Shipper: 🐟

Đã beta lần 2.

(-.-)Zzz・・・・

‘Đi một ngày đàng, học một sàng khôn’

¹ 脑补 (nǎobǔ): não bổ = Tự suy diễn / tự tưởng tượng trong đầu / Delulu

‎꜀( ꜆-ࡇ-)꜆ ᶻ 𝗓 𐰁

【Vợ iu a a a a a a a! Người vợ dấu iu mà chế chưa từng gặp mặt hu hu hu!!!】

【Cái eo này, cái chân này, mị có thể chơi cả đời mlem mlem!!!】

【Ta mới là chính cung! Hôm nay ta ngồi ở đây, xem ai dám vụng trộm!!!】

【Rõ ràng là vợ tui, mấy mẹ đừng nói mấy câu cợt nhả nữa, không thấy vợ tui bị nắn nắn đến đỏ ửng à!!!】

【Nà ní?! Tui bú rồm rộp luôn đó!!!】

Màn hình tràn ngập những lời lẽ táo bạo khiến quản trị viên phòng livestream toát mồ hôi hột. Vừa định khóa một vài tài khoản thì hiệu ứng âm thanh pháo hoa vang lên từ trong phòng phát sóng.

Là “Pháo hoa rung động”!

“Pháo hoa rung động” là quà tặng đắt nhất của nền tảng livestream Tinh Quang, một lần tặng cần tới 5200 tệ.

Vị đại gia này vung tay tặng liền tằng tằng 10 cái, tổng cộng 52000 tệ.

Thường thì những lần tặng quà lớn như vậy sẽ được hệ thống toàn nền tảng thông báo, rất nhiều cư dân mạng nhìn thấy đã lập tức kéo vào phòng livestream, không ngớt lời trầm trồ trước sự xa xỉ ấy.

Cơ mà fan ruột cũng đã quá quen với cảnh này, vừa giành bao lì xì vừa phổ cập khoa học cho người xem mới.

【Động tác thường ngày của đại gia đó mà!】

【Ai bảo vợ tôi đáng yêu đến thế cơ chứ!】

【Giá mà chế có tiền, cũng phải tặng bà xã một quả cho bằng được huhuhu】

Những lời lẽ hổ báo cáo chồn vừa bị hiệu ứng quà tặng che mất lại hiện rõ ra. Người xem mới sau khi nhận bao lì xì xong bắt đầu nhìn lên màn hình.

Trước mắt họ là một mảng đỏ rực.

Tấm lụa đỏ mỏng vừa vặn phủ lên ống kính, xuyên qua lớp lụa mỏng có thể thấy một thân hình mảnh mai như thân trúc uốn lượn theo điệu nhạc, vòng eo mềm mại uyển chuyển.

Chỉ vài giây sau, trong khung hình xuất hiện một bàn tay trắng trẻo thanh mảnh, các đốt ngón tay rõ ràng, đầu ngón tay hơi ửng hồng.

Bàn tay ấy khéo léo vén tấm lụa mỏng ra, tiếp theo là một giọng nói mang theo ý cười vang lên:

“Có hài lòng không? Các bạn khán giả?”

Hơi thở của chàng trai có phần gấp gáp, dường như khẽ thở một tiếng, bị micro thu rõ mồn một, lại dẫn đến một trận “lời vàng tiếng ngọc” ngập khắp màn hình.

Ống kính không quay cận cảnh gương mặt chàng trai, nhưng chỉ dáng người cao gầy cùng ngón tay thon dài kia cũng đủ để người xem tự suy diễn ra một khuôn mặt đẹp đến mê người. 

Chàng trai cầm điện thoại, nhìn dòng bình luận đang cuồn cuộn lướt qua màn hình, lười biếng tựa mình bên mép bàn, cười khẽ rồi gõ nhẹ lên mặt bàn: “Hôm nay mọi người nhiệt tình ghê ha.”

Nói xong liền nhìn thấy tin nhắn riêng từ quản trị viên, trên gương mặt lướt qua một nụ cười nhàn nhạt, như thể còn vương chút chân tình.

“Đặc biệt cảm ơn ‘Tôi yêu mỹ nhân’ vì pháo hoa rung động, cảm ơn đại ca đầu bảng đã tặng quà.”

