"Bang" một tiếng, Tưởng Lăng trượt chân ngã nghiêng xuống sàn nhà.
Tứ chi nhỏ vụng về vùng vẫy trong không trung, rồi loạng choạng bò dậy, chưa đứng vững đã lại lảo đảo nhào về phía trước, té lăn quay như cục bông lăn tròn, cuối cùng nằm sấp im lìm, rõ ràng là ngất lịm.
"Ha ha ha..." Phó Trạm không nhịn được cười phá lên, một tay nhẹ nhàng nhấc chú cún đang ngất xỉu lên khỏi mặt đất, đưa chóp mũi cọ cọ lên phần đầu lông tơ mềm mại như nhung, giọng mang theo ý cưng chiều: "Không sao cả, cùng lắm thì tôi giúp cậu ghép lại. Cũng chỉ là cái chữ ‘người’ thôi mà."
Tưởng Lăng chớp chớp đôi mắt còn choáng váng, lắc đầu nhè nhẹ như thể vẫn chưa tỉnh hẳn, yếu ớt đáp: "Vậy thì anh ghép đi..."
Phó Trạm bật cười, cúi người nhặt từng mảnh món đồ chơi bị rơi tán loạn rồi bắt đầu ráp lại. So với dáng vẻ Tưởng Lăng từng bước từng bước bò đi lượm từng mảnh một cách tội nghiệp, thì hắn lại hành động dứt khoát, nhanh nhẹn, chưa đến một phút đồng hồ đã ghép xong một chữ "người" hoàn chỉnh.
"Xong rồi, nhìn đây." hắn vươn tay cầm lấy một móng vuốt nhỏ xíu, như thể đang trình bày tác phẩm của mình, mi mắt cong lên, cười hỏi: "Này, nếu cậu là một chú cún trong đoàn xiếc, biết ghép chữ chắc cũng không quá kỳ quái nhỉ?"
Tưởng Lăng ngửa đầu nhìn hắn, trong đôi mắt hiện lên chút nghi hoặc, lại pha chút giễu cợt. "Anh không cảm thấy tôi biết hơi bị nhiều à?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT