Edit + Beta: Phong Mặc Du

⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆

Ổ Hi: ???

Nếu Mạnh Nam Tinh không quá để ý đến chuyện này, vậy thì cậu cũng thôi không xen vào nữa. Huống chi ở đây có tới ba công chính, sẽ không phát sinh vấn đề kia đâu nhỉ.

Ổ Hi từ nhỏ đã là Omega, tuy không thích thân phận Omega này, nhưng thói quen lâu ngày cũng không thể sửa lại trong một sớm một chiều, cậu đẩy cửa buồng ra lại không thấy Mạnh Nam Tinh ở bên ngoài nữa.

Tuy có hơi nghi nghi nhưng đây cũng là cơ hội tốt, Ổ Hi mở vòi nước rửa tay cẩn thận, lại vén phần tóc mái quá dài lên, lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Vừa lau được mấy cái, cậu chợt nghe sau lưng vang lên tiếng khóa buồng mở ra, giật mình vội buông mái tóc xuống, che mắt lại.

“Hi Hi.”

Phía sau truyền tới giọng nói quen thuộc, Ổ Hi nhấp nhấp đôi môi hơi khô, quay đầu nói: “Tôi tưởng cậu đi rồi.”

Một giọng điệu thường thường rơi vào tai Mạnh Nam Tinh lại thành một loại ý tứ khác.

Mạnh Nam Tinh đi tới, dựa vào cậu nói: “Không có bỏ lại cậu mà đi trước đâu, tôi cũng thấy trong nhà vệ sinh công cộng thế này càng phải chú ý một chút.”

Ổ Hi không giải thích mình không có ý đó, chỉ đứng bên cạnh chờ y rửa tay xong.

Mạnh Nam Tinh ghé mắt nhìn vào gương, thấy Ổ Hi đang cúi đầu, ánh mắt dần sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì, rồi y khẽ lấy nanh cắn lên đầu lưỡi một cái nhè nhẹ, đau đến tỉnh táo hơn nhiều.

Y vẩy nước trên tay, vươn tay lấy tờ giấy trong tay Ổ Hi vừa dùng để lau mồ hôi, thái độ cứng rắn nhưng không quá lộ, còn mỉm cười lộ ra má lúm đồng tiền: “Hi Hi, cho tôi mượn dùng một chút.”

Ổ Hi chưa kịp ngăn thì thấy đối phương đã cầm giấy trong tay, ấp úng nói: “Cái này…… tôi dùng qua rồi.”

Mạnh Nam Tinh cười cười nói: “Tôi biết mà, không sao.”

Ổ Hi bỗng thấy sau lưng cứ lành lạnh, trước khi Mạnh Nam Tinh ra hẳn bên ngoài, cậu đã cất giấy đi rồi, vậy y làm sao biết được?

Ổ Hi quay lại thấy các buồng vệ sinh không hoàn toàn khép kín, có thể nhìn ra ngoài qua khe hở.

Nếu vừa nãy Mạnh Nam Tinh nhìn lén cậu……

Chắc là không phải đâu.

Thụ chính sao có thể là kẻ biến thái thích rình trộm chứ.

“Đi thôi.” Mạnh Nam Tinh bước lại nắm chặt tay Ổ Hi, nhìn sắc mặt hơi tái nhợt của cậu, lộ vẻ lo lắng: “Sao vậy? Khó chịu ở đâu à?”

Nói rồi y định đưa lòng bàn tay chạm lên trán Ổ Hi, đôi mắt ẩn dưới lớp tóc mái cậu theo bản năng trợn to, khẽ né tránh khỏi tầm bàn tay đối phương, đi về phía cửa, thấp giọng nói: “Tôi không sao, về thôi.”

Mạnh Nam Tinh không ngờ Ổ Hi lại chủ động từ chối sự gần gũi của mình, thầm nén sự không vui xuống, theo sau bước chân đối phương, khóe môi dần nhếch lên đến khi trùng khớp với độ cong ban nãy.

