Shipper: 🐟

(-.-)Zzz・・・・

“Cốc cốc cốc—”

Nữ quản lý nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn thấy một chàng trai, cũng mỉm cười nói: “Tiểu Hành tới rồi, ngồi nghỉ một lát nhé.”

Tiểu Hành?

Ổ Hi chợt nhớ ra người này là ai.

Là công 3 trong nguyên tác, Ân Hành, người thừa kế của gia tộc hào môn đỉnh cấp, hiện đang là sinh viên năm tư. Tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo, luôn giữ khoảng cách với người khác, mặt lạnh tim lạnh.

Nhưng không chịu nổi việc người ta vừa trẻ vừa đẹp trai! Dù hắn không chủ động bán hủ, cũng có vô số người hâm mộ.

Gương mặt anh tuấn 360° không góc chết, đường nét xương mặt sắc sảo, gò má cao, sống mũi thẳng và đường viền hàm góc cạnh, mọi chi tiết đều gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn mặc áo thun đen không tay áo, cơ bắp trên cánh tay lộ rõ, làn da trắng lạnh.

Có lẽ nam sinh thể thao da trắng tone lạnh chính là kiểu người như hắn.

Hơn nữa, đối phương còn là kiểu người cuồng yêu, trước khi gặp nhân vật chính thụ thì là một trai ngầu lạnh lùng, sau khi gặp rồi thì lập tức từ chó săn biến thành cún con ngoan hiền nuôi trong nhà.

Thật sự rất đối lập.

Ổ Hi càng nghĩ càng phấn khích, kiểu đẩy thuyền ở khoảng cách gần thế này khiến cậu có chút kích động.

Cho đến khi ghế sofa bên cạnh lún xuống, Ổ Hi cứng ngắc quay đầu, lần nữa đối mắt với Ân Hành.

Ân Hành nhìn chòm tóc con trên đầu cậu đang lắc qua lắc lại, rồi không để tâm mà dời mắt đi.

Ổ Hi đang do dự không biết có nên chào đối phương không, khẽ thở ra một hơi.

Rất khẽ.

Vừa mở điện thoại, Ân Hành đã nghe thấy, hắn lười hỏi, nhưng lại vô thức nhớ đến chòm tóc ngố kia.

Ngứa tay, muốn vuốt nó xuống quá.

Lúc này ở cửa lại vang lên tiếng bước chân, không chỉ một người.

Nữ quản lý đang định ra ngoài lấy đồ, tình cờ gặp được, ngẩng đầu nói: “Tử Mục và Lục Văn đến rồi à, vậy… giờ chỉ còn Nam Tinh chưa tới, chúng ta đợi thêm chút nữa nhé.”

“Ừm.” Một giọng nói trầm ổn dịu dàng vang lên, đồng thời một giọng khác cũng cất lên: “Tôi không ý kiến.”

Không cần nhìn, Ổ Hi cũng biết hai người đó là ai.

Người trước là công hai trong nguyên tác, mỹ nam cấm dục, áo sơ mi lúc nào cũng cài đến cúc trên cùng, đối xử với ai cũng lễ độ như một quý ông.

Người sau là công một, thiếu gia hào môn, chỉ riêng chiếc đồng hồ trên cổ tay y cũng đủ mua được mấy căn nhà, vài chiếc xe hơi, có lời đồn y vào showbiz chỉ để ngắm mỹ nhân.

Nói trắng ra, là cực kỳ mê nhan sắc, đối với mỹ nhân thì rộng lượng và khoan dung vô cùng.

Hai người cùng sóng vai đi về phía ghế sofa, một người nho nhã ôn hòa, một người như con khổng tước xòe đuôi.

Lục Văn và Thẩm Tử Mục chào Ân Hành, do nhà họ có địa vị ngang nhau, đôi lúc cùng tham gia tiệc tùng nên cũng coi như quen biết.

Còn nguyên chủ thì như một con vịt con xấu xí lạc vào ổ thiên nga.

Ngoài các hoạt động tập thể, cậu không hề tiếp xúc với ai trong nhóm, cũng chẳng ai chủ động nhắn tin cho cậu.

Giống như bây giờ, chẳng ai chủ động chào hỏi, mà Ổ Hi thì cũng thấy thoải mái với sự yên tĩnh này.

Nhưng—

“Ổ Hi.”

Ổ Hi: …

Phá vỡ mộng đẹp của cậu là Lục Văn, người đàn ông đeo kính gọng vàng, môi mỏng hơi cong lên, gương mặt lộ ra nụ cười nhạt.

“Lâu rồi không gặp.”

