Edit + Beta: Phong Mặc Du

⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆

Một chút tiếng lóng cho ngày mới:

¹ "磕到了" (Kē dàole): Mê quá! (Dùng khi fan thấy couple có những hành động thân mật, ngọt ngào hoặc lãng mạn). Viết tắt là KDL 

² 近水楼台先得月 [ jìnshuǐlóutái xiān dé yuè ][ cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt ]: nhờ địa thế tốt mà có được cơ hội tốt, ở đây tác giả dùng ngôn ngữ mạng Trung Quốc là: 近水樓臺先吃瓜啊![ cận thủy lâu đài ăn trước dưa ] có nghĩa là muốn hóng drama (ăn dưa) trước thì phải thủ sẵn cạnh chính chủ (hồ nước) 

³ Thiên kỳ bách quái: vô cùng kỳ lạ, lạ lẫm

‎꜀( ꜆-ࡇ-)꜆ ᶻ 𝗓 𐰁

Ổ Hi không thấy được cảnh đó, mà dù cho có thấy được thì cậu cũng chỉ âm thầm hú hét trong lòng một tiếng: Khoái quá đi!

Mạnh Nam Tinh thuận thế ngồi ngay xuống chiếc ghế trống bên cạnh, nghiêng đầu nhìn về phía Ổ Hi: “Tiểu Hi, nửa tháng nay cậu làm gì thế? Cảm giác như cậu thay đổi không ít nha.”

Trong lòng Ổ Hi căng thẳng, cậu biết hôm nay mình ít nhiều đã để lộ ra điểm khác biệt so với nguyên chủ.

Nhưng cậu không lo lắng, có hai nguyên nhân.

Nguyên nhân thứ nhất là nguyên chủ vốn không thân với bọn họ, vì vậy họ cũng chẳng hiểu rõ tính cách thật sự của nguyên chủ. Hơn nữa cậu cũng không thể mãi không nói chuyện với họ, như thế thì thật sự sẽ bị cư dân mạng mắng chết, lại còn rất mệt.

Nguyên nhân thứ hai là chẳng ai tin vào chuyện xuyên sách này đâu. Giờ mà ngẩng đầu nói với họ rằng cậu xuyên sách tới, khả năng giây tiếp theo cậu đã bị gô cổ quẳng vào bệnh viện tâm thần mất rồi.

“Không.” Ổ Hi sau khi suy nghĩ luẩn quẩn xong thì ngẩng đầu, mấp môi nhỏ giọng nói: “Chị Phương bảo tôi nên giao lưu với mọi người nhiều hơn.”

Mạnh Nam Tinh: “Ò.”

Trong show nhóm, bọn họ sẽ phải sống cùng một nơi, nếu quá xa cách thì chắc chắn ratings sẽ không cao.

Câu này của Ổ Hi nghe cũng hợp lý.

Ánh mắt Mạnh Nam Tinh sâu thẳm, những ngón tay thon dài vô thức nhịp lên cánh tay.

Sau khi đưa lại thực đơn, Lục Văn lấy cớ ra ngoài rít điếu thuốc.

Trong nguyên tác không hề nhắc Lục Văn hút thuốc, Ổ Hi cũng chưa từng nghĩ tới. Cậu cho rằng kiểu người như Lục Văn chắc chẳng hề dính líu gì vào thuốc lá rượu, nhưng thật ra thì cả thuốc lẫn rượu anh đều lén dùng.

Nghĩ thôi cũng thấy kích thích.

Mạnh Nam Tinh vô tình liếc sang, thấy Ổ Hi đang ngẩn người nhìn chỗ Lục Văn ngồi, trong lòng hơi khó chịu, liền cười khẽ kéo kéo áo quần cậu, mở miệng gọi: “Hi Hi.”

Ổ Hi nghe thấy hai chữ này thì cả người giật nảy, có hơi quá thân mật rồi chăng? Lạ quá đi!

Chẳng lẽ thụ chính muốn làm “chị em bạn dì” với cậu? Ừm thì cậu cũng không từ chối đâu à nha~

Ở gần hồ nước được ăn dưa trước đó trời!

Loại kịch bản máu chó ba công một thụ của đồng đội thế này, cậu tuyệt đối không muốn bỏ lỡ!

Thế là Ổ Hi cố nén xấu hổ, đáp: “Ừm?”

Mạnh Nam Tinh như đang thì thầm bí mật, ghé sát lại, chóp mũi nhàn nhạt vương lại chút hương nước giặt quần áo bình thường, không phải mùi hương y từng ngửi thấy trước đó, nhưng một thợ săn ưu tú luôn có một sự kiên nhẫn bẩm sinh.

Y nói: “Có phải cậu thấy lạ khi Lục Văn thế mà cũng hút thuốc không?”

Ổ Hi quả thật có hơi tò mò: “Ừm.”

Mạnh Nam Tinh như thể chuyện gì cũng nắm rõ như lòng bàn tay, rung đùi đắc ý nói: “Anh ấy từ hồi cấp ba đã bắt đầu hút rồi, có thời gian còn hút dữ lắm. Ảnh còn thích uống rượu mạnh nữa, có phải rất trái hình tượng không?”

Ổ Hi nghe Mạnh Nam Tinh buôn chuyện thì trong lòng gật gù liên tục, vai chính thụ đúng là tri kỷ của cậu! Mấy chuyện này mà cũng chia sẻ với cậu, quả là cậu đã tự mình nhặt được đồng đội tốt rồi!

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cậu đã thấy đầy hứng thú, thụ chính mặt trời nhỏ bất ngờ bắt gặp một công vốn dịu dàng mà lại đang hút thuốc ở một góc nào đó trong trường học, ngón tay thon dài kẹp lấy điếu thuốc cháy dở, rồi ánh mắt hai người chạm nhau, tình yêu chẳng phải thế là bắt đầu rồi sao!!!

Sau đó công ôn nhu sẽ mỉm cười, dặn thụ đừng kể chuyện này cho ai, thụ đồng ý nhưng lại không nỡ nhìn công sa ngã, thế là cứ theo bên công, lâu ngày tình cảm dần chớm nở!

Ổ Hi tự não bổ ra một loạt các kịch bản trong đầu, cả người đều nhiệt tình hẳn lên, Mạnh Nam Tinh bỗng thấy có điềm xấu, y chần chừ mở miệng: “Hi Hi, cậu đang nghĩ gì thế?”

Rồi y phát hiện trong đôi mắt Ổ Hi sáng rực, ẩn chứa cảm xúc mà y không tài nào hiểu nổi.

Ổ Hi cũng lọ mọ lại gần, nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ luôn ủng hộ cậu.”

Mạnh Nam Tinh: ? 

Có phải em ấy hiểu nhầm gì rồi không? Ý y là muốn Ổ Hi sớm nhận ra bộ mặt thật của Lục Văn, vốn không như vẻ bề ngoài, sau này phải tránh xa Lục Văn một chút.

Nhưng giờ thì sao?

Ngay lúc ấy, anh Vũ nhanh chóng bưng đồ ăn lên, trong đó có mấy món vừa rồi Ổ Hi gọi, nhân viên phục vụ định đặt ở phía khác, thì Ân Hành nhàn nhạt mở miệng nói: “Đặt mấy món này ở đây.”

Nhân viên nghe theo, bày đồ ăn ngay ngắn rồi rời đi.

Lúc này Lục Văn cũng từ ngoài hút thuốc trở lại.

Đây là lần đầu năm người trong nhóm Only cùng đi ăn liên hoan, Thẩm Tử Mục trực tiếp rót đầy rượu vang đỏ cho tất cả mọi người, rồi vung bàn tay lên nói: “Chúng ta cạn một ly trước đã.”

Ổ Hi không muốn quá khác biệt, đành nâng ly cụng với mọi người, sau đó nhấp một ngụm, rượu trôi vào miệng mượt như tơ lụa, hương vị quá tuyệt vời.

Tửu lượng của Ổ Hi vốn không tốt, cậu không thích mùi rượu, đến giờ mới phát hiện trước kia toàn uống uổng phí, hôm nay mới gọi là chân chính nếm được rượu ngon, có lẽ đây là rượu chưng cất của thiếu gia Thẩm rồi.

Đã sớm nghe danh Thẩm thiếu gia vừa thích rượu vừa mê người đẹp.

Những người khác cũng là lần đầu thấy Ổ Hi uống rượu, rõ ràng dáng vẻ đối phương vẫn vậy, tính tình lại yếu đuối chẳng mấy ai ưa, thế nhưng giờ phút này nhìn cậu ngửa đầu uống rượu, trái cổ nhỏ khẽ lăn theo động tác nuốt của chủ nhân nó, mảnh da trắng nõn dưới cổ lập tức ửng hồng, lại chẳng thể nảy sinh ra nổi cảm xúc chán ghét.

Mạnh Nam Tinh là người ngồi gần Ổ Hi nhất, y thậm chí còn nghe rõ tiếng nuốt ừng ực của cậu, không khỏi nghĩ tới một vài chuyện khác.

