Khi Thẩm Minh Tích quay lại thì đương nhiên không nhận ra Tống Cần vừa lặng lẽ dặm lại lớp trang điểm.
Tống Cần cũng biết từ đầu đến cuối anh chưa từng thật sự nhìn kỹ cô một lần, nhưng cô vẫn muốn thể hiện một mặt xinh đẹp nhất trước mặt anh.
“Lát nữa cô có kế hoạch gì không?” Thẩm Minh Tích hỏi cô.
Tống Cần đoán đây là một cách nói uyển chuyển để nhắc cô nên rời đi, bèn đáp:
“Chắc tôi sẽ đi dạo trung tâm thương mại một chút.”
Cô vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, tự biết ý mà nói tiếp:
“Cũng gần đến lúc đi rồi. Cảm ơn anh hôm nay đã tiếp đãi.”
Xem ra buổi gặp hôm nay đến đây là kết thúc. Tống Cần có chút tiếc nuối, nhưng cũng không tìm ra lý do gì để nán lại.
Thẩm Minh Tích tiễn cô ra cửa, còn mở cửa giúp cô:
“Cảm ơn cô đã tới hôm nay.”
Tống Cần mỉm cười nhẹ. Dưới ánh nhìn của anh, cô cảm nhận được một cảm giác luyến tiếc không thể bỏ qua đang đẩy mình về phía anh. Cô bất giác buột miệng nói một câu mà bản thân cũng không chắc chắn lắm:
“Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, vậy anh đưa tôi ra trạm tàu điện ngầm đi?”
Cô vốn định nói với giọng đùa, dự định chỉ cần anh hơi do dự là sẽ lập tức chữa lại: “Tôi đùa thôi mà.”
Không ngờ anh lại đáp:
“Được, đi thôi.”
Lòng Tống Cần như nở đầy một vườn hoa nhỏ, đung đưa khoe sắc.
Có thể được ở cạnh anh thêm chút thời gian nữa cũng đủ khiến cô thấy hạnh phúc và mãn nguyện.
Hai người thong thả bước đi trên con phố yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót lích chích làm nền.
Tống Cần chủ động mở lời:
“Mấy hôm trước tôi mời đồng nghiệp ăn đồ ăn giao tận nơi của quán anh. Vì họ nghi ngờ chất lượng quán có nhân viên phục vụ đẹp trai sẽ không ra gì, nên tôi muốn chứng minh điều ngược lại. Nhưng thật ra tôi cũng tò mò, lúc các anh tuyển phục vụ có đặt ra yêu cầu về ngoại hình không vậy?”
“Thật lòng mà nói, đúng là có cân nhắc đến nhu cầu của thị trường nữ giới.” Anh trả lời,
“Gương mặt ưa nhìn vốn là tài nguyên hiếm, nếu sử dụng hợp lý sẽ mang lại hiệu quả kinh doanh không tồi.”
“Vậy nếu liên tục có người hỏi xin WeChat của nhân viên thì sao?”
“Nhân viên quán không được tùy tiện cho khách số WeChat cá nhân. Quy định này bên tôi thực hiện khá nghiêm.”
“Ồ, vậy à?” Tống Cần chợt nghĩ, không biết khi anh đặt ra quy định đó, có tự loại mình ra ngoài không.
Một lát sau, cô lại hỏi:
“Mấy hôm trước anh đi công tác là đi khảo sát các nhà hàng cùng loại à?”
“Không.” Anh trả lời,
“Thật ra công việc chính của tôi là quản lý rủi ro. Còn quán này là do một người bà con xa đầu tư, tôi chỉ góp một phần vốn, phụ trách vận hành hằng ngày, xem như một ông chủ trên danh nghĩa.”
Điều đó khiến Tống Cần bất ngờ.
“Cô làm nghề gì?” Anh hỏi ngược lại.
Tống Cần thành thật giới thiệu công việc của mình, rồi tự giễu:
“Công việc của tôi khá lắm chuyện.”
Anh không đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Không còn gì để nói, một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người. Nhưng Tống Cần không cảm thấy ngượng ngập, cũng không muốn trốn tránh sự yên lặng này, trái lại, cô thấy được đi bên anh trong tĩnh lặng như vậy cũng rất dễ chịu.
Khi đến gần lối vào ga tàu điện ngầm, Tống Cần đột nhiên nói:
“Thật ra tôi còn một câu hỏi cuối cùng, nhưng nói ra sợ bị người ta đánh.”
Anh nhìn cô, như đã hiểu, liền đáp:
“Tôi đại khái đoán được cô định hỏi gì.”
“Nếu anh không muốn nói thì thôi.” Tống Cần không muốn làm khó anh.
Anh ngừng lại một chút rồi nói:
“Thật ra từ đầu đến cuối tôi chưa từng phủ nhận, chỉ là không muốn nhắc lại thôi. Vì đó đều là chuyện khi còn nhỏ. Khi ấy lên sân khấu biểu diễn là một việc rất mệt mỏi với tôi. Bây giờ nghĩ lại cũng chẳng có gì thú vị. Nếu có thứ gì đó gọi là thành tựu thì có lẽ chỉ là giây phút được bố mẹ khen ngợi, còn lại thì ít niềm vui lắm.”
Giọng nói anh dịu dàng như gió xuân, với cô lại giống như lời tâm sự của một người bạn cũ.
“Tôi vẫn nhớ hồi đó anh biểu diễn rất tốt.” Tống Cần nhớ lại hình ảnh cậu bé ngày xưa, lòng vẫn đầy khâm phục. Nếu là cô mà lên sân khấu, chắc sẽ run lẩy bẩy.
“Không phải là thiên phú như cô nghĩ đâu, thật ra cũng không khó lắm. Chỉ cần luyện tập nhiều lần, tám mươi phần trăm người đều có thể làm được.” Anh nói,
“Tôi được chọn chẳng qua là vì lúc đứng trên sân khấu trông có vẻ thoải mái hơn các bạn khác thôi.”
“Vậy thật ra là anh không thích? Nên sau này mới không đi nữa?”
“Không đi nữa là vì tôi đột nhiên béo lên, béo đến mức không thể lên hình, đạo diễn trực tiếp đuổi tôi về nhà.” Anh kể thật,
“Bố mẹ tôi vì chuyện đó mà cãi nhau to một trận. Rõ ràng họ rất thất vọng về tôi. Sau đó, suốt một thời gian dài họ đối xử với tôi rất lạnh nhạt.”
Nghe đến đây, Tống Cần vô cùng kinh ngạc, không ngờ lý do anh không biểu diễn nữa lại là như vậy.
“Bố mẹ anh làm thế là không đúng.” Cô nói.
“Cô nói đúng. Nhưng thời đó họ cũng chưa hiểu được nhiều thứ.”
“Ừ. Thật ra bố mẹ tôi... cũng có nhiều điều không hiểu.” Cô nhìn anh đầy đồng cảm, dịu dàng nói,
“Thật không ngờ anh lại kể cho tôi nghe nhiều như vậy, hy vọng tôi không khiến anh thấy bị xúc phạm.”
“Không có gì xúc phạm cả. Suy cho cùng, tôi chỉ là một người rất bình thường, chẳng có gì đáng để cô tò mò đâu.”
Tống Cần hơi ngẫm nghĩ, lòng thầm đoán chẳng lẽ anh đã nhận ra điều gì? Rõ ràng cô cho rằng mình che giấu rất tốt.
“Tôi nên đi rồi.” Cô tạm biệt anh,
“Cảm ơn anh đã đưa tôi đến tận đây.”
Anh chào tạm biệt rồi quay người bước đi.
Ngồi trong khoang tàu điện, Tống Cần lấy điện thoại ra, gõ một dòng tin nhắn chuẩn bị gửi cho anh:
“Tôi vẫn thấy anh khác biệt với mọi người.”
Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình, chần chừ một lúc rồi xóa dòng chữ đó.
Có lẽ những lời anh vừa nói là một sự ám chỉ – muốn cô đừng tiếp tục để tâm đến anh nữa.
Trong hai tuần sau đó, Tống Cần cố gắng kiềm chế bản thân không liên lạc với Thẩm Minh Tích.
Cô định dùng công việc bận rộn để phân tán sự chú ý, nhưng không hiệu quả. Chỉ cần rảnh rỗi là cô lại nghĩ đến anh.
Hiện giờ, ngoài công việc, thứ duy nhất có thể giúp cô phân tâm chính là Hiểu Gia.
Hiểu Gia hào hứng kể với cô về tiến triển giữa mình và Trình Tiểu Vi:
“Tớ vẫn chưa tìm được cơ hội hỏi anh ấy có đang độc thân không.”
Tống Cần xem đoạn trò chuyện mà Hiểu Gia gửi, gần như toàn là Trình Tiểu Vi giảng giải kiến thức, còn câu trả lời của Hiểu Gia chủ yếu chỉ có “Thì ra là vậy à.”
Tống Cần hỏi:
“Cậu nói thật đi, mấy ngày nay tiếp xúc với anh ấy, cậu chắc chắn là mình thật sự thích anh ấy à? Nhìn ra được anh ấy là kiểu người đắm chìm trong lịch sử và không ngần ngại chia sẻ kiến thức. Đó là mẫu người cậu thích sao?”
“Chắc chắn một trăm phần trăm.” Hiểu Gia trả lời,
“Nếu không thì tớ đã không thức đêm xem mấy bộ phim tài liệu mà anh ấy giới thiệu, tóc còn rụng cả nắm.”
“Vậy thì cậu hỏi thẳng đi.” Tống Cần nói.
“Thẳng vậy luôn?”
“Không sao đâu. Tớ thấy anh ấy không có phản cảm với cậu, cứ hỏi thẳng đi.”
“Được rồi, tối nay tớ sẽ hỏi. Cậu chờ tin tớ nha.”
Tống Cần đặt điện thoại xuống, nghĩ bụng: nếu Trình Tiểu Vi không độc thân, thì phải lập tức khuyên Hiểu Gia dừng lại, không thể để cô ấy lún sâu thêm. Nhưng cô cũng không chắc nếu thất tình, Hiểu Gia sẽ buồn bao lâu.
Nói cho cùng, Tống Cần và Hiểu Gia quen biết cũng không phải ngày một ngày hai.
Cô biết Hiểu Gia là một cô gái thành phố rất đơn thuần, có một công việc ổn định, từ nhỏ đến lớn chưa từng trải qua tổn thương gì lớn, đến giờ vẫn sống chung với bố mẹ.
Nói theo một cách nào đó, cô ấy là một công chúa chưa từng rời khỏi tòa thành của mình, luôn sống trong thế giới mộng mơ, ngày ngày ngóng trông người trong lòng như nữ chính ngôn tình.
Hiểu Gia là kiểu con gái không tính toán trong chuyện tình cảm, không thực dụng, chỉ tin vào cảm giác. Cô ấy có nguyên tắc đạo đức riêng, sẽ không vì tư lợi mà làm những việc đáng khinh. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể dễ dàng quên đi người mình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chị Giả từng nói:
“Hiểu Gia kiểu con gái này chắc chắn sẽ không kết hôn trước tuổi ba mươi, vì cô ấy quá coi trọng thứ cảm giác mơ hồ, chỉ mê idol nam hay nhân vật 2D, sống trong thế giới ảo, chân không chạm đất. Mà lại không có kinh nghiệm yêu đương thành thục, dù có gặp đúng người cũng khó mà giữ được.”
Còn anh chàng đẹp trai Tiểu Vương thì nói thẳng hơn:
“Nói trắng ra là cô ấy không đủ xinh.”
Làm việc ở Hoa Hệ Duyên càng lâu, Tống Cần càng hiểu rõ sự tàn khốc của tình trường thích một người đơn phương là chuyện vô cùng vô ích. Vì vậy, cô chỉ mong lần này Hiểu Gia gặp may mắn hơn một chút.
“Anh ấy độc thân đó!!!”
Tống Cần đang lơ mơ ngủ gật thì bất ngờ nhận được tin nhắn WeChat của Hiểu Gia, cô mở mắt ra trong cơn ngái ngủ.
“Cho cậu xem nè.”
Hiểu Gia gửi tới một ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện, nội dung đại khái là:
Hiểu Gia: “Em hỏi một câu hơi riêng tư được không?”
Trình Tiểu Vi: “Em hỏi đi.”
Hiểu Gia: “Anh hiện tại có bạn gái chưa?”
Trình Tiểu Vi: “Chưa có.”
Hiểu Gia: “Thật không đó? Anh nói thật đấy chứ?”
Trình Tiểu Vi: “Tất nhiên là thật rồi.”
Hiểu Gia: “Nhưng em thấy anh là kiểu con trai rất xuất sắc, sao lại không có ai theo đuổi được chứ? Em thật sự bất ngờ luôn...”
Trình Tiểu Vi: “Khoan đã, anh xuất sắc chỗ nào chứ? Anh còn đang học cao học, hiện tại chẳng có tiền, tương lai cũng chưa chắc giàu được, sao có ai theo đuổi chứ? À mà anh không có ý chê con gái thực dụng đâu, anh biết vấn đề là ở anh, do năng lực của anh còn hạn chế.”
Hiểu Gia: “Không, sao lại là vấn đề ở anh được? Rõ ràng là do cách phân bổ tài sản thôi. Nhưng mà em vẫn rất sốc luôn đó, người tốt như anh mà lại độc thân, anh chắc chắn không nói dối chứ?”
Trình Tiểu Vi: “Anh không nói dối đâu.”
Nhận được câu trả lời mong muốn, Hiểu Gia mừng đến phát điên. Dù chỉ là qua màn hình điện thoại, Tống Cần cũng không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên, những nỗi buồn nhỏ bé trong lòng cô cũng tan biến.
“Vậy tiếp theo tớ nên làm gì? Tớ có thể bắt đầu chủ động rõ ràng hơn rồi đúng không? Có thể nói chuyện với anh ấy mấy thứ khác rồi?” Hiểu Gia nhắn, giọng đầy gấp gáp.
“Tớ thấy cậu có thể thử ‘thả thính’ anh ấy một chút đó. Anh ấy độc thân, cậu cũng độc thân, sao lại không được?” Tống Cần vừa cười vừa trả lời.
“Trời ơi, tớ hoàn toàn không biết cách thả thính luôn á.” Hiểu Gia gần như phát điên. “Tớ học không nổi mấy chiêu của mấy cô ‘trà xanh’ đâu!”
May mà nhờ công việc, Tống Cần có sẵn một bộ cẩm nang theo đuổi tình yêu dành cho người hướng nội, đặc biệt phù hợp với những cô nàng như Hiểu Gia người chưa từng có kinh nghiệm yêu đương. Cô tiện tay gửi luôn cho Hiểu Gia, Hiểu Gia cảm ơn một tiếng rồi vội vàng nghiên cứu.
Tống Cần chẳng còn buồn ngủ nữa, cô lặng lẽ nhìn lên trần nhà, nghĩ bụng: Thật ra mình còn không bằng Hiểu Gia, ít ra cậu ấy còn có dũng khí. Nghĩ cho cùng, tại sao phải cố kìm nén cảm xúc của bản thân chứ? Thích một người chẳng phải là quyền lợi cơ bản của mình sao?
Là một người làm công ăn lương thu nhập không cao không thấp, không nhà không xe giữa thành phố, sống một mình, thường xuyên tăng ca, thuộc dạng thuộc làu làu hết mấy quán giao cơm quanh nơi ở trong bán kính ba cây số thì tại sao ngay cả thích một người thôi mà cô cũng không cho phép bản thân?
Một niềm vui nho nhỏ như vậy mà cũng tự mình chối bỏ, sống vậy chẳng phải quá vô vị sao?
Tối hôm đó, Tống Cần ngủ rất ngon, hầu như không mộng mị. Có lẽ vì cô đã nghĩ thông rồi, nên không còn gì phải lấn cấn.
Hôm sau là Chủ nhật, cô dậy khá sớm, tự làm cho mình một bữa sáng, rồi chuẩn bị đi leo núi nhân lúc thời tiết đẹp. Dù sao sức khỏe cũng là quan trọng nhất, cô sống một mình, chuyện gì cũng phải tự lo.
Cô bắt xe buýt ra vùng ven. Khi đến chân núi, cô vui vẻ chụp một tấm selfie rồi đăng lên vòng bạn bè, kèm theo một câu tự động viên: “Mang đủ đồ rồi, chuẩn bị leo núi thôi!”
Lúc cô thở hổn hển trèo được đến lưng chừng, đứng trong chòi nghỉ ngắm dòng người thưa thớt như quân cờ phía dưới, cảm giác thành tựu lập tức trào dâng. Dù mệt, nhưng được hít thở không khí trong lành vẫn đáng giá. Cô lấy điện thoại chụp lại bầu trời xanh thẳm và núi non xanh mướt, định đăng thêm một tấm ảnh phong cảnh nữa.
Nào ngờ, vừa mở vòng bạn bè ra, cô lập tức nhận được một bất ngờ to lớn tấm selfie lúc nãy đã có kha khá lượt thả tim, trong đó có một người là Thẩm Minh Tích.
Không phải cô nhìn nhầm đấy chứ???
Cô xác nhận đi xác nhận lại, cuối cùng mới chắc chắn mình không hoa mắt. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như sắp bay lên trời, bao nhiêu mệt nhọc đều tan biến.
Giữa mùa xuân rực rỡ, cô bỗng thấy vô cùng vui sướng, dù chẳng rõ vì lý do gì. Sau một hồi nhảy cẫng tại chỗ, cô liền hăm hở chạy thẳng lên đỉnh núi.