vào tủ lạnh, Bạch Tiểu Trà thích, vẫn nên để lại cho bé.
Tiếp đó, anh tìm được dụng cụ quét dọn, bắt đầu lau dọn từng phòng một.
Tầng này rất lớn, còn lớn hơn cả siêu thị ở thị trấn quê họ, Bạch Thanh Ngữ lau xong một tầng, chóp mũi đã đổ mồ hôi.
Nghỉ ngơi, Bạch Thanh Ngữ nhớ đến người chị lớn trên tàu, gọi một cuộc điện thoại, nói với chị rằng mình đã tìm được công việc bao ăn ở, nhưng sống nhờ người khác, không tiện nhận đồ chơi chị gửi.
Chị nghe nói anh tìm được việc cũng rất vui, nói: "Vậy chị gửi cho cậu một ít, không chiếm chỗ.”
Bạch Thanh Ngữ: "Cảm ơn chị.”
Mười hai giờ, chuông điện thoại trong phòng reo, quản gia thông báo Bạch Thanh Ngữ xuống ăn trưa.
Bạch Thanh Ngữ xuống một mình, anh xem nhiều phim truyền hình nên tưởng người làm có chỗ ăn riêng, kết quả phát hiện mọi người ngồi quây quần quanh bàn chính.
Tề quản gia giới thiệu mọi người làm quen: "Đây là Bạch Thanh Ngữ, sau này phụ trách tầng ba và vườn hoa. Lý Như, Lý Nguyện là chị em ruột, phụ trách vệ sinh tầng một và hai. Lưu tỷ, phụ trách nấu ăn. Lão Lý phụ trách gác cổng, ngoài ra còn có người chuyên chăm sóc bể bơi tầng bốn, không ở trong nhà.”
Lý Như Lý Nguyện là một cặp chị em cao lớn khỏe mạnh, đối diện họ còn có một cô gái trẻ, gầy yếu và yên tĩnh.
Quản gia chỉ vào cô gái: "Đây là phiên dịch. Lý Như Lý Nguyện hồi nhỏ do dùng thuốc sai nên bị câm, tôi vẫn chưa học được ngôn ngữ ký hiệu, không hiểu động tác tay của họ, nên cô của thiếu gia, chính là người giới thiệu cậu đến đây, sắp xếp cho tôi một phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu.”
Thật ra cô gái làm phiên dịch chân có hơi tập tễnh và mắc chứng sợ xã hội, cũng là đối tượng khó tìm việc mà Hạ Ánh đưa vào, không có vị trí thì tạo vị trí. Ngoài ra, lão Lý gác cổng là người nói lắp. Họ đến đây chỉ để tạm thời, đợi khi có vị trí thích hợp sẽ điều đi.
Bạch Thanh Ngữ mơ hồ cảm thấy thật lợi hại, anh chỉ từng thấy phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu trên kênh tin tức, người giỏi lắm mới có phiên dịch đi kèm.
Quả nhiên là nhà giàu, đến quản gia cũng có phiên dịch.
Tề quản gia nói: "Đã đến đây thì là người một nhà, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, sống tốt những ngày này. Khụ, Thanh Ngữ mang theo một đứa trẻ, Hạ thiếu gia không thích trẻ con, trước mặt ngài ấy mọi người đừng nhắc tới.”
Mấy người đều hiểu ý quản gia, lần lượt gật đầu.
Bạch Thanh Ngữ cảm nhận được thiện ý của họ, cũng cảm thấy trách nhiệm trên vai, xét về tình về lý, anh đều phải cố gắng làm việc.
"Hôm nay thiếu gia không về nhà, cậu có thể đưa đứa bé ra vườn chơi. Sao không đưa bé xuống ăn cơm? Bé tự ăn được không?”
Bạch Thanh Ngữ: "Có thể.”
Lưu tỷ làm cơm nói: "Đừng để đứa nhỏ một mình ở tầng ba, mau bế xuống đi.”
