Tối qua đúng là uống hơi nhiều, lần gần nhất anh say bất tỉnh nhân sự là bốn năm trước.
Anh day day gáy đau mỏi: “Chú Ngụy, tối qua cháu về nhà kiểu gì vậy?”
Ngụy Đức đang múc rau ra đĩa thì nói: “Chú đưa cháu về đấy.” Rồi quay đầu cười trêu: “Cháu nặng hơn cả Bình Tử, suýt chút nữa chú đỡ không nổi rồi.”
Trần Minh Châu tựa người vào lan can, cười nhẹ: “Chú đưa cháu về mà mẹ cháu không nói gì à?”
Ngụy Đức múc thêm nước vào nồi, vẻ may mắn nói: “Mẹ cháu ngủ rồi, ngoài phòng chỉ có chị dâu cháu thôi.”
Bỗng nhiên chân mày của Trần Minh Châu nhíu chặt, ánh mắt anh nhìn về phía Ôn Trĩ đang xào rau ngoài hành lang. Trong đầu lại hiện lên ánh mắt long lanh cầu xin trong mơ, cùng cơ thể nhỏ nhắn mềm mại dán sát vào anh. Dù có cách lớp quần áo, anh vẫn có thể cảm nhận được những đường cong mềm mại ấy.
Anh chợt ho khan vài tiếng, vành tai đỏ bừng như bị lửa đốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT