Triệu Tầm thần sắc hơi cứng, nhưng cũng hiểu rõ thâm sơn cùng cốc, vô pháp để nàng đơn độc tắm phòng.
Hắn khom người, đặt rìu vào góc tường, liếc một cái Ngu Mạt trong lòng áo thô, chỉ thấy nàng mặt nóng lên, do dự một lúc mới thổ lộ: “Không cần mang lên cho ta.”
Ngu Mạt “Nga” một tiếng, thấy sắc mặt hắn như thường, nhưng vành tai lại đỏ bừng, cũng ngượng ngùng mỉm cười giải thích: “Thanh nương tử nói, xuân hạ đều đến sau núi, dòng suối nhỏ tắm rửa, nước trong mát, uốn lượn khúc chiết, cũng không thể gặp người khác. Nhưng ta… ta vẫn không yên tâm.”
“Không sao.” Triệu Tầm tiếp nhận nàng mượn nam tử trường y, cười khẽ: “Đa tạ.”
Cây cối che trời, bên bờ bụi cây sum suê, tuy là dã ngoại, nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy lúng túng hay không có chỗ nương tựa. Thêm nữa, có nơi tắm sạch sẽ, nàng có thể xoa rửa, Ngu Mạt mi mắt cong cong, cảm xúc hiện rõ trên gương mặt.
Triệu Tầm dừng lại khoảng 50 bước, xoay người, hết sức chú ý canh chừng cho nàng, tránh để thôn dân khác trông thấy.
Ngu Mạt nhìn dáng thiếu niên đứng vững như tùng, yên tâm hơn, rồi dẫn tà váy chậm rãi bước xuống nước.
Hai người cách nhau không xa, tiếng nước ào ào vang lên, lọt vào tai Triệu Tầm. Tiện đó, còn nghe thấy tiếng váy sột soạt, cùng giọng nàng ngâm nga ngọt mềm.
Hắn bỗng như bị sét đánh, gương mặt ngọc bạch bàng hoàng, vành tai càng đỏ hơn, cuộc đời lần đầu tiên, vì nhĩ lực của chính mình mà xấu hổ vô cùng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT