Ánh chiều tà rọi nghiêng qua rèm cửa sổ tầng 17, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ nhuộm lên sắc trắng của phòng bệnh sang trọng. Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim và tiếng thìa chạm nhẹ vào thành bát.
Tống Chiêu vẫn đang nhẫn nại múc từng thìa cháo đút cho Hà Trạch. Dù động tác nhẹ nhàng, mặt mũi lễ độ, nhưng trong đầu thì — vẫn ầm ầm những dòng chữ in hoa:
【Tống Chiêu 】: [ cháo gì mà nhạt như nước ốc. Bệnh viện không có muối à? Hay cái đầu bếp là người tu đạo? ]
Hà Trạch nhướng mày. Lại nghe thấy rồi.
Hắn cố tình liếc Tống Chiêu một cái — người kia không chút biến sắc, bình tĩnh đút thìa tiếp theo.
【Tống Chiêu】:[ Còn nhìn? Nhìn nữa là tôi đút ngược muỗng cháo vào lỗ mũi đấy. Đẹp trai thì giỏi lắm chắc? Có bông gân cánh tay có xíu mà cũng bắt người khác hầu hạ, tưởng mình là vua chúa hả trời? ]
Khóe môi Hà Trạch khẽ cong lên, giọng nói trầm thấp vang lên giữa ánh chiều dịu:
Hà Trạch :“Quản gia Tống, trong lòng cậu đang chửi tôi đúng không?”
Tống Chiêu thoáng sững lại, mắt không nhìn vào hắn mà chỉ chăm chú... múc cháo. Một giây sau, cậu nghiêm túc hỏi: Tống Chiêu : “Thiếu gia đang sốt à? Có muốn tôi gọi y tá đến kiểm tra?”
[ Hoảng hốt cái gì, chắc là đoán mò thôi. Mình bình tĩnh, mình là chuyên nghiệp, mình là người xuyên sách, đừng để lộ, đừng để lộ!! ]
“...”
Không những không giấu được, mà còn tự khai thêm. Hà Trạch gật đầu, ánh mắt càng thêm hứng thú.
“Vậy thì tốt.” Hắn lười biếng tựa đầu vào gối, ngữ khí nhẹ nhàng: “Tôi không ngại cậu chửi trong lòng. Miễn là ngoài mặt vẫn hầu hạ cho tốt.”
Tống Chiêu :…..
[Cái đồ mặt dày…]
************
Cùng lúc đó ở phía bên kia phòng
Người đàn ông đang tựa nửa người trên chiếc giường lớn, gương mặt lạnh lùng và ánh mắt nhàn nhã khép hờ . Hàn Phong Vũ – tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thị, một trong hai “nạn nhân” ngã cầu thang tối qua, vẫn giữ được phong thái trầm tĩnh dù đầu hơi choáng và cổ tay quấn băng.
Tô Diệp ngồi ở ghế phụ bên giường, đang cắm cúi ghi chú vào sổ tay điện tử. Không phải vì hắn sai cậu làm gì – mà là do ngồi không cũng ngượng.
Hàn Phong Vũ khẽ liếc sang cậu trợ lý, ánh mắt sâu như đang nghiền ngẫm điều gì.
Tô Diệp [...]
Tô Diệp :[ Mắt vẫn còn hơi sưng... chắc do tối qua va mạnh. Mà thôi, cũng may mình không rớt kiểu gãy cổ. ]
[ Với lại... sao sếp cứ nhìn mình mãi thế? Bộ còn chưa hết choáng hả? ]
Hàn Phong Vũ chống tay lên trán, lặng im suy xét. Đây đã là lần thứ ba anh nghe được tiếng lòng của Tô Diệp.
Tiếng lòng.
Không phải lời nói.
Không mở miệng.
Mà vẫn… nghe thấy rõ ràng.
Điều kỳ lạ là – anh chỉ nghe được một mình cậu
Và thú vị hơn, là cái đoạn:
[ Mong sếp đừng bị vẻ ngoài của Đường Nhan lừa. Cái ánh mắt thoáng qua vừa rồi của cậu ta rất '' gian ý '' chắc chắn cậu ta không hề đơn thuần như những gì mọi người thấy . Haz...nhìn như thiên sứ thật ra toàn là phấn highlight với thủ đoạn, mình đảm bảo lần gặp vừa rồi không đơn giản chỉ là tình cờ ...]
Hàn Phong Vũ hơi nhướn mày, khoé môi nhếch lên khó nhận ra.
"Tô Diệp," anh đột nhiên lên tiếng.
“Dạ?” Cậu ngẩng đầu, cảnh giác theo phản xạ.
“Về việc Đường Nhan...”
"Ơ—" Tô Diệp suýt lỡ lời. May mà thắng kịp. “À, sếp có chỉ thị gì không ạ?”
Hàn Phong Vũ nhìn cậu vài giây, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đưa tay lấy ly nước. Trong đầu lại có một âm thanh vang vọng:
[ Chết tiệt, đừng nói là sếp thật sự có cảm tình với Đường Nhan nha... nếu thế thì mình phải xin điều chuyển bộ phận mất. Cả ngày đối mặt với cái mặt thánh thiện kia, không stress mới lạ. ]
[ ánh mắt lúc nảy của cậu ta tuy chỉ là thoáng qua nhưng ngay cả mình cũng nhìn ra bất thường mà người như sếp lại không nhìn ra, không lẽ đây gọi là người tình trong mắt hóa Tây Thi trong truyền thuyết hả trời ]
Hàn Phong Vũ: “…”
Anh đặt ly nước xuống, ánh mắt càng thêm sâu.
Người trợ lý này... càng lúc càng khiến anh muốn "thí nghiệm" thêm vài điều.
---