Bạch Thanh Ngữ cúi người: "Cảm ơn mọi người.”
Anh quay người lên lầu, xách theo Bạch Tiểu Trà - cả người lẫn giỏ xuống, ngồi luôn trong giỏ ăn, vụn cơm không rơi xuống đất.
Bạch Thanh Ngữ bưng bát gỗ của Bạch Tiểu Trà, lấy những món trên bàn không xương không gai không khó nhai, bất kể ngọt mặn, mỗi món múc một thìa, trộn lẫn, quảng cáo trên TV nói rồi, ăn hỗn hợp tốt cho sức khỏe hơn.
Mọi người trơ mắt nhìn Bạch Thanh Ngữ trộn cơm thành dạng cám heo, muốn nói lại thôi. Chị em câm không nói được, đành nắm chặt ngón tay, so với người khác còn sốt ruột hơn.
[ Đây… đây dù sao cũng là con nhà người ta, chỉ tay năm ngón không hay lắm… nhưng mà… ]
Bạch Thanh Ngữ đặt bát cơm trộn đủ loại dinh dưỡng trước ghế nhỏ của Bạch Tiểu Trà.
"Cảm ơn ba ba.” Bạch Tiểu Trà cầm thìa, vui vẻ xúc một thìa lớn, một thìa vừa có thịt lợn xào cùng thịt quả vải, lại có cá mặn tươi, còn có súp ngô ngọt lịm.
Cảm giác trong miệng tầng tầng lớp lớp hương vị, Bạch Tiểu Trà nhét đến hai má căng phồng. Bé còn dùng thìa cạo mấy hạt cơm dính trên khóe miệng, mím mạnh cho sạch.
Mọi người: "…” Nguyên nhân Bạch Thanh Ngữ nghèo nhưng con béo trắng đã tìm được rồi, thì ra là một bảo bảo có sức ăn khủng bố.
Nuôi kiểu này thật quá thô.
Bạch Thanh Ngữ khó hiểu: "Sao mọi người không động đũa?”
"Ăn, ăn.” Quản gia đi đầu uống súp để trấn tĩnh, khóe mắt không nhịn được nhìn về phía Bạch Tiểu Trà, bé vẫn tiếp tục ăn, nghẹn thì lấy thìa ấn ấn món hỗn hợp, vớt ra nửa thìa nước súp.
Đúng là đứa bé dễ nuôi, không giống thiếu gia nhà ông.
Ăn xong, buổi chiều Bạch Thanh Ngữ phải đi dọn vườn.
Bạch Tiểu Trà cứ đòi giúp Bạch Thanh Ngữ nhổ cỏ, nhưng bé phân biệt không nổi cỏ nhân tạo và cỏ dại, sức tay cũng không đủ, chỉ có thể dùng ngón tay bới gốc cỏ.
Không chỉ một mình gây rối, còn phải bám sát gót chân ba gây rối.
"Có thể ngoan ngoãn cách ba một mét không?”
"Có thể nha.” Bạch Tiểu Trà đồng ý, len lén nhón mông nhích lại gần.
Bạch Thanh Ngữ có chút mềm lòng, nơi đất khách quê người, Bạch Tiểu Trà mới đặc biệt dựa dẫm anh. Nhưng ở quá gần, Bạch Thanh Ngữ sợ dụng cụ nhổ cỏ làm bé bị thương.
Quản gia nhìn Bạch Thanh Ngữ làm việc, trong lòng đánh giá phẩm hạnh của người này, làm việc chăm chỉ, thật thà, ít nói, Hạ Ánh nhìn người rất chuẩn, nếu không cũng không dám đưa đến nhà cháu trai.
Ông hắng giọng, đề nghị: "Mua một cái ghế ăn cho bé đi, nếu không thì sẽ không ngăn được nó theo cậu…”
Quản gia còn chưa nói xong, đã thấy Bạch Thanh Ngữ đào một cái hố sâu bốn mươi phân, nhấc bé con thả vào.
"Chơi ở đây.”
Đất đối với Thần Trà mà nói, giống như vòng tay mẹ đầy cảm giác an toàn, Bạch Tiểu Trà ở trong đó, yên tĩnh lại, dùng ngón chân bới đất bên thành hố chơi, cát rơi lả tả lên chân, ngứa ngáy, chọc bé bật cười.
Bạch Thanh Ngữ quay đầu: "Tề thúc, lúc nãy ông nói gì?”
Quản gia: "Tôi nói mua cái ghế ăn cố định bé.”
Bạch Thanh Ngữ: "Không cần, đào cái hố là được, vẫn còn hiếu động thì vun thêm hai xẻng đất.”
Quản gia nhìn bé con trong hố chơi rất vui vẻ, khép miệng lại.
[ Đứa nhỏ thích chơi bùn, càng không giống thiếu gia. ]
Ở Hạ gia ba ngày, Bạch Thanh Ngữ càng lúc càng quen, làm việc trên lầu thì cho Tiểu Trà theo, làm việc trong vườn thì cho Bạch Tiểu Trà ngồi trong hố. Mỗi ngày có ba bữa miễn phí, Bạch Tiểu Trà cũng tăng được chút cân.
Quản gia nhiều lần đề nghị tạm ứng lương để mua đồ chơi cho Bạch Tiểu Trà, Bạch Thanh Ngữ nói chơi bùn là được rồi, tiền phải để dành gửi cho ông nội Bạch Tiểu Trà.
Quản gia lộ vẻ không đồng ý, lỡ ăn phải một miếng bùn thì làm sao?
Bạch Tiểu Trà thấy ông quản gia nhíu mày, liền biết ba lại có chuyện không giải quyết được, nghiêm túc nói: "Ông quản gia, bảo bảo không cần đồ chơi, bảo bảo chỉ cần chơi bùn là được rồi.”
Một câu nói nghe thật xót xa.
Quản gia nghe vậy càng thêm thương cảm, nhưng không nói gì thêm, ông chỉ có thể giúp một lúc, mua đồ chơi cho Bạch Tiểu Trà, nhưng mức sống của đứa trẻ cuối cùng vẫn phải dựa vào khả năng kinh tế của người cha, lúc tốt lúc xấu, dễ làm trẻ lệch lạc.
"Được rồi, Trà Bảo ngoan nhất.”
Nhà bếp bỏ đi một cây xẻng gỗ, Bạch Tiểu Trà chổng mông trong hố đào đất, hớn hở gọi: "Ba ba, có con sâu nhỏ.”
Côn trùng nhỏ bò lên ngón chân bẩn thỉu của Bạch Tiểu Trà, cắn một phát lên da non nớt. Có lẽ nó chưa từng cắn qua "giáp” mỏng như vậy, nên lại cắn thêm một phát ở mu bàn chân.
Bạch Tiểu Trà phản ứng chậm một nhịp: "Ba, sâu cắn con.”
Bạch Thanh Ngữ vội chạy tới bế con lên, phủi đất trên chân, "Thấy sâu phải lập tức đuổi đi, biết không?”
Bạch Tiểu Trà mắt ngấn lệ: "Nó không cắn con, con sẽ không đuổi nó.”
Bạch Thanh Ngữ: "Con không đuổi nó, nó sẽ muốn cắn con.”
Bạch Thanh Ngữ bế bé đi rửa chân, biến hai cục than xám xịt thành hai cái bánh bao trắng mềm, trên mu bàn chân hiện lên hai cục sưng đỏ.
"Ba ba, ngứa.”
"Ba dẫn con đi mua thuốc.” Bạch Thanh Ngữ cõng con trai, lần đầu rời biệt thự, đi vài trăm mét, tìm thấy một hiệu thuốc.