Thẩm Tử Mục vốn yêu rượu, thấy Ổ Hi thích rượu này thì định rót thêm cho cậu, Ổ Hi vội ngẩng đầu nói: “Cảm ơn anh Thẩm, không cần đâu.”

“Anh Thẩm?” Thẩm Tử Mục nhướng mày nói, “Rượu của tôi có sức hút lớn thế à? Một ly thôi đã khiến cậu gọi tôi là anh Thẩm.”

Ngồi bên cạnh, Lục Văn uống cạn sạch rượu trong ly, nhìn sang Thẩm Tử Mục, trêu: “Anh Thẩm rót thêm cho tôi đi.”

Thẩm Tử Mục trực tiếp đưa cả chai cho anh, cong môi nói: “Tự rót đi.”

Thực ra Thẩm Tử Mục nhỏ tuổi hơn Lục Văn một chút, vẫn chưa từng chịu gọi anh ấy là anh Lục Văn, nay nghe Lục Văn gọi mình một tiếng ‘anh’, trong lòng sướng không tả nổi, đến cả Ổ Hi vốn không hợp mắt hắn giờ cũng thấy thuận mắt hơn vài phần.

Ổ Hi hoàn toàn không biết lời mình vô tình nói lại tạo nên hiệu quả như vậy, cậu cúi đầu ăn món trong bát, an tĩnh lại ngoan ngoãn, lễ nghi trên bàn ăn cũng rất chuẩn mực.

Cái người nào đó nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy của Ổ Hi, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Yết hầu nhỏ nhắn trắng nõn lăn lên lăn xuống, tựa như một món đồ tinh xảo, đáng để người ta thưởng thức tỉ mỉ một phen.

“Hi Hi.” Mạnh Nam Tinh nhìn Ổ Hi đang cúi đầu ăn lấy ăn để, lo cậu bị cay quá, bèn rót một cốc nước đặt cạnh tay cậu, “Mấy món này hơi cay, tôi rót cho cậu một ly nước.”

Đúng lúc bị cay thật, Ổ Hi không hề phòng bị ngẩng đầu lên, khiến mọi người tại đây đều khựng lại.

Đôi môi vốn nhạt màu lúc này đỏ rực lên, trông còn hơi sưng, lại làm gương mặt vốn tầm thường kia tăng thêm mấy phần phong vị.

Dáng môi của Ổ Hi rất đẹp, khóe môi hơi cong, giờ trông chẳng khác gì tô son, đỏ tươi căng mọng. Chóp mũi nhỏ tròn cũng lấm tấm mồ hôi, nhưng không hề lôi thôi.

Tóc đen hơi xù dán vào bên má, Mạnh Nam Tinh bất giác đưa tay định gạt đi, Ổ Hi lanh lẹ né sang một bên, nhấp môi nói: “Cảm ơn.”

Khóe môi hé mở với biên độ rất nhỏ, nhưng ai ai cũng nhìn rõ, thậm chí còn thấy được đầu lưỡi cậu thò ra lúc nói, cũng hồng không kém.

“Không có chi.” Mạnh Nam Tinh vân vê ngón tay, cúi đầu khẽ thở ra một hơi, nhớ lại hành động vừa rồi, đôi mắt chợt lạnh đi, thiếu chút nữa là mất kiểm soát rồi.

Bầu không khí sau đó trở nên đôi phần vi diệu, trên bàn chuyện trò ít hẳn, như thể ai cũng chuyên tâm ăn uống.

Ổ Hi ngẩng đầu liếm môi, nước dây trên môi dưới, cánh môi đỏ tươi ươn ướt hơi mấp máy, mím lại, thoạt nhìn có chút muốn hôn.

Ân Hành thì rút một tờ khăn giấy đưa qua cho Ổ Hi, lạnh nhạt nói: “Lau miệng đi.”

“Ồ.” Vừa ăn ngon xong, Ổ Hi có phần biếng nhác, cũng thoải mái hơn nhiều. Tuy đây là lần đầu gặp các thành viên trong nhóm, nhưng ai cũng tỏ ra khá thân thiện.

Cậu nhận lấy khăn giấy khẽ chấm lên môi, sau đó đặt bên cạnh mâm đồ ăn.

Trong phòng riêng tuy có bật điều hòa, nhưng ăn đồ cay xong, Ổ Hi vẫn nóng đến toát mồ hôi, đặc biệt dưới lớp mái dày. Ngại có người khác ở đây, cậu đứng dậy tính đi vệ sinh.