Sau lời cảm ơn của streamer, một dòng bình luận sáng lấp lánh hiện ra giữa màn hình:

【Không cần cảm ơn, tiêu tiền vì mỹ nhân là niềm vinh hạnh của tôi.】

Chàng trai khẽ bật cười, không đáp lại, mà nhìn những bình luận khác, giả bộ hung hăng nói: “Còn dám gửi mấy dòng bình luận kiểu đó nữa…”

Dừng lại một chút, cậu mới nói tiếp: “Là phạt các bạn ngày mai không được thấy tôi luôn đó.”

Quả nhiên, màn hình lập tức ngập tràn những lời than khóc:

【Thuốc bổ mà! Nhìn thấy bà xã mỗi ngày là lý do tồn tại duy nhất của tôi đó!!!】

【Vợ lại nghịch ngợm nữa rồi! Chồng nãy giờ hổng nghe thấy gì hết nha!】

【Lại muốn bỏ rơi tôi để đi gặp chị đẹp em đẹp nào nữa đây!】

【Vợ lại xin nghỉ! Giận lên thì không dỗ được đâu đấy nhá!!!】

Chàng trai cười nhẹ, dịu dàng trấn an mấy vị “khán giả” trông có vẻ khó dỗ nhưng thực ra cực dễ dỗ, rồi mới kết thúc buổi livestream.

Vừa off stream xong, cậu đã nhận được cả loạt tin nhắn dồn dập từ người quản lý.

Ổ Hi, chính là chàng trai ấy, bĩu môi, kéo màn hình xuống tận cùng rồi trả lời gọn lỏn một chữ “Ừm”.

Sau đó thuận tay ném điện thoại lên giường.

Livestream nhảy suốt hai tiếng đồng hồ, người đầy mồ hôi, Ổ Hi cảm thấy rất khó chịu.

Dù sao thì có Omega nào mà lại không thích sạch sẽ.

Cậu cẩn thận dời bộ thiết bị livestream đắt đỏ sang một bên, mở tủ quần áo duy nhất trong phòng, lấy ra một chiếc áo thun trắng rộng rãi đơn giản.

Không lâu sau, phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.

Lúc này, chiếc điện thoại bị vứt trên giường lại không ngừng reo vang, như thể không ai nhấc máy thì sẽ không dừng lại.

Nhưng cho đến khi cuộc gọi kết thúc, vẫn không ai nghe máy.

Bốp ——

Cửa nhà tắm va vào tường rồi bật ngược trở lại, Ổ Hi theo thói quen đá một chiếc ghế con chặn cửa lại.

Sau đó tiện tay ném đống quần áo bẩn vào máy giặt còn xoay được, cả người chỉ mặc mỗi chiếc áo thun trắng dài tới tận gốc đùi, dưới ánh đèn, chẳng thể phân biệt nổi là áo thun hay làn da lộ ra còn trắng hơn.

Phòng tắm nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một người xoay người.

Lau khô tóc xong quay về phòng, Ổ Hi cúi xuống lấy ra từ ngăn kéo một miếng dán trông như băng cá nhân, là thứ giống với miếng dán cách ly mà cậu tìm được trong thế giới này.

Dù ở thế giới này không có ABO, cũng chẳng có cái gọi là tin tức tố, nhưng làm một Omega mười mấy năm trời, cậu… cũng đã quen rồi.

Dán miếng đó vào sau gáy, Ổ Hi mới nằm vật xuống giường.

Mái tóc dài che lấp tầm mắt, cậu lười vén ra, nheo mắt nhìn màn hình điện thoại.

Trên màn hình đen của điện thoại phản chiếu một gương mặt nhỏ bằng bàn tay, ánh mắt bị tóc che khuất, trông có phần u tối. Sau khi xuyên đến thế giới này, Ổ Hi đã tìm được một vài ‘trang bị’ trong phòng, đủ để sống an ổn qua một năm.

Đây là một quyển tiểu thuyết giới giải trí, nhân vật chính là thành viên trong nhóm nhạc nam ONLY, không bao gồm cậu, cậu chỉ là một pháo hôi, làm gia vị cho tình yêu của công thụ chính mà thôi.

Công 1, xuất thân hào môn, thích vật phẩm trang sức xa xỉ, yêu rượu ngon và người đẹp, gia đình hòa thuận, bề ngoài là công tử phong lưu, thực ra ngay cả nụ hôn đầu vẫn còn nguyên seal.

Công 2, dịu dàng nho nhã, xuất thân từ dòng dõi thư hương, đối nhân xử thế đều rất ôn nhu, trên mặt luôn treo nụ cười mỉm, cổ tay đeo chuỗi Phật châu. Nhưng một khi tháo Phật châu xuống, khí chất cả người anh liền thay đổi, chủ yếu là thể hiện trên giường. (Ê?)

Công 3, sinh viên đại học trẻ trung, dáng đẹp tuổi xuân, sức lực dồi dào, mặt lạnh nhưng kĩ năng giường chiếu phong phú, có thể bế bổng thụ chính lên, đủ loại tư thế, thuộc dạng thực chiến.

Còn thụ chính thì ngây thơ, lương thiện, và đơn thuần, sở hữu gương mặt cùng nụ cười tựa như thiên sứ giáng trần, chữa lành mọi người, đến cả nguyên chủ cũng suýt thì sa vào lưới tình, may mà cậu đã xuyên đến.

Ổ Hi nhìn kỹ ảnh chụp hợp đồng trong điện thoại, đọc từng chữ một. Hợp đồng chỉ có thời hạn một năm, lương cứng mỗi tháng là 10 vạn, nghĩa là không làm gì cũng có tiền 10 vạn ăn tiêu, các hoạt động khác thì chia theo tỷ lệ trong hợp đồng.

Nguyên chủ rất thiếu tiền, Ổ Hi tìm thấy mấy tờ giấy nợ trong album ảnh, số tiền không nhỏ. Đã chiếm lấy thân xác người ta, cậu quyết định trả hết nợ cho nguyên chủ, rồi gom góp ít tiền, sau đó đến nơi khác bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng theo cậu suy đoán, công ty không đời nào trả tiền không công như vậy, chắc hẳn có âm mưu gì đó.

Nhưng mà… buồn ngủ quá rồi, ngủ trước đã.

▪︎▪︎▪︎ chuyển cảnh ▪︎▪︎▪︎

“Mày đúng là đồ vô dụng! Tao mang nặng đẻ đau sinh ra mày, chịu bao nhiêu khổ sở, giờ mày báo đáp tao thế này sao?! Tại sao mày không thể bị Alpha đánh dấu hả! Đúng là làm mất mặt cái nhà này!”

“Mày nói Ổ Hi á? Hứ! Mặt mũi như đĩ điếm rẻ tiền vậy mà cứ tưởng mình là hồ ly tinh quyến rũ người ta? Nghiêng nước nghiêng thành? Tao thấy chẳng qua chỉ là một Omega tàn khuyết, chẳng có giá trị gì hết, anh Trúc rõ là chướng mắt nó, chính miệng anh Trúc nói với tao rồi, chỉ coi nó là một trò hề thôi! Cười chết tao mất hahahahahaha!”

“Vậy thì nó thật đáng thương hahaha!”

“Hahahahahahahahaha!”

“Hahahahahahahahahahahahaha!”

(Cười ít thôi gõ khổ vl)

Những tràng cười chói tai vang lên bên tai Ổ Hi như âm thanh vòm 3D. Cậu đeo quai cặp, tựa lưng vào tường ở đầu hẻm, nghe vậy thì ngửa đầu khẽ cười khẩy, rồi nhét cây kẹo mút vừa bóc vào miệng, lắc lư đầu ngân nga một giai điệu xa lạ rồi bước về phía trường học.

Nhưng càng đi, cậu lại càng nghe thấy những câu cười nhạo ban nãy như vẫn quanh quẩn bên tai, chẳng thể nào dứt ra được.

Ổ Hi tặc lưỡi khẽ một tiếng, vừa định mở miệng thì chợt nghe bên tai vang lên một tràng chuông rất kỳ quái.

“Đinh linh linh ——”

“……” Ổ Hi bật mở mắt, ôm đầu ngồi dậy, ánh mắt nhìn về phía điện thoại chẳng mấy thân thiện, hừ một tiếng, “Âm hồn không tan.”

Không rõ là nói người gọi tới, hay nói đám người trong giấc mơ kia.

Chuông điện thoại cũng ngừng lại ngay sau đó. Ổ Hi dùng ngón tay móc lấy viền ốp lưng rồi nhẹ nhàng kéo về phía mình, cúi đầu nhìn thì thấy một số lạ và một lời mời kết bạn mới.

Ổ Hi:?

Nguyên chủ của thân thể này hầu như chẳng có mấy bạn bè, tính tình cũng lầm lì ít nói, nửa tháng không chắc đã có ai gửi tin nhắn.

Ổ Hi chấp nhận lời mời kết bạn, co chân ngồi trên giường chờ đối phương nhắn tin.

Chưa đầy một phút sau, trong giao diện trò chuyện đã có thêm một tin nhắn.

【Tuyệt Không Thể Tả: Xin chào Ổ Hi, tôi là quản lý mới của mấy cậu, quản lý cũ đã được Tạ tổng điều về chi nhánh khác để quản lý nghệ sĩ bên đó rồi, từ nay về sau mọi hoạt động của các cậu đều do tôi phụ trách.】

【Tuyệt Không Thể Tả: Chiều nay đến công ty một chuyến nhé.】

Ổ Hi nhướng mày. Quản lý trước đây tự cho mình là thanh cao, xem thường nguyên chủ không có gia thế, suốt ngày gọi điện nhắn tin mắng nhiếc. Nguyên chủ chỉ biết nhẫn nhịn, không dám đối đầu họ.

Nửa tháng từ khi cậu xuyên đến đây, đã cảm nhận rõ ràng điều đó.

Ác ý quá lớn.

Giờ đổi sang người mới rồi… Ổ Hi cúi đầu liếc nhìn màn hình một cái, có lẽ là một người quản lý có thể tạm chấp nhận được.

Vì thế cậu trả lời một chữ: “Vâng.”

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Ổ Hi nhìn những bộ quần áo trong tủ, chọn một bộ đơn giản nhất: áo thun xám và quần dài, rồi đi đến trước gương, lấy ‘trang bị’ của nguyên chủ ra, bôi trét lên mặt một lượt rồi mới ra ngoài.

Đôi mắt hồ ly vốn mang nét cười lúc này trở nên đờ đẫn vô hồn, khuôn mặt mịn màng không tì vết cũng được điểm thêm vài chấm tàn nhang nhỏ.

Sau đó cậu đeo chiếc kính gọng đen to che gần nửa khuôn mặt, cuối cùng đội thêm mũ bucket và đeo khẩu trang rồi mới ra khỏi nhà.

 ▪︎▪︎▪︎ chuyển cảnh ▪︎▪︎▪︎

Khi Ổ Hi đến công ty thì đã muộn, cậu tưởng mình là người đến cuối cùng, không ngờ lại là người đến đầu tiên.

Trong văn phòng rộng lớn chỉ có một người phụ nữ xa lạ. Nhìn cách ăn mặc thì có lẽ là quản lý mới của bọn họ.

Trông khoảng hơn ba mươi tuổi, trang điểm tinh tế và chuyên nghiệp, thấy cậu liền mỉm cười nói: “Tiểu Hi đến rồi à, ngồi nghỉ một lát đi.”

Ổ Hi cúi đầu rụt rè liếc nhìn cô một cái rồi mới ngồi xuống. Nhân lúc cô quay người đi, cậu duỗi chân ra, giãn gân giãn cốt, lúc nãy đứng suốt mấy trạm xe buýt, mệt quá rồi.

Cậu thoải mái tựa vào ghế sofa mềm mại, vừa ngáp vừa duỗi eo nhìn quanh, bất chợt ánh mắt chạm phải một cậu trai đang đứng ở cửa. Đối phương cũng ăn mặc kín mít, diện áo ba lỗ đen, một tay đút túi, tay còn lại cong ngón định gõ cửa.

Ổ Hi mím môi, lặng lẽ thu chân về và hạ bàn tay vừa mới nâng lên.

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 1!

🐟: Toy đã quay trở lại và mặn mà hơn xưa!!! Mấy tình iu có thấy văn án nó mát mát tẻn tẻn không, tui mở 3 tab lận để vừa dịch vừa check var á =)))

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play