Ôn Trĩ chưa từng cảm thấy dằn vặt đến thế. Cô cảm giác mình bây giờ chẳng khác gì một người đàn bà xấu xa không biết xấu hổ.
Dù mọi chuyện không phải do cô mong muốn, nhưng sự thật là cô đã chui vào trong chăn của em chồng.
Lòng bàn tay run rẩy vì hơi thở nóng rực của người đàn ông, Ôn Trĩ nhìn vào ánh mắt đỏ ngầu chứa đầy men say của Trần Minh Châu, không rõ lúc này anh đang tỉnh táo hay vẫn còn trong cơn say. Cô không ngừng cầu nguyện… hy vọng anh vẫn say, tốt nhất là đừng nhớ chuyện vừa xảy ra.
Khi cửa phòng khép lại, căn phòng chìm trong bóng tối hoàn toàn. Ôn Trĩ dốc hết sức lực đẩy cánh tay của Trần Minh Châu ra, hất tung chăn, lăn xuống đất rồi lăn thêm một vòng trốn vào gầm giường. Động tác trơn tru như nước chảy, từ nhỏ cô đã quen làm như vậy, đã thành thói quen.
Dường như Ôn Trĩ cảm nhận được người trên giường cử động một chút. Cô bịt chặt mũi miệng, không dám phát ra một chút âm thanh nào. Đến khi nghe thấy nhịp thở đều đều từ trên giường, cô mới như trút được gánh nặng.
Cô rón rén bò ra khỏi gầm giường, nhẹ nhàng mở cửa chuồn về phòng, nhưng vừa định quay về thì đụng phải Đào Phương từ ngoài đi vào. Bà sững người một chút:
“Ơ? Con vừa đi đâu vậy?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT