Edit + Beta: Phong Mặc Du

⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆。゚☁︎。⋆。 ゚☾ ゚。⋆

Một số kiến thức có thể bạn không cần?

¹ Mọt gạo: ăn không ngồi rồi, sống ỷ lại vào người khác, như cái cách mọt gạo sống dựa vào hạt gạo

² Hoạt huyết ứ máu: đây là phương pháp điều trị bằng các bài thuốc, thủ thuật hoặc các phương pháp khác nhằm mục đích giúp máu lưu thông tốt hơn, làm tan các cục máu đông, và loại bỏ các chất ứ đọng. Mục tiêu là khôi phục lại sự cân bằng của khí huyết trong cơ thể, giúp cơ thể khỏe mạnh.

‎꜀( ꜆-ࡇ-)꜆ ᶻ 𝗓 𐰁

Không đợi Ổ Hi nghĩ lại, người đại diện mới liền mở miệng nói: “Chúng ta làm quen trước đi.”

“Chị họ Phương, các em về sau có thể gọi chị là chị Phương.” Chị Phương tiếp tục nói, “Chị từng dẫn dắt ba ảnh hậu và hai ảnh đế, bên cạnh còn có một vài đỉnh lưu cùng với diễn viên trứ danh.”

Ổ Hi vậy mà lại không biết chị Phương còn có bản lĩnh đến thế, cậu trộm mắt liếc nhìn vài người khác, phát hiện sắc mặt ai cũng rất bình tĩnh, trông như thể đều biết hết cả.

Cậu chợt nhớ tới một câu nói mà bản thân thường nghe:

Một ký túc xá bốn người lại chia năm xẻ sáu.

Giờ đây cậu rất hoài nghi bọn họ liệu có đang lập một hội nhóm nhỏ sau lưng mình hay không.

Chị Phương tiếp tục nói: “Người đại diện đã dẫn dắt các em trước đó, bị Tạ tổng điều đến một chi nhánh của công ty để rèn luyện rồi, tư liệu của các em và hợp đồng kinh doanh hiện có của các em được chuyển giao cho chị, chị đều đã xem qua hết, cũng hiểu biết sơ bộ tình hình của từng người.”

“Sau này chị sẽ căn cứ vào năng lực nghiệp vụ của mỗi đứa các em, sắp xếp cho các em hoạt động thương vụ phù hợp, sẽ không còn tình trạng những bất cập lặt vặt xuất hiện nữa.”

Ổ Hi cảm thấy lời đối phương đang hàm chứa ẩn ý, hẳn là vị quản lý trước kia đã ký cho nguyên chủ vài hợp đồng không hợp lệ với cậu ta.

“Vậy thì tốt.” Thẩm Tử Mục quơ quơ chân, chống cằm nhìn chị Phương. Nhác thấy Ổ Hi nhìn về phía mình, hắn còn nhướng mày với cậu.

Ổ Hi: ……

Ổ Hi lặng lẽ quay đi, không tránh khỏi chạm phải ánh mắt của Mạnh Nam Tinh.

Quả không hổ danh là vai chính thụ, da dẻ mịn màng, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay, đôi mắt to và sáng long lanh, khác hẳn so với người vừa gặp trong nhà vệ sinh lúc nãy, cứ như thể là hai người khác nhau vậy.

Mạnh Nam Tinh thấy Ổ Hi ngơ ngác nhìn mình, có chút ngượng ngùng mỉm cười, lúm đồng tiền bên má cũng hiện ra.

Ổ Hi bỗng thấy cảm giác tách rời vô cùng mãnh liệt, lại cảm thấy Mạnh Nam Tinh trước mắt mới thật sự là vai chính thụ, tựa như một vầng thái dương nhỏ xinh vậy.

Lạc quan, thiện lương, giàu lòng bác ái.

Chứ không phải Mạnh Nam Tinh toàn thân bao trùm một màu u tối đứng trước cửa nhà vệ sinh ban nãy.

Chị Phương đưa cho bọn họ một xấp tài liệu.