Nhân viên niềm nở, sau khi xem chân của Bạch Tiểu Trà, lấy ra một hộp thuốc mỡ, "Hai mươi tám đồng.”
Bạch Thanh Ngữ khựng lại, một hộp thuốc nhỏ vậy mà hai mươi tám đồng, đắt quá, anh xấu hổ nói: "Xin lỗi, tôi không lấy nữa.”
Bạch Tiểu Trà thò đầu ra từ sau lưng ba: "Xin lỗi chị gái, chúng con không lấy nữa.”
Nhân viên nói: "Không sao, chỗ chúng tôi tiền thuê đắt, giá hơi cao, anh có thể đi thêm một cây số, đến hiệu thuốc khác.”
Bạch Thanh Ngữ cõng con ra khỏi cửa, không rẽ trái đến hiệu thuốc khác, mà tìm một góc, nhổ một sợi tóc biến thành một lá trà, vắt ra nước, bôi lên chân Bạch Tiểu Trà.
Cục sưng dần biến mất dưới đầu ngón tay Bạch Thanh Ngữ.
Bạch Tiểu Trà: "A!”
Thuốc mỡ cần tiền, thần lực không cần tiền, chỉ là dùng nhiều sẽ yếu đi.
Không sao, chỉ làm tiêu đi một cục sưng, sẽ không yếu nổi.
Vẫn là hai mươi đồng quan trọng hơn, hai mươi đồng anh có thể tự ngâm một bình rượu thuốc dùng được hàng chục năm.
Bạch Thanh Ngữ tiếp tục đi về phía trước, mười lăm phút sau, tìm được một hiệu thuốc bán dược liệu Trung y.
Anh mua một chai cồn, còn có băng phiến, hoàng liên, đại hoàng, kim ngân hoa, dùng các loại thuốc thanh nhiệt giải độc này ngâm rượu, chuyên trị muỗi cắn, đủ dùng đến khi Bạch Tiểu Trà lớn.
Đi đường lâu như vậy, môi Bạch Thanh Ngữ hơi khô, đang định quay về thì bỗng thấy một điểm nước uống miễn phí.
Quả không hổ là đại đô thị! Bạch Thanh Ngữ quét mã lấy nước, nước chảy ra từ ấm trà trên tay tượng người, Bạch Tiểu Trà đứng dưới vòi há miệng chờ, không căn chuẩn, nước bắn lên lông mày, vội nhắm mắt lại.
Bạch Tiểu Trà: "Ba ba, uống lần nữa.”
"Được.”
Hai người uống nước miễn phí đến quên lối về, không để ý một chiếc Maybach chạy ngang đường.
.
Tài xế nhìn thấy vẻ mặt người lạ chớ đến gần của Hạ Nhậm Nguyên trong gương chiếu hậu, lại thấy hai cha con bên kia chỉ uống nước cũng vui vẻ, nghĩ thầm tiền của ông chủ không mua được hạnh phúc.
Người đàn ông ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, có gương mặt tuấn mỹ, sống mũi cao, mắt sâu, lông mày kiếm sắc lạnh, tóc đen như mực. Giữa ấn đường luôn phủ một tia bất mãn nhàn nhạt, đôi vai rộng eo hẹp, cơ bắp rắn chắc ẩn dưới bộ vest, chiều cao một mét chín, càng khiến sự khó chịu kia hóa thành áp lực không dám nhìn thẳng.
"Trần thúc, thúc lái xe cho tôi ba năm rồi đúng không?” Hạ Nhậm Nguyên đột nhiên lạnh nhạt mở miệng.
Sau gáy Trần thúc tê rần, màn mở đầu đáng sợ này… câu tiếp theo sẽ không phải là "Ngày mai đừng đến nữa” chứ?
Ông quên mất, khi đi ngang dải cây xanh như trà này, phải mở cửa sổ cho ông chủ, Hạ thiếu thích nhìn chồi non trên dải xanh.
Trần thúc khẽ đáp ‘ừ’ một tiếng, thành thạo mở cửa sổ, để không khí mùa xuân tràn vào trong, trong xe trở thành không gian mở.
Gió thổi tóc trước trán Hạ Nhậm Nguyên, một vết sẹo dài chừng một tấc thấp thoáng hiện ra.
Hạ Nhậm Nguyên quả nhiên không nói gì thêm, ánh mắt nhìn ra ngoài.
.
Bạch Thanh Ngữ vừa định quay về làm việc, nhận được điện thoại của quản gia.
Quản gia lo lắng hỏi: "Thanh Ngữ, cậu đang ở đâu?”
Bạch Thanh Ngữ: "Đang mua đồ bên ngoài.”
"Hạ tiên sinh sắp về rồi.” Quản gia luôn ghi nhớ phải che giấu cho hai cha con Bạch Thanh Ngữ, "Giờ cậu đừng về kẻo chạm mặt. Cậu chưa từng dẫn Tiểu Trà đi công viên trò chơi đúng không, hôm nay cho cậu nghỉ, hai người chơi bên ngoài một ngày đi.”
"Không muốn đi công viên thì đi thư viện cũng được, có khu truyện tranh thiếu nhi, cửa vào thì đi tàu điện ngầm tuyến 3, 5 trạm là tới.”
Bạch Thanh Ngữ gật đầu, rồi nhận ra quản gia không nhìn thấy, mới nói: "Được, tôi sẽ không về.”
Quản gia: "Đợi Hạ thiếu đi tôi sẽ báo cho cậu.”
Trời âm u, mùa xuân mưa nhiều, càng xuống thấp đầu cành liễu càng xanh, gió liễu xuân thổi vào mặt chẳng lạnh, Bạch Tiểu Trà ngẩng khuôn mặt nhỏ, tóc mềm bay theo gió.
Bạch Thanh Ngữ cảm nhận độ ẩm trong không khí, phải mau tìm nơi có thể tránh mưa lâu.
Ngước mắt, cách trăm mét có lối vào tàu điện ngầm, Bạch Thanh Ngữ ôm Bạch Tiểu Trà bước vào.
Ở cửa tàu điện ngầm, có một người đàn ông trung niên bán đồ chơi. Sắp mưa rồi, phụ huynh đưa con mình về tránh mưa, trên đường không thấy bóng trẻ con, ông phải dọn hàng, đang định đạp xe đi thì thấy một lớn một nhỏ đi tới.
Người đàn ông trung niên nhanh nhẹn rút ra một quả bóng bay hình con gà trống, nhét vào tay đứa nhỏ — chỉ cần đứa nhỏ cầm không buông, phụ huynh sẽ phải trả tiền.
"Bạn nhỏ này…”
Bạch Tiểu Trà nhớ đến kẹo sữa trên tàu, vui vẻ xoa mặt: "Chú, có miễn phí không ạ?”
Người đàn ông trung niên: "…”
"Mười lăm đồng một cái.”
Bạch Tiểu Trà rụt tay vào khe giữa ngực ba: "Chú, ba cháu không có tiền.”
Người đàn ông chưa từng gặp đứa nhỏ nào láu lỉnh thế này, vừa bực vừa buồn cười, sợ mình nhìn thêm sẽ thật sự mềm lòng cho không, vội vã đạp xe đi.
"Tiểu bảo bối đáng yêu quá, tặng con một cái ly.” Một chàng trai xách một chùm ly nhựa to bụng đi tới.
Bạch Tiểu Trà không nản chí hỏi: "Anh, có miễn phí không ạ?”
Chàng trai cười tươi: "Miễn phí, chỉ cần nhóc con tải cho anh một phần mềm. Là phần mềm chính quy, tải trong cửa hàng ứng dụng.”
Hả?
Bạch Thanh Ngữ và Bạch Tiểu Trà cùng nhìn nhau, nếu anh đưa bé ra ngoài, đúng là cần một cái ly đựng nước, "Tôi không có nhiều dữ liệu di động.”
Chàng trai: "Tôi mở điểm phát sóng cho anh.”
Ba phút sau, chàng trai thao tác như hổ, điện thoại Bạch Thanh Ngữ có thêm một app video ngắn, và dùng một xu đặt một cái ly.
"Cái ly này là của nhóc.”
"Wow.” Bạch Tiểu Trà ngây thơ thốt lên kinh ngạc.
Chàng trai thấy Bạch Thanh Ngữ dùng số điện thoại mới đăng ký mạng, còn phấn khích hơn cả Columbus: "Tôi tặng anh thêm một cái ly nữa, anh chỉ cần tải thêm một phần mềm nữa.”
Bạch Tiểu Trà vui vẻ đồng ý: "Ba ba cũng phải có một cái.”
Chàng trai cười rạng rỡ, lại treo lên cổ Bạch Tiểu Trà một cái bình bụng to: "Cho nhóc.”
Lại một màn thao tác, điện thoại Bạch Thanh Ngữ có thêm một app mua sắm màu đỏ.
Chàng trai còn định tiếp tục khai thác thì những giọt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống, Bạch Thanh Ngữ vội thu điện thoại lại: "Không được nữa, tôi phải đi bắt tàu điện.”
Bạch Thanh Ngữ vốn định đến thư viện, nhưng Bạch Tiểu Trà lập tức bị món đồ chơi khổng lồ là tàu điện ngầm mê hoặc.
Ga này người không đông, trong ga không chen chúc, họ ở lại lâu cũng không cản trở giao thông. Vừa tránh được mưa, vừa có đồ chơi, lại gần nhà, Bạch Thanh Ngữ bế bé con ngồi ghế chờ, nhìn những chuyến tàu điện trước sau vài phút một chuyến, vù một tiếng chạy qua.
Đồ chơi khổng lồ miễn phí, chỉ cần trả tối thiểu 2 đồng phí đi, có thể chơi đến 11 giờ rưỡi tối.
"Vù vù…” Bạch Tiểu Trà phồng má giả tiếng gió tàu điện ngầm.
"Lại một chuyến nữa ba ba!”
Bạch Thanh Ngữ chợt nghĩ đến một vấn đề, nếu trời thường xuyên mưa, anh dẫn Bạch Tiểu Trà ra ngoài sẽ không tiện.
Tiểu Thần Trà có thể dầm mưa, nhưng dầm nhiều sẽ úng.
Bạch Thanh Ngữ mở app mới tải Pinhihi, nhập từ khóa tìm xe đẩy trẻ em có thể che mưa.
Mặt hàng hiển thị chỉ có tấm che mưa trong suốt cho xe đẩy, giá hơn 20 đồng, xe đẩy phải mua riêng.
Xe đẩy rẻ nhất cũng hơn một trăm!
Bạch Thanh Ngữ túi rỗng, định tắt app, đúng lúc này nhân viên vệ sinh tàu điện đẩy xe rác đi ngang.
Ánh mắt Bạch Thanh Ngữ lập tức bị chiếc thùng rác nhựa có nắp và bánh xe trên xe thu hút.
Ồ? Đây chẳng phải là bản nâng cấp có bánh xe và chống mưa của cái gùi sao?
Bạch Thanh Ngữ lập tức đổi sang tìm thùng rác ngoài trời, đặt một chiếc màu xanh bảo vệ môi trường. Người dùng mới chỉ cần 66 đồng là có thể mang về nhà một thùng rác dung tích 120 lít.
Bạch Thanh Ngữ cẩn thận điền địa chỉ, chờ nhận hàng.
Bên ngoài có lẽ đã mưa lớn, hành khách mới vào ga đều mang ô nhỏ nước, mặt đất in đầy dấu chân.
