Edit + Beta: Phong Mặc Du

⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆

Lại là tiết mục mở đầu:

¹ 从心所欲 (Tòng tâm sở dục): Chỉ việc được làm theo ý mình, muốn thế nào thì như thế đó, tùy theo ý mình.

² thiên y vô phùng: sự vật chu đáo chặt chẽ, hoàn mỹ tự nhiên, ăn khớp hoàn hảo.

‎꜀( ꜆-ࡇ-)꜆ ᶻ 𝗓 𐰁

“Cảm ơn, bác tài.”

Ân Hành: ?

Hắn ngơ ngác nhìn tờ tiền giấy mười đồng trong lòng bàn tay, một lúc sau mới phản ứng được thì ra Ổ Hi coi hắn là tài xế taxi, liền bị Ổ Hi làm cho tức cười đến phát bực.

Ân Hành nhìn tờ tiền giấy đầy nếp gấp ấy, nghĩ ngợi một lát rồi nhét vào hộc đựng đồ trong xe, có điều tờ tiền này e là sẽ nằm yên ở đó mãi, chẳng bao giờ tiêu được.

Ân Hành liếc ra ngoài, thấy đã không còn bóng dáng Ổ Hi đâu nữa, liền đánh tay lái, rời đi.

Ổ Hi xuống xe, ôm lấy cái đầu choáng váng, ngồi xuống chiếc ghế dài trong tiểu khu, gió chiều chạng vạng đã không còn nóng gắt, cậu lười biếng duỗi đôi chân dài tựa lên chiếc ghế băng, gió thổi tung mái tóc đen nhánh, để lộ gương mặt với góc nghiêng thanh tú.

Lúc này, một bé gái ôm một con búp bê Tây Dương đi tới, tò mò nhìn Ổ Hi, giọng sữa ngọng nghịu nói: “Anh ơi, anh đang làm gì vậy ạ?”

Ổ Hi khẽ “ừ” một tiếng, lập tức ngồi thẳng dậy đáp: “Anh đang tận hưởng cuộc sống.”

“Thế tận hưởng cuộc sống là gì vậy ạ?” Bé gái chẳng hề sợ người lạ, túm quần Ổ Hi rồi trèo phắt lên ghế ngồi cạnh, ngẩng đầu nhìn cậu, “Anh ơi, anh đang tỏa sáng đó nha!”

Ổ Hi ngẩng đầu che ánh nắng chiếu rọi tới, dù là hoàng hôn, ánh mặt trời vẫn nóng rực, chói lòa.

Vầng sáng ấy phủ lên người cậu, trong mắt cô bé, anh trai này quả thật đang phát sáng.

Cô bé đưa tay chạm vào tay Ổ Hi, cái đầu nhỏ xíu không biết nghĩ ra cái gì, lại nói: “Anh ơi, anh không vui sao ạ? Mẹ em bảo sống trên đời thì phải luôn luôn vui vẻ, quái thú to bự đều sẽ bị Ultraman đánh chạy hết! Tuy là em không còn ba nữa, nhưng mẹ bảo rằng ba ở trên trời luôn dõi theo em, nên mỗi tối em với mẹ đều ngước lên trời để thấy ba đó nha.”

“Thế nên anh trai phải thật vui lên nhé.” Cô bé cười tươi, “Em có thể tặng búp bê Tây Dương cho anh đó!”

Ổ Hi nghe bé gái nói xong, im lặng hai giây, rồi vươn tay xoa đầu cô bé, chợt lại bế thốc em lên: “Cảm ơn em đã an ủi anh, anh trai hổng có buồn đâu, bây giờ anh trai vui lắm á, mà mẹ em đâu rồi? Mẹ không dặn em là không được tùy tiện nói chuyện với người lạ sao?”

Cô bé một tay ôm búp bê Tây Dương, một tay nắm áo Ổ Hi, miệng thì ríu rít chỉ đường: “Anh ơi, em tiết lộ cho anh biết bí mật đấy nhé! Em thấy anh siêu siêu đẹp trai luôn á! Đẹp trai bằng cậu bạn đẹp nhất lớp em luôn!”

Ổ Hi hiếm khi nói chuyện với trẻ con, cũng không biết trong đầu chúng nhiều ý nghĩ kỳ diệu, bay bổng đến mức nào.

“Thật hả? Thế em có thích bạn ấy không?” Ổ Hi mỉm cười, cũng có chút hóng hớt theo.

Cô bé ra vẻ khổ não, thở dài như bà cụ non: “Không thích đâu ạ, em thích cái bạn ngồi cùng bàn cơ, bạn ấy hay cho em đồ ăn ngon, còn dạy em làm bài tập nữa, dù bạn ấy ít nói, nhưng đối xử với em tốt lắm!"

Sau khi nghe lỏm được câu chuyện vô tư thuở học trò của cô bé, Ổ Hi vừa đi theo hướng cô bé chỉ, vừa tìm được mẹ của bé.

Người mẹ nhận lấy con gái vào lòng, Ổ Hi vừa định nhắc nhở rằng trẻ con không nên quá dễ dãi với người lạ, thì chị mẹ của em nhỏ ấy đã nói: “Hóa ra là em, Bối Bối lại chạy đi tìm em chơi hả?”

Bối Bối?

Ổ Hi bỗng thấy cái tên này quen quen, dường như từng nghe ở đâu rồi.

Đúng rồi! Chính là đứa nhỏ tầng trên!

Tầng trên nhà nguyên chủ có một đứa bé, nghe nói ba nó hy sinh khi cứu người, giờ chỉ còn hai mẹ con sống nương tựa vào nhau, hóa ra lại chính là cô bạn nhỏ dễ thương này.

Thấy cô bé nép vào lòng mẹ líu lo làm nũng, Ổ Hi nghĩ bụng có những đứa trẻ thật sự rất đáng yêu, nhưng lại có những đứa chỉ khiến người ta chuốc lấy bực bội mà thôi.

Sau khi tạm biệt nhau, Ổ Hi quay về phòng cho thuê, trên người vẫn còn vương mùi rượu nhàn nhạt nhưng không khó ngửi, vả lại chơi với bạn nhỏ một hồi, tâm trạng quả thật tốt lên nhiều.

Vừa về tới nơi, Ổ Hi định là đi tắm trước đã, sau khi tắm rửa xong, cậu lại mặc chiếc áo phông trắng rộng phủ tới tận gốc đùi, vì chỉ có chiếc này là có chất lượng tốt nhất, mặc vào thoải mái, thậm chí còn giúp chất lượng giấc ngủ cải thiện hơn hẳn.

Cậu lấy cây đàn guitar của nguyên chủ từ trong phòng ngủ ra, lại nghịch ngợm thiết bị livestream, nổi hứng không báo trước mà trực tiếp mở livestream.

Nhưng khán giả đi vào lần này không giống với lần trước.

【Đại lão đại lão sao tự dưng nay lại nhớ ra mà mở livestream thế???】

【Không uổng công tôi ngày nào cũng ngồi xổm trong phòng livestream của đại lão ha ha ha ha ha ha!!! Canh được là lời rồi!】

【Bởi vì ngày nào mị cũng vào tin nhắn riêng cầu xin đại lão mở livestream đó a a a a! Tín nữ nguyện gầy đi mười ký!】

【Lầu trên ơi, hạt bàn tính của bà văng trúng mặt tôi rồi! Hôm nay đại lão đàn hát guitar sao!!!】

【Mong chờ quá đi hu hu hu hu! Tui lén học, không nói cho mấy đứa trong ký túc xá biết, đè bẹp bọn họ ha ha ha ha】

【Không hổ là bạn! Nhân lúc x còn chưa đến, để tôi tặng đại lão một món quà nhỏ!】

【Chế nghèo ghê á~ hahahaha】

【Khi nào đại lão lộ mặt vậy ta! Miệng đại lão hôm nay nhìn muốn hôn quá!!!】

Ổ Hi chỉnh guitar xong thì thấy những làn đạn chạy trên màn hình, cậu khá thích đọc bình luận của khán giả, bèn bấm vào giao diện tin nhắn riêng, quả thật thấy người bạn kia đã gửi rất nhiều lời “cầu cậu mở livestream”. Vì tin nhắn quá nhiều, bình thường cậu không mấy khi mở ra xem.