“Lần này gọi các em tới chủ yếu là để thông báo một chuyện, ba ngày nữa năm người các em sẽ tham gia chương trình tạp kỹ nhóm nhạc nam, cũng chính là show nhóm đầu tiên của các em. Đây là chương trình Tạ tổng đặc biệt nhờ đội ngũ chuẩn bị cho, cứ coi như là phúc lợi dành cho fan cả đi.” Chị Phương mỉm cười, “Tạ tổng thực sự rất tốt với các em.”

“Nhưng có điều cần lưu ý là, lần này chương trình ghi hình theo hình thức livestream, nên các em phải đặc biệt cẩn trọng trong từng lời nói và hành động. Dù có kịch bản, nhưng cũng sẽ không quá gò bó đối với các em đâu.”

Nghe xong, Thẩm Tử Mục hỏi: “Có phải dạng mọi người cùng sống ở một nơi rồi quay show không ạ?”

Chị Phương gật đầu tán thành: “Đúng vậy, năm đứa em sẽ cùng sống trong một căn biệt thự ở ngoại thành. Đây chỉ là trạm đầu tiên, sau đó các em sẽ đến những thành phố khác sống một thời gian, làm vài nhiệm vụ đơn giản, thoải mái, cứ coi như là đi du lịch công ty tài trợ đi.”

Hứng thú vừa dấy lên trong Thẩm Tử Mục lập tức tắt ngúm, hắn bĩu môi: “Du lịch công ty tài trợ? Tôi không thiếu tiền, không cần làm nhiệm vụ cũng đi du lịch được.”

Lục Văn lên tiếng: “Anh cả Thẩm nói dạo gần đây muốn cắt bớt tiền tiêu vặt của cậu, bảo cậu dạo này tiêu xài nhiều quá.”

Thẩm Tử Mục cau mày: “Anh cả tôi nói thế thật á?”

“Ừa.” Lục Văn khẳng định.

“Vãi, chắc lại đi làm đến hóa rồ rồi.” Thẩm Tử Mục chống trán, trông sầu não vô cùng, “Cứ cách một thời gian là vậy, đây đã nói rồi, đi làm dễ phát rồ lắm.”

Ổ Hi trước khi xuyên sách chỉ mới tốt nghiệp đại học, chưa từng chính thức đi làm, cũng chưa bị cái gọi là xã hội vùi dập, nhưng quả thực đã nghe đến sự tích đi làm dễ hóa điên. 

Thẩm Tử Mục là con út của gia đình hào môn nhà họ Thẩm, gia sản vô số, trên có anh cả anh hai, anh cả thừa kế sản nghiệp gia tộc, anh hai làm một nghệ thuật gia nức tiếng, dẫu hắn có làm một con mọt gạo, cũng chẳng hề hà chi.

Dù sao ba anh em nhà họ Thẩm tình cảm rất tốt, cũng không hề có những màn tranh giành gia sản như mấy kịch bản hào môn thường thấy.

Ổ Hi vô cùng ngưỡng mộ kiểu gia đình đó, kiếp trước cậu không có, kiếp này hình như cũng chẳng có gì.

Nguyên chủ vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ lớn lên trong viện, khó khăn lắm mới tốt nghiệp đại học, liền bị Tạ tổng kéo đến lập nhóm nhạc nam gì gì đó. Mấu chốt là nguyên chủ vốn chỉ là một người rất bình thường, tuy ngoại hình tinh xảo, nhưng vì đã sớm hiểu chuyện nên nguyên chủ luôn cố tình che giấu dung mạo quá nổi bật của mình.

Thế nên Ổ Hi cũng chẳng hiểu hà cớ gì Tạ tổng lại vô duyên vô cớ kéo một người bình thường hết cỡ như vậy để lập nhóm chung với mấy thiếu gia nhà giàu này, cứ ngờ ngợ như đang tính kế cậu.

Chỉ là hợp đồng cũng có đúng một năm, Ổ Hi tính kiếm chút ít tiền xong rồi rút lui về nghỉ hưu là được.

