Ánh mắt của Tiết Hạo, Vương Chí Huân và cả nhóm người ở khu lễ tân đồng loạt dời về phía giám đốc.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, giám đốc đành cúi đầu, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, áp lực như đè nặng cả bầu không khí. Ông ta cắn răng, cuối cùng cũng mở miệng nhận lỗi: “Tứ thiếu, là... là con trai tôi không cẩn thận nhặt được cún của ngài. Nó tưởng là chó hoang không ai nhận, nên mới dẫn tới đây...”
Phó Trạm nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh quét tới, ôm Tưởng Lăng trong ngực, nghiêng người một chút, để chú chó nhỏ đối mặt với giám đốc: “Mặc váy nhỏ, đeo balo, trông như không có chủ sao?”
Giọng hắn vừa trầm vừa lạnh, mang theo sự đè nén khiến ai cũng không dám thở mạnh.
Giám đốc nuốt nước miếng, bàn tay luống cuống xoa lấy trán: “Có lẽ là...”
“Không cần ông đoán mò,” Phó Trạm lạnh lùng cắt ngang lời ông ta, “Gọi con trai ông ra đây, tôi muốn nhìn xem là đứa nào”
Giám đốc không dám chậm trễ, lập tức phái người đi gọi Miêu Tu Kiệt tới. Cùng đi còn có hai cậu nhóc khác là bạn học của cậu ta trong đó có Hạ Cao Viễn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT