Edit & Beta: YACchan
Có đứa nhỏ chủ động tương tác, thật tốt, tiếp viên lập tức bị tiếng gọi này thu hút, liếc sơ một cái, là một ông bố thật thà mang theo con nhỏ.
Rất dễ chào hàng——đó là phản ứng đầu tiên khi tiếp viên nhìn thấy Bạch Thanh Ngữ.
Nhưng khi anh ta đi tới gần, mới phát hiện nhóc con đang tương tác thật sự quá nhỏ, người lớn chưa chắc đã chịu cho ăn vặt, đồng thời cũng nhận ra cuộc sống của hai cha con này túng thiếu, quần áo giặt đến bạc màu, toàn kiểu dáng từ thế kỷ trước, trong tình huống này mà cứ dựa vào sự tham ăn của trẻ con để bán hàng sẽ khiến người ta cảm thấy tội lỗi, tiếp viên vẫn giữ nguyên nụ cười nói: "Có thể nếm thử miễn phí nhé, thấy ngon rồi mua.”
Anh ta lấy ra một viên kẹo sữa, đặt vào tay Bạch Tiểu Trà, "Chú tặng cho bạn nhỏ một viên.”
Bạch Tiểu Trà mắt sáng rực, ngón tay cong lại móc lấy viên kẹo: "Cảm ơn chú.”
"Bạn nhỏ không khóc không nháo thật ngoan, thưởng thêm một viên nữa.”
"Ơ?!” Không khóc còn được thưởng sao? Bạch Tiểu Trà hơi há miệng, giống như bị viên kẹo dư ra làm cho ngọt đến choáng váng, ngay cả bản thân cũng trở nên như một viên kẹo sữa mềm mại.
"Ôi, thật đáng yêu.” Tiếp viên vừa cảm thán vừa đi về toa tàu tiếp theo.
Bạch Thanh Ngữ: "Cảm ơn.”
"Cảm ơn chú——” Bạch Tiểu Trà đứng trên đùi Bạch Thanh Ngữ, bám vào lưng ghế nhìn theo, sau đó ngồi xuống, xòe bàn tay nhỏ bé, mỗi bên một viên, bé con nhìn trái nhìn phải, đều lớn bằng nhau, "Ba ba muốn viên nào?”
Bạch Thanh Ngữ lấy viên bên trái, xé ra cho Bạch Tiểu Trà.
Bạch Tiểu Trà ngậm kẹo sữa, lại nhìn cửa sổ thêm một lúc, rồi ngã vào lòng ba ngủ thiếp đi.
Đúng lúc chuyển từ ghế cứng sang giường cứng, Bạch Thanh Ngữ đeo gùi lên lưng, ôm nhóc con, chậm rãi di chuyển vài khoang, tìm được chỗ giường nằm, đặt Bạch Tiểu Trà đang ngủ xuống giường dưới.
Cục nhỏ xíu tựa vào một góc, giường dưới thêm hai người lớn ngồi vẫn còn dư chỗ.
Bạch Thanh Ngữ lấy từ trong gùi ra một chiếc giày len đang móc dở một nửa, kích thước hơi lớn hơn bàn chân của Bạch Tiểu Trà hiện tại một chút, vừa đủ đi vào mùa đông năm nay.
Đây là kỹ thuật anh mới học, móc khá chậm.
Dì ở giường đối diện nhìn một lúc, xoa tay, nói: "Để tôi giúp cho, vừa hay ngứa tay, tôi móc được mọi kiểu họa tiết.”
Bạch Thanh Ngữ ngẩn người, đưa kim móc cho bà: "Cảm ơn chị.”
Anh mang theo hai chiếc kim móc, mỗi người móc một chiếc giày vừa khéo.
Hai người cúi đầu làm thủ công, đến tối thì bé Bạch Tiểu Trà đã có một đôi giày bông, Bạch Tiểu Trà suốt chặng không hề tỉnh, Bạch Thanh Ngữ cũng không cho nhóc ăn gì, rồi lại đến lúc hôm sau phải đổi khoang.
Người anh trai ở giường trên vừa lên xe là nằm lướt short video, trước khi ngủ xuống toilet một chuyến, ánh mắt quét qua đứa nhỏ ở giường dưới, nhíu mày, trong lòng phản cảm mà đeo tai nghe, chỉnh âm lượng lên cao, anh ta không muốn nghe tiếng hét của trẻ con.
Tàu hỏa lắc lư suốt một đêm, người anh trên giường ngủ không ngon, cứ thấp thỏm chờ đứa nhỏ bên dưới khóc nháo, kết quả đợi cả đêm cũng không đợi được, ngược lại là người khác gọn gàng thu dọn đồ, chứng tỏ anh ta lo lắng thừa.
Đúng lúc này, chị ở giường đối diện cùng móc len với Bạch Thanh Ngữ nói: "Cậu sắp xuống xe à?”
Bạch Thanh Ngữ: "Còn một tiếng nữa đổi ghế cứng, còn ba trạm.”
Chị đối diện nói: "Thế thì gọi con dậy cho bú chút rồi hãy đi, giường nằm rộng, cậu đi pha sữa, tôi trông giúp một lúc.”
"Ờm…” Bạch Thanh Ngữ khựng lại, vì Bạch Tiểu Trà vốn chưa từng uống sữa, anh mơ hồ nói: "Ra ngoài gấp, quên mang sữa bột, không sao, tôi xuống xe rồi cho ăn.”
Nguyên tắc là, tiểu Thần Trà chỉ cần nắng và mưa là có thể sống, chỉ là lớn chậm, muốn cơ thể lớn nhanh hơn thì phải ăn đồ ăn của loài người, nhưng ăn uống thì có bài tiết, trên tàu không ăn không uống chỉ phơi nắng là thượng sách.
"Xuống xe còn ba tiếng nữa đấy.” Chị đối diện: "Trẻ con đói lả người mất, cậu bất cẩn quá rồi, về sau nói sao với vợ, mau ra toa ăn mua chai sữa tươi ngâm qua qua nước sôi đi.”
Bạch Thanh Ngữ khó xử, không phải tiếc tiền, mà anh sợ Bạch Tiểu Trà uống sữa sẽ tè dầm, tàu hỏa đâu phải giường nhà mình. Anh giả vờ đẩy đẩy Bạch Tiểu Trà, "Bé con, dậy nào.”
Bạch Tiểu Trà không tỉnh, Bạch Thanh Ngữ vô tội nhìn chị đối diện nói: "Ngủ say quá, gọi dậy sẽ khóc.”
Má nó… anh trai trên giường trên thái dương căng chặt, đoạn video bắt cóc vừa lướt qua lập tức hiện trong đầu.
Đứa nhỏ này vừa nhìn là biết chưa từng chịu khổ, trắng trẻo, khuôn mặt non mịn như có thể véo ra sữa, mà trông chẳng giống "ông bố” này chút nào, hơn mười tiếng chưa tỉnh chưa cho uống sữa, kiểu nuôi ẩu này mà có thể nuôi ra bé con tinh xảo như vậy?
Anh trai dựa vào thân hình to hơn Bạch Thanh Ngữ 1.5 lần, nói thẳng: "Là ngủ say thật hay anh cho uống thuốc ngủ? Đây là con anh sao?”
Bạch Thanh Ngữ ngẩn ra, thuốc ngủ, anh từng thấy trên tivi, anh không có thứ đó, giải thích: "Tôi không cho uống thuốc, nó chỉ thích ngủ.”
Anh trai: "Thế anh gọi nó dậy.”
Bạch Thanh Ngữ: "Sẽ làm phiền mọi người.”
Anh trai: "Tôi không sợ ồn, anh chứng minh anh không cho uống thuốc ngủ.”
Chị đối diện giúp Bạch Thanh Ngữ giải thích: "Có khi hiểu nhầm rồi, thanh niên này nhìn một cái là biết người thật thà.”
Anh trai: "Chính loại người để trong đám đông không nổi bật này mới hợp làm kẻ buôn người.”
Sáu giờ ba mươi sáng, tiếp viên đi từng khoang gọi khách sắp xuống xe, nghe thấy tranh cãi và mấy từ khóa, yêu cầu Bạch Thanh Ngữ xuất trình căn cước.
Cảnh ở cổng an ninh lặp lại, Bạch Thanh Ngữ lại chứng minh thân phận mình.
Tiếp viên: "Là con người ta.”
Dù hiểu lầm giải quyết, nhưng mọi người đều cho rằng Bạch Thanh Ngữ vẫn nên gọi con dậy cho uống sữa.
Tiếp viên nói: "Giường nằm đúng là tiện hơn.”
Anh trai trên giường xem ảnh trong điện thoại của Bạch Thanh Ngữ, anh ta dường như vô tình vạch trần sự túng thiếu của hai cha con này, ông bố thật thà có thể là không có tiền mua sữa trên tàu, nên nói hàm hồ. Anh trai lấy trong túi ra một hộp sữa, "Xin lỗi, tôi hiểu nhầm.”
Bạch Thanh Ngữ nghĩ thầm Bạch Tiểu Trà chưa ngủ đủ sẽ không tỉnh, nhưng không tiện từ chối, chỉ có thể búng tay bên tai Tiểu Trà, "Dậy đi.”
Một phút sau, Bạch Tiểu Trà hút sữa, hút một ngụm, dừng lại, đặt hộp sữa lên bàn giữa hai giường, chống tay ló đầu ra, cố ngửa mặt lên nhìn anh trai trên giường nói: "Cảm ơn chú.”
Lại hút một ngụm, lại nói: "Cảm ơn chú.”
