Sau cuộc chạm trán ngắn ngủi với Đường Nhan, Hàn Phong Vũ trầm mặc suốt cả đoạn đường về văn phòng. Tô Diệp không nói gì, chỉ liếc trộm hắn vài lần rồi tự nhủ mình không nên tò mò quá mức, nhưng — cậu thật sự nhìn thấy ánh mắt Hàn tổng vừa rồi thoáng động.
Mà thôi, chuyện quan trọng hơn là hôm nay mình vẫn chưa ăn trưa.
**
Sau khi bàn giao tài liệu, chia tay với Hàn Phong Vũ và Tô Diệp, Tống Chiêu tưởng đâu có thể chuồn về nhà sớm, ai ngờ trợ lý riêng của Hà Trạch đột ngột gọi tới:
“quản gia Tống, Hà tổng kêu cậu cùng ngài ấy đến dự tiệc của giới kiến trúc tối nay. Người của Sở Quy hoạch cũng có mặt.”
Tống Chiêu không thể từ chối, đành ngậm ngùi sửa lại cà vạt. Trong đầu không ngừng lặp lại một câu: Làm người xuyên sách có tâm cũng khổ.
Buổi tiệc diễn ra ở khách sạn 5 sao, ánh đèn xa hoa, rượu mạnh, và một Hà Trạch đang thong thả nâng ly với đại diện phía tây thành phố. Tống Chiêu vừa cúi đầu xem điện thoại vừa đi theo, không để ý có một cô gái ăn mặc lộng lẫy cố tình chen vào gần Hà Trạch.
“Xin hỏi, Hà tổng có thể cho em xin chữ ký không?” Giọng nữ lả lơi cất lên.
Hà Trạch nhíu mày, vừa xoay người thì đúng lúc cô gái... vấp phải váy chính mình
“Cẩn thận!”
Một tiếng gào bật ra quá trễ.
Trong tích tắc, cả Hà Trạch lẫn cô gái đều trượt chân… và lăng xuống cầu thang!
Tống Chiêu chỉ kịp lao tới, túm được tay Hà Trạch một cái — rồi chính cậu cũng bị kéo theo!
Tiếng hét vang vọng cả hội trường.
**
Bên này, Tô Diệp cuối cùng cũng xong việc lúc 9 giờ tối. Cậu vừa định ngáp dài một cái thì nghe thấy tiếng Hàn Phong Vũ bước ra khỏi phòng làm việc:
“Về thôi.”
“Dạ.” Tô Diệp uể oải xách túi đi theo.
Vừa tới thang máy thì... “bùm” — điện phụt tắt. Đèn dự phòng chớp vài cái, hệ thống tự động báo lỗi.
“Cúp điện?” Tô Diệp lẩm bẩm. “Chắc do công trình phía sau đang thi công…”
“Đi thang bộ.”
“Dạ''
Vì mãi nghĩ tới ánh mắt thoáng qua vừa rồi của Đường Nhan, mà Tô Diệp không để ý phía dưới chân. Ngay bậc thứ năm, chân cậu trượt vào mép bậc thang, mắt cá đau nhói, cơ thể loạng choạng và theo phản xạ bám lấy người gần nhất — chính là Hàn Phong Vũ.
“Khoan đã—”
Cả hai cùng ngã.
**
Kết quả là, hai đại lão giới thương gia trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ, ngã cầu thang phải nhập viện, và vì "trùng hợp" không còn phòng VIP nào trống, họ bị sắp vào... cùng phòng bệnh đôi.
Phòng VIP 502.
Khi Hàn Phong Vũ mở mắt, thứ đầu tiên anh thấy là trần nhà trắng tinh — rồi sau đó là giọng nói bên cạnh.
[ Tôi tưởng sếp ngã xong phải nằm riêng một phòng như mấy nhân vật chính trong truyện chứ, ai ngờ vẫn phải nằm chung giường bệnh thế này. ]
[ mà không sao chung phòng thôi, chưa tới mức chung giường mà ha ]
Hàn Phong Vũ : [ Đây là giọng của Tô Diệp, thế nhưng vừa rồi cậu không có mở miệng vậy giọng nói vừa rồi là tiếng lòng của cậu ấy ]
Hàn Phong Vũ: [ Nhưng sao lại nghe được ]
Anh nhắm mắt lại rồi khẽ mở ra , bắt gặp ánh mắt trợ lý đang cố che giấu vẻ bối rối.
---------
Còn bên kia phòng.
Hà Trạch tỉnh dậy với cái đầu hơi choáng. Ánh sáng chói khiến hắn nhíu mày, rồi nhìn thấy người ngồi cạnh giường.
Tống Chiêu đang chăm chú bấm điện thoại.
Hắn vừa định nói gì đó thì — một câu nói vụt qua đầu hắn:
[ Lúc nãy mình túm được tay hắn là bản năng thôi chứ không cố ý đâu, trời ơi chết rồi, lỡ hắn nghĩ mình có ý thì… thôi tiêu đời thật ]
Hà Trạch lập tức quay đầu nhìn Tống Chiêu.
Tống Chiêu cũng ngẩng đầu, cười giả lả: “Sếp tỉnh rồi? May quá. Tôi đi gọi y tá.”
“Cậu ta… nghĩ vậy thật à?” Hà Trạch nhíu mày. Nhưng rõ ràng, hắn vừa nghe thấy tiếng lòng của quản gia nhà hắn.
Và như một trò đùa của số phận, cả Hàn Phong Vũ và Hà Trạch đều phát hiện ra một sự thật… khó tiêu hóa:
Họ có thể nghe được tiếng lòng — nhưng chỉ của một người duy nhất.
Tô Diệp.
Và Tống Chiêu.
Cả hai yên lặng nằm trên giường bệnh, gối đầu về hai hướng, nhưng trong lòng cùng hiện lên một ý nghĩ:
[ nghe được tiếng lòng sao, hử....cũng không tồi ]
Đấy mắt hai người không hẹn mà cùng lóe lơi tia hứng thú dị thường
---