Tống Chiêu không phải người mê tiểu thuyết, nhưng không hiểu sao hôm đó, khi đang lướt điện thoại chờ Tô Diệp ở quán café , ánh mắt cậu lại dừng lại trên một tiêu đề kỳ lạ: 《Thấp Sáng Ánh Sao》.
“Tên gì mà văn vẻ,” cậu lẩm bẩm, nhưng ngón tay vẫn nhấn vào trang đầu tiên.
Đó là một câu chuyện thuộc thể loại vạn nhân mê — nhân vật chính đẹp đến mức khiến người người điên đảo, nam nữ đều si mê, tình tiết xoay quanh các mối quan hệ tình cảm phức tạp và sự ngăn cấm quyết liệt từ gia đình. Tống Chiêu cười khẩy mấy lần, định thoát ra, nhưng lại không hiểu sao cứ kéo xuống đọc tiếp.
Tô Diệp đến sau mười phút, ngồi xuống đối diện, còn chưa gọi đồ đã bị Tống Chiêu đưa điện thoại đến sát mặt.
“Ê, đọc thử cái này đi. Cái thể loại mày ghét nhất ấy, mà không hiểu sao tao lại nghiện mất rồi.”
Tô Diệp nheo mắt đọc lướt qua vài dòng, nhướng mày. “Cái này á? Vạn nhân mê? Còn có tên như phim Hàn thế này?”
“Ừ, đọc đi rồi biết, đọc một lần là không dứt ra được.”
Thế là cả buổi chiều hôm đó, hai người ngồi chung một bàn, mắt dán vào màn hình. Đến khi đọc xong chương cuối cùng, đồng hồ đã chỉ gần bảy giờ tối. Bụng đói meo, Tống Chiêu đề nghị: “Đi ăn mừng kết thúc truyện nào.”
Tô Diệp vừa đứng dậy vừa ngáp dài: “Ăn mừng vì lãng phí một buổi chiều cho một bộ truyện toàn người mê nhau như điên à?”
Nói rồi hai người nhìn nhau cười trừ, nào ngờ câu trêu đùa ấy là câu cuối cùng của họ — ở thế giới cũ.
Trên đường đến quán ăn, một ánh đèn pha bất ngờ rọi tới, chói lòa cả tầm mắt. Tiếng phanh xe, tiếng người hét, tiếng kim loại va chạm dữ dội. Rồi mọi thứ chìm vào im lặng.
Tống Chiêu cảm thấy đầu mình như vừa bị ai đó đập mạnh, đau nhói. Cơ thể nặng trĩu, mi mắt khó mà mở lên. Không khí xung quanh mang theo mùi hương nhẹ của gỗ đàn hương, lẫn với thứ gì đó lạnh lẽo và xa lạ.
Cậu chậm rãi mở mắt.
Trần nhà cao vút, đèn chùm pha lê lấp lánh như tinh tú, rèm cửa dài phủ tận sàn, một bên cửa sổ kiểu Pháp mở hờ để gió lùa vào mang theo mùi thơm của hoa hồng.
Tống Chiêu chớp mắt.
“…Cái gì đây?”
Cậu bật người dậy, lập tức cảm thấy quần áo trên người không phải của mình — bộ âu phục đen cắt may vừa vặn, cổ tay áo có khuy mạ vàng, đầu giày bóng loáng. Căn phòng thì rộng đến mức khiến cậu nghi ngờ mình đang mơ.
“Chết rồi… mình vẫn chưa tỉnh lại hả?”
Cạch.
Cửa mở. Một người hầu trẻ bước vào, cung kính cúi đầu.
“Quản gia Tống, ngài đã tỉnh. Thiếu gia dặn ngài chuẩn bị xe, mười phút nữa rời biệt thự.”
“Quản… gia?”
Tống Chiêu suýt nữa trật khớp quai hàm. “Tôi á?!”
Cậu lắp bắp, còn người hầu thì đã lui xuống, không hề có ý nghi ngờ. Mọi thứ cứ như thể — cậu thực sự là "quản gia Tống".
Cậu ngồi chết trân trên giường một lúc lâu, đầu óc quay cuồng. Tống Chiêu không phải kẻ phản ứng chậm, nhưng lúc này thật sự là quá phi lý. Căn biệt thự hoa lệ, cách bài trí cầu kỳ, ngay cả cái cách người ta gọi cậu... “Thiếu gia”… “biệt thự”… “chuẩn bị xe”…
Trong đầu cậu đột nhiên lóe lên một cái tên quen thuộc — 《Thấp Sáng Ánh Sao》.
“…Đừng nói là mình…”
**
Cùng lúc đó, ở một góc thành phố khác, trong một văn phòng cao cấp ngập ánh nắng, Tô Diệp cũng vừa mở mắt ra với khuôn mặt khó ở hiếm thấy.
Xung quanh là hàng loạt tài liệu được sắp xếp ngay ngắn, máy tính đang mở dở bản kế hoạch, còn người đàn ông ngồi đối diện thì đang nhìn cậu bằng ánh mắt sắc như dao.
“Tô Diệp, lịch trình hôm nay của tôi đâu?”
Tô Diệp há miệng, cứng họng.
Trước mặt cậu — chính là Hàn Phong Vũ công chính của nguyên tác 《Thấp Sáng Ánh Sao》. Tổng tài cao lãnh, IQ 190, EQ bằng không, cái người đã bất chấp tất cả vì tình yêu '' bất diệt '' của mình
Và... Tô Diệp lại ngồi đúng vị trí mà cậu từng hết lời '' phun châu nhã ngọc '' mà trào phúng khi đọc truyện: trợ lý riêng của Hàn Phong Vũ , cái người hết lòng vì tình yêu của ông chủ, cũng là người đưa đò dẫn lối cho công thụ gặp nhau
Tô Diệp đưa tay chống trán.
“…Tống Chiêu, haz.. Mày chết chắc rồi.”
---