Ngu Mạt vốn xem nhẹ tính nết của Triệu Tầm.
Hắn bề ngoài ôn hòa, đó là nhờ bao năm tu dưỡng, nhưng bên trong lại mang bản tính lãnh đạm, xa cách. Giống như dung mạo của hắn — đôi mắt đào hoa trời sinh như luôn mỉm cười, nhưng khi cảm xúc lắng xuống, thứ đọng lại là khí chất lạnh nhạt nơi bậc cao vị, khiến người đối diện bất giác im lặng.
Đêm qua không còn lựa chọn nào khác, lại thêm trong lòng áy náy, hắn mới dung túng Ngu Mạt đôi chút. Nhưng lúc này ban ngày ban mặt, đâu thể để nàng chỉ vài câu nũng nịu là lừa gạt cho qua.
Triệu Tầm đem Ngu Mạt, với gương mặt đầy ai oán, đặt xuống dưới bóng cây. Thấy nàng trừng mắt nhìn mình, trong mắt hắn khẽ loé một tia cười nhạt. Đảo mắt nhìn quanh, hắn nảy ra chủ ý, phá vỡ trầm mặc:
— Cần theo ta đi săn không?
Đi săn?
Ngu Mạt lập tức hứng thú, cười hỏi:
— Là để tặng thôn dân?
— Đúng vậy. — Triệu Tầm gật đầu, ánh mắt ra hiệu nàng nhìn xa xa. — Nơi này hẻo lánh, chắc cách thị trấn không gần. Hôm nay e phải nghỉ lại qua đêm, tay không mà đến thì không tiện.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play