Khi Ổ Hi còn đang mải lên kế hoạch cho tương lai, Lục Văn ngồi phía đối diện lại hỏi: “Chị Phương, vậy căn biệt thự ở trạm đầu tiên của bọn em là do ai cung cấp thế?”

Ổ Hi ngẩn người, mấy cái này không phải đều do tổ chương trình sắp xếp à?

Ý Lục Văn là sao?

Chị Phương cười cười đáp: “Căn biệt thự đầu tiên là Ân Hành cung cấp. Cậu ta ở ngoại ô vừa khéo có một căn biệt thự bỏ trống, diện tích rộng rãi. Nhưng chuyện này là Tạ tổng đích thân bàn riêng với cậu ta, cụ thể thế nào thì chị cũng không rõ.”

“Lạ à nha.” Thẩm Tử Mục lại mở miệng.

Ổ Hi nghi ngờ Thẩm Tử Mục không chỉ nghiện nhan sắc, mà còn hay liên thiên.

Nói lắm kinh khủng.

Ngược lại, Ân Hành lại bất chợt hừ một tiếng một cách khó hiểu, Mạnh Nam Tinh thấy Ổ Hi ngơ ngác, bèn ghé sát lại giải thích.

“Từ khi lập Only đến giờ, hai người đó vẫn không hợp, luôn là anh Lục Văn đứng ra hòa giải.”

Mạnh Nam Tinh nói rất khẽ, nên dựa lại gần, hơi thở phả lên cần cổ Ổ Hi, kích thích cậu run rẩy, tất tần tật phía sau cổ cậu nhuộm một màu đỏ bừng.

Gáy là điểm mẫn cảm của Ổ Hi, bình thường không cho ai chạm, càng không để ai dựa gần thế này.

Ở khoảng cách gần đến vậy, tất nhiên Mạnh Nam Tinh nhìn rõ, y nghi hoặc mà nhíu mày, rồi đơn thuần đưa tay thử sờ sờ, ngạc nhiên cười nói: “Nóng quá này Tiểu Hi, cậu đang ngượng à?”

“Đỏ thế, lại còn rất…” thơm.

Giọng Mạnh Nam Tinh càng lúc càng nhỏ, tựa như thầm thì nỉ non, Ổ Hi cũng không nghe rõ câu sau của y lắm.

Gáy bị chạm qua càng thêm đỏ nóng, trên làn da trắng muốt như đóa hồng nở rộ, kiều diễm câu người.

Ánh mắt Mạnh Nam Tinh dần sâu thẳm, khẽ mân mê đầu ngón tay, làn da mịn màng tinh tế khiến y mê mẩn, trước đây cớ sao lại không phát hiện Ổ Hi thú vị thế này chứ. (#chang trai nay that thu vi, em se la cua toi#🐧)

Lần gặp trước còn là nửa tháng trước, vậy nửa tháng qua trên người đối phương đã xảy ra chuyện gì?

Mùi hương lạ lẫm……

Y thật sự…… rất thích cái mùi này.

Ổ Hi bỗng thấy phía sau rờn rợn, như bị cái gì đó rình rập.

Lại còn là thứ rất xấu xa.

Động tĩnh bên này, mấy người khác sao mà không để ý. Người lên tiếng đầu tiên là Lục Văn.

“Tiểu Tinh đang thì thầm gì với Tiểu Hi thế?”

Ổ Hi chỉ thấy được nụ cười nơi khóe môi Lục Văn, nhưng sau thấu kính pha lê gọng tròn kia, ánh mắt ra sao cậu lại chẳng rõ.

Mạnh Nam Tinh giả vờ bỡn cợt: “Đây là bí mật của em với Tiểu Hi đó nha~”

“Không ngờ Tiểu Tinh nhà ta cũng có bí mật?” Thẩm Tử Mục cũng chen vào, cười hề hề, “Em có bí mật gì mà chúng anh không biết à.”

Chúng anh?

Ổ Hi trong lòng giật mình, quan hệ giữa vai chính công thụ phát triển nhanh quá rồi đi, hơn nữa chuyện vừa rồi Ân Hành và Thẩm Tử Mục bất hòa cũng chứng minh từ một khía cạnh khác rằng, ba người bọn họ đều biết đối phương có loại ý nghĩ kia với Mạnh Nam Tinh.

Vậy thì giờ Ân Hành coi như thuộc một phe riêng, còn Lục Văn và Thẩm Tử Mục đều biết ý nghĩ của nhau mà quan hệ lại tốt thế, chắc chắn là cùng phe.

Ân Hành cũng có hơi đáng thương quá đi.

Ánh mắt Ổ Hi nhìn về phía Ân Hành không khỏi mang theo một tia thương hại.

Ân Hành: ?

Sau đó chị Phương lại dặn thêm mấy điều cần chú ý, chủ yếu là chú ý lời ăn tiếng nói thường ngày, vì là livestream nên bất cứ lúc nào cũng có người đang xem.

Chị Phương không lo mấy người khác, chị chỉ lo mỗi mình Ổ Hi.

Thế nên khi những người khác rời đi, chị giữ riêng Ổ Hi lại. Cậu đứng trước bàn làm việc, có cảm giác như quay lại thời đi học.

Mà cậu chính là cái loại học sinh cá biệt bị giữ lại sau giờ.

“Tiểu Hi, đừng căng thẳng.” Thấy Ổ Hi có chút cứng ngắc, chị Phương cười nói, “Chị không phải muốn phê bình em, chỉ muốn dặn em là, trong thời gian livestream thì cố gắng đừng xem Weibo với làn đạn, coi như đang nghỉ phép đi. Bình thường ở nhà thế nào thì lên show cứ thế mà làm, không cần sợ cũng đừng căng thẳng.”

Ổ Hi trong lòng có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ người quản lý này thật sự có thể làm được cái gọi là công bằng?

Cậu chỉ khẽ gật đầu rồi đi ra khỏi văn phòng, không ngờ vừa đến cửa liền thấy Mạnh Nam Tinh. Đối phương đang trò chuyện với Lục Văn bọn họ, không biết nói gì mà làm cho Mạnh Nam Tinh cười đến là rạng rỡ.

Ổ Hi tò mò liếc nhìn một cái, rồi định đi thang máy khác xuống, nhưng lại bị đối phương gọi lại.

“Ổ Hi!” Mạnh Nam Tinh đi tới, tự nhiên khoác lấy tay cậu, giọng điệu vui vẻ, “Bọn tôi đang đợi cậu, cậu không thấy à?”

Ổ Hi: …… Thấy rồi, nhưng tôi đâu dám nghĩ.

Lục Văn cũng bước tới, tay nâng lên lại thả xuống, dùng ngón tay đẩy gọng kính nói: “Vừa lúc lâu rồi chưa gặp, cùng nhau đi ăn bữa cơm đi.”

Thẩm Tử Mục vốn không chịu ngồi yên, vừa nghe liền nói ngay: “Được thôi, để tôi đặt bàn. Phía tây mới mở một nhà hàng, nghe nói mùi vị không tệ.”

Mạnh Nam Tinh tò mò hỏi: “Bên phía tây à? Em cũng có nghe đến rồi, nhưng hình như rất khó đặt, còn phải hẹn trước nữa.”

Thẩm Tử Mục cúi đầu bấm mấy cái trên điện thoại, thoải mái đáp: “Xong rồi, ông chủ là bạn của anh cả anh, chỉ cần nhắn WeChat một tiếng là được.”

Mạnh Nam Tinh cười nói: “Anh Thẩm quá đỉnh.”

Ổ Hi thật ra không mấy muốn đi cùng, diễn kịch mệt lắm á trời.

Giờ về nhà còn có thể livestream một lúc, kiếm thêm chút tiền.

Dù Ân Hành không nói gì, nhưng thái độ ngầm đã cho thấy hắn cũng sẽ đi.

Ổ Hi đành phải đi theo, chủ yếu là cậu cũng không nhớ nổi nguyên chủ xử lý mấy tình huống bất ngờ kiểu này thế nào, hình như nguyên chủ chưa từng tham gia tiệc riêng tư như vậy.

Vậy thì cậu có thể tùy ý ăn? Dù sao cũng chẳng ai biết!

Ổ Hi bỗng như được khai sáng!

Từ lúc xuyên qua tới giờ mới nửa tháng, cậu ăn không ngon ngủ không yên, không biết có phải thể chất Omega cũng xuyên theo không.

Thể chất Omega vốn đã yếu nhớt, đồ dùng phải dùng tốt nhất, ăn uống cũng phải kén chọn, lại còn không thể dễ dàng bị thương.

Tóm lại là nuôi rất tốn tiền, mà thu nhập của Ổ Hi trong thời gian này vẫn chưa đủ để cậu có được điều kiện sống tốt như vậy.

Vừa đi vừa nghĩ, cậu có chút lơ đãng, ngay cả bậc thang dưới chân cũng không nhìn thấy.

Một chân bước hụt, thân thể mất thăng bằng, giây tiếp theo liền sắp ngã xuống đất, Ổ Hi thậm chí đã tưởng tượng ra cái đau rồi.

Nhưng một cánh tay kịp thời níu lấy…… quần của cậu……

Đi ngay phía sau chỉ có Ân Hành, vậy nên hắn thật sự phải dùng cách này để cứu người sao?

Quần của nguyên chủ vốn là đồ vỉa hè, nhỡ đâu không chịu nổi lực tàn phá cỡ này mà đình công thì cậu còn mặt mũi nào sống tiếp đây?

Ai có thể cứu cậu đây?

Khi cậu còn đang bi thương phẫn nộ, một lực mạnh mẽ kéo phắt cậu lên. Không biết có phải đối phương khống chế lực không chuẩn hay không, Ổ Hi liền ngã sầm vào lòng Ân Hành.

Lưng giống như va phải bức tường, huống hồ với cái thể chất Omega chết bầm này, vành mắt Ổ Hi lập tức đỏ hoe.

Cậu thậm chí còn có lý do để nghi ngờ, bị Ân Hành giật quần như thế, eo chắc chắn đã ửng đỏ, biết đâu sáng mai lại bầm tím nữa.

Cậu khẽ hít vào một hơi, động tác đẩy cậu ra của Ân Hành khựng lại, khó tin cúi đầu, vừa vặn thấy đối phương mím môi, do dự hỏi: “Tôi làm cậu đau à?”

Ổ Hi trong nháy mắt thoát khỏi vòng ôm của đối phương, vội vàng nói: “Không có!”

Âm thanh so với bình thường còn lớn hơn nhiều.

Ân Hành: ……

Mạnh Nam Tinh, người đã dõi theo toàn bộ quá trình, liền chạy chậm lại, lo lắng hỏi: “Tiểu Hi, không sao chứ? Có bị thương không?”

Nói rồi còn định xốc áo quần của Ổ Hi lên để xem xét.

Ổ Hi lập tức giữ chặt vạt áo, hai tai đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu làm gì vậy?”

Mạnh Nam Tinh lo lắng: “Sức của Ân Hành vốn dĩ rất mạnh, tôi muốn xem thử eo cậu có bị siết đến bầm không?”

Ổ Hi hiếm khi tỏ ra cứng rắn, lắc đầu nói: “Không có.”

Mạnh Nam Tinh buông tay: “Vậy à.”

Nghe giọng điệu của Mạnh Nam Tinh, Ổ Hi cảm giác như y còn có chút…… tiếc nuối?

Thật kỳ quái.

Thẩm Tử Mục và Lục Văn vừa lái xe tới, Ổ Hi liền nhanh như chớp chui ngay vào ghế sau.

Ngồi ghế phụ, Lục Văn quay đầu lại quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”

Ổ Hi ngẩng đầu, giọng hơi ỉu xìu: “Không sao.”

Cậu không để ý vành mắt mình vẫn còn hơi đỏ, giọng cũng khàn khàn, nghe như vừa mới bị ai đó làm cho khóc vậy.

“Vậy à? Không sao thì tốt.”

Nghe giọng Lục Văn, Ổ Hi lại khẽ “ừm” một tiếng, nhưng không biết có phải ảo giác hay không, cậu luôn cảm thấy ánh mắt Lục Văn có chút khác thường, giọng nói cũng khàn khàn.