Bạch Thanh Ngữ chợt nhớ đến mấy cái tã đang phơi ngoài ban công, chẳng lẽ bị mưa ướt rồi?
Thôi kệ, Bạch Tiểu Trà còn nhiều tã, mai giặt lại rồi phơi.
Hạ gia.
Hạ Nhậm Nguyên chưa kịp bước vào cửa, bỗng một cơn gió nổi lên, bầu trời bay tới một miếng vải trắng, chụp thẳng xuống đầu.
Từ sau khi bị ám toán ba năm trước, Hạ Nhậm Nguyên cực kỳ cảnh giác với vật thể lạ, vung tay chặn lại, trước khi nó phủ kín mặt đã chụp được một miếng vải hình chữ nhật.
"Cái này là gì?” Hạ Nhậm Nguyên mặt sầm lại.
Quản gia lập tức đổ mồ hôi như mưa: "Cái này… cái này…”
Đây hình như là tã của Bạch Tiểu Trà!
Xong rồi, đại thiếu gia bị bệnh sạch sẽ, sao Bạch Thanh Ngữ có thể phơi ngoài ban công, bỏ vào máy sấy là xong mà.
"Cái này…” Quản gia vội nghĩ ra: "Đây là giẻ lau. Người giúp việc mới thích giặt xong đem ra ban công phơi, tôi bảo khử trùng sấy khô là được, cậu ta nói phơi nắng sát khuẩn tốt hơn.”
Giẻ lau… giẻ lau còn đỡ hơn tã một chút.
Hạ Nhậm Nguyên hất giẻ lau: "Lại là do cô tôi giới thiệu?”
Quản gia: "Đúng vậy.”
Hạ Ánh tuy giới thiệu vài người khó khăn đến, nhưng cơ bản chưa bao giờ gây phiền toái cho Hạ Nhậm Nguyên, đây là lần đầu, lại còn bị giẻ lau úp mặt, Hạ Nhậm Nguyên cảm thấy sự nhẫn nại của mình đã đến giới hạn: "Lần sau không được tái phạm.”
Quản gia: "Vâng vâng, tối nay ngài ở nhà sao?”
Hạ Nhậm Nguyên "Ừ” một tiếng, sải bước vào trong, khi đến đại sảnh thì bước chân khựng lại, ánh mắt sắc bén quét khắp các góc.
Nhà vẫn như lúc anh rời đi lần trước, nhưng anh mơ hồ cảm thấy có gì đó khác.
Hạ Nhậm Nguyên giơ tay xoa trán, chạm vào vết sẹo gồ ghề, nhắm mắt lại: "Pha cho tôi một tách trà mang lên.”
Quản gia vào tủ lấy trà, lo lắng vô cùng, tối nay Bạch Thanh Ngữ phải làm sao về nhà, nếu mặc kệ hai cha con ở ngoài, với tính tiết kiệm của cậu ta, e là tối nay sẽ ngủ ở đường hầm.
.
"Ba ba, con buồn ngủ rồi.” Bạch Tiểu Trà hôm nay không biết đã nhìn mấy trăm chuyến tàu điện, đếm không xuể, nếu không có thức ăn loài người duy trì sức lực, tiểu Thần Trà ở độ tuổi này rất dễ buồn ngủ.
"Ngủ đi, ba ôm con.” Bạch Thanh Ngữ đặt bé nằm trên đùi, gối đầu lên cánh tay mình, nhẹ nhàng vỗ lưng.
Một chuyến tàu điện dừng, mấy cô gái cười nói đi ra, tay mỗi người xách một túi giấy, hình như vừa từ chợ đêm về, mua một đống đồ ăn nóng hổi thơm phức. Mùi hạt dẻ rang đường lan sang đây.
Bạch Tiểu Trà ngượng ngùng cọ cọ khuỷu tay ba: "Ba ba, con không buồn ngủ nữa.”
Bạch Thanh Ngữ cười: "Ba cũng dẫn con đi mua.”