Giờ này trong khu đại viện, hầu hết mọi người đã ăn cơm và chuẩn bị nghỉ ngơi, chỉ còn Tưởng Toàn một mình nấu cơm ngoài hành lang, Ôn Trĩ nghe thấy tiếng động ngoài phòng liền thầm mắng anh ta trong lòng.
Đáng đời.
Giờ anh ta bị như vậy là do tự chuốc lấy thôi.
Đào Phương mệt mỏi cả ngày, ăn tối xong rửa ráy một chút là vào phòng nghỉ ngơi.
Ôn Trĩ trở về phòng, may xong viền cổ áo và tay áo mới đi ngủ. Nhưng vừa nằm xuống, cô lại cảm thấy sau gáy rát bỏng, đưa tay sờ thì thấy một vết trầy dài nhỏ, vì chiều nay ở Cục cảnh sát mãi lo lắng sợ hãi, về lại bận nấu cơm, nên quên mất cơn đau đó.
Không chừng là lúc đánh nhau bị mấy người ở xưởng xì dầu cào trúng?
Ôn Trĩ không nhìn thấy rõ, liền xỏ dép chạy ra phòng ngoài, bật đèn, đứng trước giá rửa mặt, kéo áo xuống vai rồi vén tóc lên, nghiêng đầu nhìn vào chiếc gương treo trên tường để xem vết thương sau cổ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play