Không lâu sau khi hai người rời đi, một cô lao công bước vào, kéo theo túi lớn, đổ rác từ các sọt rác nhỏ trong từng vách ngăn ra túi nhựa đen, rồi đi tới bồn rửa tay, ngạc nhiên lẩm bẩm: “Không có rác?” (dơ quá Sao ơi 😭❓️)

Sau đó lại kéo túi rác đen sang nhà vệ sinh nữ bên cạnh.

▪︎▪︎▪︎ chuyển cảnh ▪︎▪︎▪︎

“Đi thôi.” Thẩm Tử Mục đứng dậy xách áo khoác, nói: “Tính vào tài khoản anh tôi rồi, chúng ta đi.”

Lục Văn: “Cậu không sợ anh cả Thẩm về nhà tìm cậu gây khó dễ sao?”

Thẩm Tử Mục: “Anh ấy dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, không rảnh tìm đến tôi để dằn mặt đâu, với lại anh ấy biết tôi hay làm mấy chuyện này mà.”

Mạnh Nam Tinh bên cạnh cũng xen vào: “Anh Thẩm thật ra cuồng em trai lắm, cùng lắm chỉ nói cậu ấy vài câu thôi.”

Thẩm Tử Mục có chút tự đắc: “Hừ.”

Mấy người trùm kín khẩu trang, đội mũ rồi theo cầu thang đi xuống, vừa tới cửa liền gặp người quen.

“Tạ tổng.” Lục Văn đẩy gọng kính, ôn hòa nói, “Ngài cũng vừa ăn cơm ở đây à?”

Tạ tổng cười ha hả: “Đúng thế, không gặp các cậu, chứ không thì cũng phải cùng ăn một bữa rồi.”

Lục Văn: “Tạ tổng khách sáo quá.”

Mạnh Nam Tinh cũng chào một tiếng: “Tạ tổng.”

Tạ tổng cười: “Tiểu Tinh vẫn cái tính nết này, dạo này ở nhà vẫn ổn chứ?”

Mạnh Nam Tinh cười đáp: “Ổn lắm ạ, ngài chớ đừng bận tâm.”

Tạ tổng vươn tay vỗ lưng y: “Vậy thì tốt, có khó khăn gì cứ tìm thẳng đến tôi.”

Mạnh Nam Tinh gật đầu cười, nhưng nhìn kỹ trong mắt y vốn chẳng hề có ý cười, chỉ đơn thuần kéo khóe môi để ra vẻ mỉm cười mà thôi.

Thẩm Tử Mục bước lại khoác vai Mạnh Nam Tinh, nắm lấy bàn tay Tạ tổng vừa đặt lên lưng y, hờ hững nói: “Tạ tổng thấy đồ ăn ở đây thế nào?”

Tạ tổng thu tay, sờ cằm nghĩ ngợi: “Mùi vị không tồi, tôi còn muốn mời đầu bếp ở đây về nhà nấu cơm cho mình nữa cơ ha ha.”

Thẩm Tử Mục cười nói: “Vậy sao? Nhưng anh Vũ chắc sẽ không để đầu bếp giỏi thế đi đâu, có điều sau này ngài muốn ăn, cứ đến đây bất cứ lúc nào, ngài là khách lớn mà.”

Ổ Hi đứng sau cùng, liếc thấy Tạ tổng cười đến híp cả mắt. Ông ta trông khá hiền lành, thân hình hơi mập, không quá giống kiểu thương nhân ích kỷ lạnh lùng.

Dẫu vậy bề ngoài đâu nói lên được gì, chuyện này Ổ Hi gặp qua quá nhiều rồi, huống hồ nguyên chủ là do chính Tạ tổng tuyển vào, thế mà trong đầu cậu lại chẳng có ký ức gì về việc đó.

Rất kỳ quái, tốt nhất vẫn đừng nên tiếp xúc quá nhiều với Tạ tổng.

Song cậu không tìm tới, đối phương lại chủ động tìm đến.

Tạ tổng quay đầu thấy Ân Hành, ý cười trên mặt càng sâu. Vừa định mở miệng, liền thấy Ân Hành gật đầu với mình, rồi uể oải cúi đầu.