Thẩm Tử Mục chỉ tiện mắt liếc qua một cái, rồi thu lại ánh nhìn.

Ân Hành và Mạnh Nam Tinh đi cùng một xe, Ổ Hi ngồi ở ghế sau vẫn còn nghĩ, chuyện này coi như cậu đã báo đáp Ân Hành.

Cho hắn và Mạnh Nam Tinh một cơ hội được ở riêng với nhau.

Nhưng hoàn toàn trái ngược với những gì Ổ Hi nghĩ, Ân Hành một tay đặt trên vô lăng, mắt nhìn thẳng phía trước, nghiêm túc lái xe.

Còn Mạnh Nam Tinh thì ngậm một cây kẹo mút, cúi đầu nghịch điện thoại.

Hai người không hề có chút giao tiếp nào, lại càng không có loại thân mật như Ổ Hi tưởng tượng.

Mạnh Nam Tinh trông chẳng khác gì người đi nhờ xe, mà Ân Hành thì càng lạnh nhạt hơn, cả ánh mắt chạm nhau cũng không có.

Nếu Ổ Hi ngồi ở ghế sau xe này, nhất định sẽ nhận ra có điều gì đó không đúng.

▪︎▪︎▪︎ chuyển cảnh ▪︎▪︎▪︎

“Thiếu gia Thẩm, ngọn gió nào đưa cậu tới đây vậy?” Ông chủ đích thân ra cửa nghênh đón, trêu chọc: “Anh cậu bảo dạo này cậu đắc ý lắm mà.”

Thẩm Tử Mục: “Sao chuyện gì anh tôi  cũng kể với anh vậy, anh Vũ.”

Ông chủ nhún vai: “Anh cậu dạo này hơi bận, cậu hiểu mà.”

Thẩm Tử Mục tặc lưỡi một tiếng rồi quay sang Lục Văn: “Tôi đã nói rồi, gần đây anh ấy công tác đến điên rồi còn gì.”

Ông chủ biết rõ thân phận của bọn họ, đặc biệt để sẵn một phòng riêng, nhiệt tình nói: “Bữa nay tôi mời, các cậu cứ gọi món ở đây.”

Lục Văn cầm lấy máy tính bảng chọn một lúc, rồi quay sang hỏi Ổ Hi: “Tiểu Hi, cậu muốn ăn gì?”

Ổ Hi vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm, cũng không khách sáo, ôm lấy máy tính bảng rúc vào ghế, hàng mi dài khẽ chớp, mím môi chọn vài món nhìn thôi cũng thấy ngon.

Lục Văn nhìn xong, đẩy nhẹ gọng kính, mỉm cười hàm ý rồi hỏi: “Tiểu Hi, tôi nhớ không nhầm thì cậu không ăn cay mà?”

Ổ Hi nhỏ giọng phản bác: “Ăn được.”

Đúng lúc này, Ân Hành và Mạnh Nam Tinh từ ngoài đẩy cửa bước vào, Ân Hành vẻ mặt lạnh nhạt, tay đút túi tùy tiện ngồi xuống, Mạnh Nam Tinh thì đi đến bên cạnh Ổ Hi, lấy từ trong túi ra một ống thuốc.

“Tiểu Hi, cái này cho cậu, tối về tự bôi nhé.”

Ổ Hi nhìn dòng chữ trên hộp thuốc: hoạt huyết hóa ứ.

Ổ Hi: “Cảm ơn.”

Mạnh Nam Tinh: “Không có gì.”

Ân Hành ở bên cạnh liếc Mạnh Nam Tinh với ánh mắt không rõ ý vị, Mạnh Nam Tinh lại đáp trả hắn bằng một nụ cười xán lạn.

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 3!

🐟: Nhịn đến cuối cuối cùng cũng được nói: Bớ người ta có bái thiến kìa!!! =))) 👉 (Mạnh Nam Tinh)

Nhấn F để giải cứu Ổ Hi khỏi bái thiến Mạnh Nam Tinh.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play