Anh trai cúi đầu liền thấy nhóc con dồn hết sức gửi tới đôi mắt lấp lánh, càng tin rằng Bạch Tiểu Trà đói lắm rồi, "Khổ thế nào cũng không được khổ con.”
Bạch Thanh Ngữ: "Đại ca nói đúng.”
Bạch Tiểu Trà lắc lắc hộp sữa, vẫn còn nửa hộp, nhóc đưa cho ba: "Ba ba uống.”
Hai cha con đều chưa ăn, Bạch Thanh Ngữ làm Thần Trà lâu rồi, ăn hay không cũng được, nhưng Bạch Tiểu Trà sinh ra liền theo người xuống nhân gian, sống cùng Đặng bá, là bé tham ăn, đồ ăn gì cũng không từ chối.
Bạch Thanh Ngữ giả vờ hút một ngụm, xoay ống hút về phía Bạch Tiểu Trà: "Mỗi người một ngụm.”
Bạch Tiểu Trà thấy hộp sữa này nhiều ghê, bụng nhóc uống căng lên rồi.
Anh trai trên giường ngầm quan sát, càng thêm xấu hổ, nghèo đến thế mà vẫn nuôi con đến lễ phép ngoan ngoãn, lúc anh ta trách Bạch Thanh Ngữ đúng là kiểu "Sao không ăn cháo thịt?”.
*Tương truyền thời Tây Tấn, công chúa Tấn Huệ nghe nói dân chúng đói vì không có gạo ăn, bà thản nhiên nói: Sao không ăn cháo thịt? Hàm ý châm biếm người có tư duy "đặc quyền”, trách móc người nghèo mà không hiểu hoàn cảnh thật của họ.
Anh ta nhớ tới con mình, haiz, chưa được một tuổi rưỡi đã biết đòi đồ ăn, còn biết bám ông nội, con người ta chỉ một hộp sữa được hồi đầy đủ giá trị cảm xúc.
Bạch Tiểu Trà uống no, cuộn mình ở góc giường dưới, ôm đôi giày bông như ôm thú nhồi bông chơi, dí sát má bên trái, rồi lại dí sát má bên phải.
Bạch Thanh Ngữ mua len loại có lông tơ mềm, cảm giác rất tốt.
Chị đối diện lại xót xa, "Cậu ở đâu? Cho tôi địa chỉ, tôi gửi cho cậu ít đồ chơi của cháu trai, nó mười tuổi rồi không chơi nữa, còn mới lắm.”
Bạch Thanh Ngữ: "Cảm ơn, chị không cần cho bé đồ chơi đâu, tôi đến Nam Thành thuê nhà rồi sẽ mua cho nó.”
"Thế cậu để lại số liên lạc, trước tiên tìm phòng trọ đã.”
Bạch Thanh Ngữ cực kỳ cảm kích, anh cũng chẳng có gì biếu lại, ra ngoài phải biết ơn, thần càng phải nên hào phóng, Bạch Thanh Ngữ nghĩ một lát, lấy từ khẩu phần ăn của Bạch Tiểu Trà —— một giỏ trứng gà thả vườn, tặng cho anh trai và chị đối diện.
Anh trai trên giường nói mình đi công tác, không tiện luộc trứng.
Bạch Thanh Ngữ nhìn chị đối diện. Chị ấy thích buôn chuyện, nói chuyến này là về nhà, vậy không có lý do từ chối.
"Ôi, cậu giữ lại mà ăn.”
"Chút lòng thành, là trứng gà thả tôi tự nuôi, thơm lắm.” Bạch Thanh Ngữ dự định nếu có điều kiện sẽ nuôi gà ở thành phố, để Bạch Tiểu Trà ăn.
"——Được rồi.”
……
10 giờ sáng hôm sa, tàu đến điểm cuối, Bạch Thanh Ngữ đeo con dựa theo bản đồ tra sẵn, đi về phía thị trường tuyển dụng.
"Ba ba, nhìn này.” Bạch Tiểu Trà đang chơi, bỗng moi từ giày bông ra hai tờ tiền đỏ, cái giày này biết biến ra tiền!
Bạch Thanh Ngữ sững người, rồi phản ứng lại, chắc là chị tốt bụng nhét vào sau khi móc xong giày, coi như lì xì cho Bạch Tiểu Trà.
Trên đời vẫn còn nhiều người tốt thế này.
Bạch Thanh Ngữ nói: "Là dì cho con, giữ kỹ, sau này mua đồ ăn cho con.”
"Vâng ạ.” Bạch Tiểu Trà ngoan ngoãn nhét tiền lại vào giày, nhét thật sâu không để rơi.
Bạch Thanh Ngữ chỉnh dây đeo gùi, ánh mắt bỗng bị mấy tờ quảng cáo thuê phòng dán trên hộp điện thu hút.