Lục Văn, người đàn ông luôn cài cúc áo đến tận cổ.

Ổ Hi vô thức liếc nhìn, quả nhiên là cài đến tận trên cùng, không hổ là công cấm dục, chỉ không biết lúc lên giường có điên cuồng như trong nguyên tác miêu tả hay không.

【Một tay tháo cặp kính vướng víu, đôi mắt thường ngày lạnh nhạt giờ đây ánh lên vẻ cuồng loạn, đuôi mắt đỏ lên, anh nắm chặt lấy chân nhân vật chính thụ, khàn giọng nói: “Chạy gì? Đêm còn dài lắm…”】

Quá phê!

Có lẽ ánh mắt của Ổ Hi quá nóng bỏng, Lục Văn hơi nghi hoặc: “Ổ Hi, cậu đang nhìn gì thế?”

Ổ Hi a một tiếng, thấy chính chủ vẫn đang đứng trước mặt, liền ho khan vài tiếng, vội vã xua tay rồi chỉ vào cổ họng mình.

“Đau họng à?”

Lục Văn không biết đối phương có đang giả vờ không, anh nhìn cậu trai ngẩng nhẹ đầu trước mặt, ánh mắt rơi xuống đôi môi đỏ mềm, như bị ma xui quỷ khiến, cúi người nói: “Há miệng ra, tôi xem thử cho.”

Ánh mắt của Ân Hành và Thẩm Tử Mục lập tức nhìn sang.

Ổ Hi giật mình suýt thì bật dậy, lúng túng nhỏ giọng nói: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Lục Văn đành đứng thẳng dậy, ngón tay hơi cong lại, cúi mắt nhìn Ổ Hi. Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang phản chiếu lên mắt kính khiến hắn trông có phần lạnh lẽo, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng: “Được, nếu cảm thấy không khỏe thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào, dù sao tôi từng học y.”

Ổ Hi gật đầu bừa, cũng không nhận ra ánh mắt Lục Văn vẫn luôn dừng lại ở đôi môi của cậu.

Bầu không khí bắt đầu có chút kỳ lạ, Ổ Hi đứng dậy, vòng qua người Lục Văn, vừa đi vừa khẽ nói: “Tôi đi vệ sinh.”

Lục Văn như hài lòng khẽ đáp: “Đi đi.”

Sau khi Ổ Hi rời đi, Thẩm Tử Mục liếc nhìn anh trêu chọc: “Anh đang làm gì đấy? Trêu chọc nhóc tự kỷ à?”

Lục Văn bất đắc dĩ: “Tôi nói rồi, đừng gọi cậu ấy là nhóc tự kỷ, lỡ bị nghe thấy thì…”

Thẩm Tử Mục không để tâm, xòe tay ra: “Tôi đâu có nói trước mặt cậu ấy, mà cho dù cậu ấy nghe thấy thì sao? Cậu ấy cũng có thể gọi tôi là khổng tước hoa cũng được mà.”

Lục Văn không muốn tranh cãi nữa.

Thẩm Tử Mục vuốt ve mái tóc vàng vừa mới nhuộm, cúi đầu nhìn vào buổi livestream trên điện thoại.

▪︎▪︎▪︎ chuyển cảnh ▪︎▪︎▪︎

Ổ Hi từ nhà vệ sinh đi ra thì thấy một chàng trai mặc áo đen dài tay đang đứng ở cửa, cao hơn cậu một chút, dáng người lại hơi gầy yếu, thậm chí có thể thấy được những đường gân xanh dưới làn da trắng bệch.

Cậu không kìm được mà thầm nghĩ: Nhìn còn yếu hơn cả mình.

Chỏm tóc ngố trên đầu Ổ Hi hơi ướt, lúc nãy chưa ấn xuống được, giờ lại dựng lên, cứ lắc qua lắc lại.

Nên cậu đành phải quay lại nhà vệ sinh thấm nước cho nó.

Lúc này, bên cạnh lại vang lên tiếng nước chảy, Ổ Hi nhìn vào gương thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt của người kia.

Là chàng trai vừa nãy ở bên ngoài.

Bất ngờ, đối phương mở miệng.

“Ổ Hi.”

“!” Ổ Hi lập tức cố nhớ xem người này là ai, sao lại biết tên nguyên chủ?

Chưa đến một giây, trong đầu cậu nổ tung 800 câu hỏi vì sao.

“……”

“Mấy người anh Lục tới rồi à?” Chỉ nghe thấy đối phương lại nói một câu, dường như đã quen với sự im lặng của Ổ Hi.

Ổ Hi chợt nhớ ra đối phương là ai.

Nhân vật chính thụ! Mạnh Nam Tinh!

Nhưng hình tượng của đối phương lại không giống như trong tưởng tượng của cậu.

Mạnh Nam Tinh cũng có cảm giác tương tự, y cong khóe môi nói: “Ổ Hi, sao tôi cảm thấy cậu khác với trước đây thì phải?”

Ổ Hi giả ngu, trả lời lạc đề: “Bọn họ đến rồi.”

Nghe vậy, mắt Mạnh Nam Tinh lóe lên, mỉm cười: “Vậy chúng ta cùng tới văn phòng nhé.”

Cứ như câu hỏi ban nãy chỉ là tiện miệng nói ra.

Ổ Hi cúi đầu đi về phía trước, lại bị Mạnh Nam Tinh kéo lại.

Mạnh Nam Tinh chỉ vào miếng dán sau gáy cậu, tò mò hỏi: “Ổ Hi, cậu dán gì sau cổ thế? Trước giờ không thấy cậu dán mà?”

Ổ Hi đưa tay che lại: “Băng cá nhân.”

Mạnh Nam Tinh mất hứng, như thể đã quên mình vẫn đang nắm tay Ổ Hi, thản nhiên dắt tay cậu đi tiếp.

Ổ Hi lại cảm thấy cảm giác trơn lạnh đó len vào từng lỗ chân lông, khiến cậu sởn da gà.

Bất chợt, Mạnh Nam Tinh dừng lại, quay người nhìn cậu: “Ổ Hi, cậu xịt nước hoa à?”

Ổ Hi ngửi ngửi, không ngửi thấy mùi gì, lắc đầu: “Không.”

Mạnh Nam Tinh nghiêng mặt, lúm đồng tiền bên má trái hiện lên: “Vậy chắc là tôi ngửi nhầm.”

Ổ Hi gật đầu, dùng chút lực hất tay hắn ra lúc hắn không chú ý.

Lực tay của nhân vật chính thụ hình như còn mạnh hơn tưởng tượng của cậu.

Mạnh Nam Tinh đi sau, cúi đầu vê đầu ngón tay, rồi đưa lên mũi.

Một mùi hương nhàn nhạt vẫn lảng vảng bên cánh mũi.

Y vừa nói dối.

Nụ cười trên mặt Mạnh Nam Tinh dần biến mất, khuôn mặt không cảm xúc khiến y trông lạnh lẽo và vô hồn.

Quản lý đã quay lại văn phòng.

Thấy Mạnh Nam Tinh cũng tới rồi, cô gọi: “Tiểu Tinh tìm chỗ ngồi đi, hôm nay có khá nhiều chuyện cần nói đấy.”

Mạnh Nam Tinh gật đầu, đảo mắt nhìn quanh.

Ổ Hi ngồi ở vị trí ngoài cùng, lúc nhân vật chính thụ bước vào, cậu âm thầm quan sát biểu cảm của ba người còn lại.

Quả nhiên bị cậu bắt gặp!

Thẩm Tử Mục lập tức bỏ điện thoại xuống, chống cằm nhìn ra cửa.

Lục Văn cũng quay đầu lại, không nói chuyện với Ân Hành nữa.

Ngay cả Ân Hành cũng thả hai chân dài đang vắt chéo xuống, ngồi nghiêm chỉnh như học sinh tiểu học.

Ổ Hi: Chậc chậc chậc ~

Còn hai chỗ trống, một chỗ bên cạnh Ổ Hi, một chỗ giữa Thẩm Tử Mục và Lục Văn, dùng ngón chân nghĩ cũng biết nhân vật chính thụ chắc chắn sẽ chọn chỗ giữa hai người kia.

Đó chính là sức hút khó nói thành lời giữa nhân vật chính công và thụ!

Mạnh Nam Tinh quả nhiên đi về phía Lục Văn như Ổ Hi đoán, nhưng bất ngờ xoay người, ánh mắt mang ý cười bỗng nhiên chạm phải ánh mắt của Ổ Hi.

Ổ Hi có một linh cảm không lành.

Mạnh Nam Tinh: “Vậy tôi ngồi chỗ này nhé.”

Ổ Hi trơ mắt nhìn nhân vật chính thụ tươi rói ngồi xuống bên cạnh mình.

Nhanh vậy đã tới lượt nhân vật phụ như mình có đất diễn rồi sao???

(ノ`Д´)ノ彡┻━┻ Hết chương 2!

🐟: Qua đây chữa lành sau bộ con cá kia, khóc sướt mướt =))))

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play