Tưởng Lăng bị mang đến hội sở Hầu Mộng, dây buộc lỏng lẻo quanh eo nhỏ, khiến cậu nằm ngay trước quầy tiếp tân ở đại sảnh, trông không khác gì một chú cún nhỏ ngoan ngoãn đang đợi chủ nhân trở về.
Giám đốc Ninh nheo mắt lại, dáng vẻ như đang đối diện một bài toán khó. Ông ta nghiêng người sang trái nhìn Tưởng Lăng, rồi lại khom lưng sang phải ngắm nghía. Cuối cùng bị Miêu Tu Kiệt nhíu mày kéo tay một cái.
“Ba, ba định làm gì thế?”
Giám đốc lẩm bẩm: “Không hiểu sao cứ thấy con chó này quen quen…”
Miêu Tu Kiệt lắc đầu, cười đến bất lực, “Quen gì mà quen, ba đừng nhìn nữa. Mau gọi nhân viên mang chút trái cây, đồ ăn vặt các thứ lên đây đi.”
Giám đốc bị đẩy đi, mỗi bước đều như không nỡ rời. Trong lòng ông vẫn còn phân vân, vì mấy vị thiếu gia từng mang đến hội sở một chú cún nhỏ… và rõ ràng con cún đó rất giống con này. Ông liếc mắt thêm lần nữa: “Con chó này, con tìm ở đâu ra đấy? Trước cửa hội sở hả?”
Miêu Tu Kiệt khoát tay: “Nhặt được ngoài đường, cách đây xa lắm rồi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play