Tạ tổng cũng đành cười gật lại, ánh mắt chuyển sang Ổ Hi.

“Tiểu Hi à, chuyện tên quản lý trước kia làm với cậu tôi đều điều tra rõ rồi, tôi đã điều hắn sang chi nhánh khác để học hỏi kinh nghiệm, cho hắn biết rõ chốn công việc không phải muốn làm gì thì làm.” Tạ tổng cúi đầu nhìn Ổ Hi, “Người quản lý mới được tìm đến, cậu thấy thế nào? Nếu không thích thì nói tôi có thể đổi……”

Ổ Hi không hiểu ý Tạ tổng nói vậy là do đâu, lại còn ngay chốn đông người thế này.

Ý ông ta là đổi quản lý là vì cậu ư? Còn nói không thích thì đổi, chẳng phải muốn biến cậu thành cái đích cho người ta nhắm vào sao?

“Không cần.” Ổ Hi không muốn đáp nhưng sếp lớn tạm thời chưa thể đắc tội, chỉ nghĩ sau này nhất định phải tránh xa lão, quá nguy hiểm.

May là tài xế lái xe tới, Tạ tổng mới rời đi.

Thế nhưng vào lúc đó, từ bên cạnh lại có hai người đi tới, đều là đàn ông dáng người cao gầy, nhưng trên mặt trang điểm đậm, trắng đến mức hơi đáng sợ.

Hai người bước đến trước mặt Ổ Hi, đánh giá một lượt từ đầu đến chân, người lùn hơn thì ngang nhiên vừa liếc vừa nói với cái người vóc dáng cao khều: “Cậu bảo sao có người lại số tốt thế nhỉ? Rõ ràng mặt mũi tầm thường, còn chẳng bằng một phần mười chúng ta, vậy mà lại có thể chơi bời cùng các quý công tử hào môn.”

Cao lều khều cũng giở giọng châm chọc: “Chứ còn gì nữa, giờ thậm chí còn bám được vào sếp lớn nữa, lợi hại thật!”

Ổ Hi cạn lời, thật sự rất cạn lời.

Hai người mỉa mai xong liền quay sang bốn người còn lại, lập tức nở nụ cười nịnh bợ, cười đến mức phấn trên mặt sắp rụng hết mà chẳng hay, mở miệng nói: “Không ngờ lại gặp được mấy vị các ngài ở đây, đã lâu lắm không gặp rồi.”

Lục Văn cười cười nói: “Đúng là đã lâu không gặp.”

Thẩm Tử Mục thì thẳng thắn hơn nhiều, nói luôn: “Vừa ăn xong, tránh xa tôi ra.”

Hai kẻ kia nghe ra hàm ý, mặt xám ngoét, cười gượng đứng dịch sang một bên, vừa định chào hỏi Ân Hành thì thấy hắn đội mũ lưỡi trai, quay sang nhìn Ổ Hi bị chửi cũng chẳng biết phản bác, mở miệng nói: “Tôi có việc phải đi trước, tiện đường đưa cậu một đoạn.”

Ổ Hi lắc đầu, còn chưa kịp từ chối thì đã thấy Ân Hành đi trước chợt dừng bước, ngoái lại liếc cậu một cái, giọng lạnh nhạt: “Đuổi kịp.”

Ổ Hi vội vàng đuổi theo, cậu không muốn đi xe buýt, cũng chẳng muốn chung xe với Lục Văn, mà xem ra, chỉ có Ân Hành là đối xử lạnh nhạt với cậu, giờ cậu lại thấy cái kiểu lạnh nhạt này mới dễ chịu!

Lên xe rồi, Ổ Hi tự giác ngồi ghế phụ, rồi chỉ nhìn về phía trước, chờ Ân Hành khởi động xe.

Nhưng chờ mấy phút, xe vẫn không thấy nổ máy.

Ổ Hi tò mò quay sang, vừa vặn bắt gặp Ân Hành cũng đang nhìn mình, cậu mím môi, chẳng rõ hắn có ý gì, không muốn chở cậu nữa sao?

Vì thế cậu thử lò dò đưa tay sờ vào chốt cửa xe, nhưng lại không thấy nhúc nhích gì cả.

Cửa đã bị khóa……

Ổ Hi: ?

Cậu ngẩng đầu băn khoăn nhìn vào mắt Ân Hành, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Sao vậy?”

Giọng cậu thanh niên nghe hơi mơ hồ, phát âm từng chữ không rõ lắm, dinh dính ngòng ngọng.

Mái tóc mái dài quá khổ che mất mặt mày cậu, nhưng dường như có thể thấy được bên trong chứa một đôi ngươi đựng đầy làn nước biếc, nhuốm màu men say.

Ân Hành vốn ghét người say rượu, hắn cũng không ngờ tửu lượng cậu lại kém thế này, nếu biết trước chắc chắn sẽ chẳng nói câu tiện đường rồi đưa cậu về.

Ân Hành chau mày, giọng điệu càng lạnh băng: “Ổ Hi, cậu có nghe thấy tôi nói không?”

Ổ Hi cũng cau mày, cảm giác âm thanh hắn phát ra như đang hòa vào với nước, lúc gần lúc xa, chẳng nghe rõ được nổi, nhưng cậu quen thói hay qua loa lấy lệ, cứ gật bừa vài cái.

Nhìn ra Ổ Hi đang qua loa dối lừa với mình, Ân Hành đến là cạn lời, chỉ có thể vươn tay khom lưng kéo dây an toàn, mới vừa bấm chốt vào thì tay hắn đã bị một bàn tay khác giữ chặt lấy.

Ổ Hi uống không giỏi nhưng cũng chỉ hơi choáng váng, sau khi vùng vẫy một hồi liền tỉnh táo hơn, nhận thấy bên cạnh có người, liền thuận tay nắm lấy tay đối phương.

Tay người kia to lắm, không mịn màng như tay cậu, lòng bàn tay còn có vài vết chai mỏng.

Ân Hành thật sự hơi chịu hết nổi rồi, hắn biết nói chuyện với kẻ say vô ích, định tự mình gỡ ra, nhưng đúng lúc ấy, Ổ Hi bất chợt kéo mạnh một cái, khoảng cách giữa hai người lập tức gần hẳn lại.

Ân Hành thậm chí còn ngửi thấy hơi rượu nhàn nhạt phả ra từ hơi thở Ổ Hi, không hề khó ngửi miếng nào.

Khuôn mặt hiện tại của Ổ Hi không hẳn là xấu, chỉ là trong nhóm nhìn có phần nhạt nhòa hơn, trên má còn có vết tàn nhang mờ mờ, chóp mũi tròn nhỏ mượt mà khiến cậu trông non nớt hơn, da dẻ trắng nõn mịn mà, chỉ có đôi mắt luôn giấu dưới tóc mái lại quá đỗi bình thường.

Tựa như một bức tranh hoàn hảo lại bị quẹt thêm một nét thừa thãi lạc điệu, phá hỏng vẻ mỹ quan tổng thể của nó.

Giờ đây Ân Hành đang có ý nghĩ như vậy, cũng là lần đầu hắn nhìn rõ gương mặt đối phương.

Hoàn hồn lại, hắn lập tức gỡ tay Ổ Hi ra, ngoái đầu lại thì thoáng thấy bên tai cậu có một dấu vết đỏ nhạt không rõ, nhìn qua như vết bớt.

Sau đó hắn đi tìm chị Phương lấy địa chỉ nhà người kia, tiểu khu này tuy không lớn, lại khá có cảm giác niên đại, để tránh gây rắc rối cho cả mình và Ổ Hi, Ân Hành đỗ xe bên lề đường.

“Ổ Hi, tới nơi rồi.”

Ổ Hi đang ngủ ngon lành trên ghế phụ, hốt hoảng nghe thấy có người gọi tên mình, mông lung mở mắt ra, thấy con đường lớn quen thuộc bên ngoài, liền lọ mọ móc từ túi ra mười đồng tiền, ném cho tài xế: “Cảm ơn bác tài.”

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 5!

🐟: Chương này tặng cho Hạ An nha =)))

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play