Cậu vừa đứng lên, Mạnh Nam Tinh cũng đứng dậy theo, y nắm lấy tay Ổ Hi, cười nói: “Hi Hi, cậu đi vệ sinh à? Mình đi chung đi.” 

Ổ Hi nhìn Mạnh Nam Tinh đã kéo mình ra đến cửa, cũng chẳng nói thêm gì.

Cửa vừa đóng, bầu không khí trong phòng như lạnh đi hẳn.

Ân Hành đặt đũa xuống, vô thức liếc nhìn phía cửa, rồi lại cụp mắt lướt điện thoại, không hề có ý định trò chuyện với hai người kia.

Trái lại Lục Văn chỉ như đang ngẫm nghĩ liếc hắn một cái, rồi quay sang nhìn Thẩm Tử Mục, làm như vô tình hỏi: “Hai đứa thấy Ổ Hi có hơi khác không? Tôi nhớ trước đây lúc ở cùng bọn mình, cơ bản cậu ta chẳng buồn mở miệng, hôm nay nói còn nhiều hơn trước kia cộng lại.”

Thẩm Tử Mục không mấy quan tâm. Còn Ân Hành đang lướt điện thoại thì khựng tay lại, giọng nhàn nhạt: “Chị Phương chẳng bảo cậu ta nói chuyện nhiều hơn với bọn mình sao?”

Lục Văn điềm đạm: “Cậu ta có nghe lời đến vậy à?”

“Liên quan gì đến tôi.” Ân Hành đáp.

Thẩm Tử Mục cũng nói thẳng ra: “Cũng chẳng liên quan đến tôi. Trừ phi cậu ta đẹp trai, nhưng hiển nhiên là không.”

Lục Văn cười: “Cậu nghiện nhan sắc nặng thật, hết thuốc chữa rồi.”

Thẩm Tử Mục cười mà như không cười, nói: “Ai mà chẳng có chút sở thích đặc biệt, đừng giả đò, chút tâm tư của cậu tôi làm sao không biết. Dù gì chúng ta cũng là anh em nối khố lớn lên cùng nhau, nếu cậu có thích ai thì nói trước cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.”

Lục Văn: “Được thôi, nhớ kĩ lấy lời hôm nay đấy.”

Thẩm Tử Mục khẽ gật: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Ai bảo chúng ta là anh em chứ.” (Hay cho một câu huynh đệ plastic =))) )

Cùng lúc đó, Mạnh Nam Tinh đi vệ sinh cùng Ổ Hi lại ngửi thấy mùi hương lạ lẫm giống hệt cái mùi nhàn nhạt sáng nay. Y khẽ hít nhẹ, cẩn thận ngửi kỹ.

Cuối cùng y chắc chắn mùi thơm ấy chính là từ người Ổ Hi toát ra, nhưng trước đó rõ ràng y chỉ ngửi thấy mùi nước giặt đồ thông thường mà thôi.

Y lò dò hỏi: “Hi Hi, cậu thật sự không xịt nước hoa sao? Tôi vừa ngửi thấy một mùi rất dễ chịu.”

Ổ Hi ngửi ngửi nói: “Không xịt. Có phải do vừa rồi đi ngang qua ai đó mà vương lại không?”

Mạnh Nam Tinh cười, mà nụ cười không chạm tới mắt: “Có lẽ vậy. Tôi còn tưởng là mùi hương cơ thể của Hi Hi cơ chứ?”

Ổ Hi: ?

Cậu lắc đầu nói: “Không thể nào.”

Mạnh Nam Tinh để ý tới cách dùng từ của cậu, tại sao lại nói là không thể nào?

Quá nhiều bí mật rồi.

Ổ Hi chỉ vào phòng vệ sinh vách ngăn riêng, Mạnh Nam Tinh hiểu ý, buông tay để cậu đi vào. Y lại đứng ngoài, đưa tay định cởi quần.

Ổ Hi biết thụ chính thường hay gặp mấy kẻ biến thái, thấy động tác của Mạnh Nam Tinh thì do dự hỏi: “Cậu không vào vách ngăn sao?”

Mạnh Nam Tinh nở nụ cười lộ ra chiếc răng nanh nhỏ: “Hi Hi, cậu đang mời tôi vào cùng à?”

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 4!

🐟: A “ Hi Hi” =))))))) 

Pé Sao : (cố gắng loại bớt 1 đối thủ, nhưng sao ánh mắt em ấy nhìn mình với hắn hơi sai sai…) ánh mắt của hủ nam cốt cán đó trời =))))))

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play