Nhưng không biết có phải do tối nay uống rượu hay không, cậu cứ muốn tùy hứng một lần, tùy theo ý mình.

Thế là cậu trả lời người bạn đó.

【Nhận được rồi~】

Quả nhiên, ngay giây sau, trên màn hình toàn là tiếng a a a a a của người bạn kia.

【A a a a đại lão trả lời tin nhắn riêng của mị rồi hẹ hẹ hẹ hẹ hạ hạ hạ hạ hạ hú hú hú hú hú hú hú hú!!!】

【Lầu trên điên rồi! Kéo ra ngoài!】

【Hả? Tui cũng gửi tin nhắn riêng cho đại lão sao không trả lời tui hu hu hu】

【Mị cũng muốn đại lão trả lời tin nhắn riêng hu hu hu!!!】

Bên dưới là một loạt lời cầu xin trả lời tin nhắn, Ổ Hi xoa trán nói: “Đợi lát nữa kết thúc live rồi tôi trả lời cho mọi người, vậy giờ chúng ta bắt đầu nhé?”

Ổ Hi không chỉ nhảy giỏi, đàn hát guitar cũng đạt mức sách giáo khoa, tất cả đều nhờ công lao dạy dỗ của “gia đình”.

Omega phải tinh thông cầm kỳ thi họa, phải hiền thục, phải nghe lời Alpha.

Có cái quần què.

Ổ Hi không chỉ xuất sắc hoàn thành những khóa học này, còn học thêm rất nhiều “kỹ năng” khác.

Tục ngữ thường nói đa tài không phải là gánh nặng, biết đâu một ngày lại dùng đến chúng.

Trong phòng livestream có thể thấy streamer mặc áo thun trắng giản dị, ngồi xếp bằng trên thảm, chỉ thấy được nửa thân trên cậu ôm guitar và phần dưới khuôn mặt chỉ lộ đến môi, những ngón tay thon dài trắng nõn khẽ gảy dây đàn guitar đen láy, ngân lên những đường thẳng uốn lượn song song, ngay giây sau âm sắc nhẹ nhàng, thanh thoát đặc trưng của guitar thong thả vang lên.

Giọng hát Ổ Hi trong trẻo lại sáng sủa, kết hợp với tiếng đàn guitar lại ăn khớp hoàn hảo, mang theo sự dịu dàng và phong vị độc đáo của cậu.

Đây quả là một dạo thuộc về bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn độc đáo.

Phòng livestream của Ổ Hi không đơn thuần chỉ đàn hát, sau mỗi tiết mục kết thúc, cậu đều tỉ mỉ giảng giải kỹ thuật và phương pháp vừa được vận dụng.

Đây là một dạng chương trình giảng dạy tri thức, mà lại còn miễn phí nữa.

Vì thế có rất nhiều khán giả đang học nhạc cụ nghe lời Ổ Hi mà lọ mọ học tập, thỉnh thoảng Ổ Hi cũng sẽ đăng vài video để mọi người cùng nhau học hành.

Khi tiết học kết thúc sẽ đến phần hỏi đáp, cậu sẽ ngẫu nhiên chọn một vài câu hỏi trên làn đạn để trả lời, nhưng đôi khi những “học sinh” này lại không được đứng đắn cho cam.

Giọng Ổ Hi rất trong trẻo, chỉ nghe là biết người nói vẫn còn rất trẻ, luôn có người sốt ruột muốn dò hỏi chuyện riêng tư.

Ví dụ như bây giờ-

【Streamer anh đẹp trai có bạn gái chưa hay có bạn trai chưa?】

Ổ Hi mặt lạnh: Chưa.

【Streamer ngồi vậy có mệt không? Qua giường tôi để tôi mát-xa cho! Tôi rất có tay nghề đó~】

Ổ Hi: ……

Ngồi lâu chân đúng là hơi tê, nhưng cậu chỉ có thể động đậy nhẹ cho đỡ, dù sao bên dưới cậu cũng không mặc quần. Thường thì cậu sẽ mặc một cái quần đùi, nhưng hôm nay mệt quá, lại quên mất.

【Sao hôm nay đại lão x không vào phòng livestream thế! Mấy ngày rồi không thấy, nhớ quá.】

Ổ Hi nhìn thấy làn đạn này thì khựng lại đôi chút, X là fan lâu năm đã theo dõi cậu từ buổi livestream đầu tiên, đêm đó Ổ Hi rảnh rỗi mở livestream, tiện tay đàn hát ngâm nga, không ngờ lại nhận được quà tặng, mà số tiền còn không nhỏ.

X không thích nói chuyện, cũng chưa từng gửi mấy dòng bình luận, chỉ thỉnh thoảng chọn bài hát, giống kiểu người sợ xã hội chỉ lặng lẽ xem.

Nhưng X lại rất hào phóng, mỗi lần cậu mở sóng đều tặng nhiều quà, cậu từng nhắn riêng cho người đó, nhưng hình như đối phương cũng không thiếu tiền.

Sau khi trả lời thêm vài câu hỏi học thuật nghiêm túc, Ổ Hi dứt khoát tắt livestream trong sự tiếc nuối của mọi người.

Không có gì cả, chỉ là mệt mỏi quá thôi.

Nằm trên giường, cậu lướt tin nhắn riêng ở hậu đài, trả lời từng cái một. Đã hứa với khán giả thì cậu sẽ làm.

Nhưng thỉnh thoảng thấy vài tin nhắn ghê tởm, Ổ Hi sẽ lập tức chặn họ.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng đến tin nhắn cuối cùng.

Ổ Hi xoa những đầu ngón tay hơi tê cứng, liếc mắt thì thấy đó là tài khoản của X, gửi từ tối hôm qua.

【X: Tối nay không livestream à?】

Chỉ có đúng một câu.

Muốn kiếm tiền thì Ổ Hi phải biết bám chặt cái đùi vàng này.

【Không Đuôi: Hôm qua có việc nên không live, đêm nay có live đó, nhưng hình như bạn không vào xem.】

Gửi tin nhắn xong, đợi một lát vẫn không thấy trả lời, Ổ Hi bèn đặt điện thoại xuống nhắm mắt ngủ, do có uống rượu nên cậu ngủ rất say.

Bên kia, trong một buổi yến tiệc xa hoa, có người cảm nhận được rung động trong túi áo, mỉm cười chào bạn bè rồi một mình đi ra phía sau vườn hoa, mở điện thoại lên, bấm vào ứng dụng quen thuộc, tắt hết đám trang chủ hoa hòe hoa sói, liền thấy mục tin nhắn có một dấu chấm đỏ rực rỡ.

Mở ra liền thấy streamer duy nhất mình theo dõi gửi tin nhắn tới:

【Không Đuôi: Hôm qua có việc nên không mở, tối nay có mở đó, nhưng hình như bạn không vào xem.】

Hắn nhíu mày bấm vào phòng livestream của streamer, trên đó đang cuộn một dòng chữ:

【Streamer bạn theo dõi Không Đuôi vừa mới tắt live rồi~】

“Chậc, lại không kịp.”

Nói rồi hắn tùy ý nhét điện thoại vào túi, lười biếng dựa vào cây cột trong sau vườn hoa, lắc lư chiếc ly đầy rượu vang trong tay, ngửa đầu uống cạn một hơi.

Ống tay áo theo đó trượt lên một đoạn, để lộ cánh tay trắng ngần chi chít vết thương, dưới ánh trăng hiện rõ ràng, trông rợn người vô cùng.

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 6!

🐟: Hẹ hẹ hẹ

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play