Ngày hôm sau

Thời tiết u ám như tâm trạng người bị cắt KPI cuối tháng.

Tầng cao của bệnh viện tư nhân yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió thổi qua khe cửa kính. Ánh sáng nhạt nhòa buổi sáng len lỏi vào phòng bệnh, chiếu lên khuôn mặt điển trai nhưng hơi nhợt nhạt của Hàn Phong Vũ – người đang nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, tay trái vẫn quấn băng, còn tay phải thì… đang cầm iPad duyệt hợp đồng.

Tô Diệp ngồi bên cạnh, tay cầm ly cà phê, mắt dán lên màn hình laptop, nhưng đầu óc lại đang theo đuổi một câu hỏi vĩ mô:

Tô Diệp : [Sao trời mấy bữa nay cứ xám ngoét vậy? Hay đây là điềm báo? ]

 

Tống Chiêu đứng gần cửa sổ, sửa lại bình hoa rồi quay đầu, trao đổi bằng ánh mắt với Tô Diệp :

 [Không chừng hôm nay có khách. Trời kiểu này thích hợp với vở diễn cố nhân tương phùng mà .]

Tô Diệp.: [  ....  Mày  nói tiếng người đi ]

Tống Chiêu : [ haha...]

Quả nhiên, chưa đầy một phút sau, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Một giọng nam trẻ vang lên qua lớp gỗ dày, dịu dàng và rất lễ phép:

Đường Nhan : “Hàn tổng, nghe nói anh bị thương, không biết hiện tại có tiện vào thăm không ạ?”

Tô Diệp : [ vậy mà thật sự tới à..]

Tống Chiêu : [ mày xem, ba người vừa đủ ]

Hàn Phong Vũ :...…

Hà Trạch :..…

Hàn Phong Vũ khẽ ho một tiếng rồi dừng ngón tay trên màn hình, mắt khẽ chuyển động. Anh trầm giọng nói:

“ khụ ..Cậu cứ vào đi.”

Cửa mở.

Đường Nhan bước vào với nụ cười dịu dàng và hai giỏ hoa quả to đến mức đủ nuôi nguyên một phòng bệnh trong ba ngày.

Cậu mặc áo sơ mi trắng kem, quần âu xám, tóc tai chải gọn, gương mặt tinh khôi như thể vừa được in ra từ quảng cáo nước súc miệng. Ánh mắt cậu lướt qua phòng, chạm vào từng người một cách lễ phép. Rồi ánh mắt ấy dừng trên người Hà Trạch với vẻ ngạc nhiên 

“Không ngờ Hà tổng cũng ở đây, thất lễ rồi ạ.” Cậu cúi đầu chào, giọng nói mềm mại như mưa xuân. “Tôi vừa hay có chuẩn bị chút trái cây, mong Hà tổng không chê.”

Tô Diệp nhếch môi:

Tô Diệp : [Chuẩn bị “vừa hay” mà tận hai giỏ. Chắc tiện tay ghé luôn chợ đầu mối quá.]

 

Tống Chiêu và Tô Diệp trao đổi ánh nhìn.

Tống Chiêu:  [ Nhìn ánh mắt cậu ta dành cho Hà Trạch kìa, đúng kiểu “Ồ, tình cờ gặp lại nhau dường như lâu lắm mới xa nhau...”.]

Tô Diệp: [ Hát sai lời rồi . mà thôi mày im luôn đi không nghe t cũng biết xừ giọng mày phô cỡ nào ]

Hà Trạch vẫn im lặng, ánh mắt thâm sâu khó dò nhìn thẳng vào Đường Nhan, không chớp mắt.

Bầu không khí bỗng chốc đặc lại như nước sốt bị nấu quá lửa.

Hà Trạch chậm rãi mở miệng: “Quản gia Tống.”

Tống Chiêu nhẹ nhàng nhích một bước, cúi đầu đáp: “Vâng, thưa thiếu gia.”

Tống Chiêu: [ Hả gì thế bộ không thấy rõ người ta muốn đích thân đưa cho anh à? ]

Cậu bước đến nhận lấy hai giỏ hoa quả, nở nụ cười xã giao:

“Cảm ơn cậu Đường, phiền cậu quá rồi.”

Đường Nhan vẫn giữ nụ cười nhã nhặn: “Không có gì đâu ạ. Cũng chỉ là chút lòng thành.”

Ánh mắt cậu, tuy nói là hướng về Tống Chiêu, nhưng kỳ thực vẫn đang dừng lại ở Hà Trạch phía sau, mang theo ý vị không thể nói thành lời.

Nhìn thấy ánh mắt đó của Đường Nhan, Tô Diệp không nhịn được mà thì thầm với Tống Chiêu 

Tô Diệp: ‘’Cái ánh mắt đó… tôi thề là thấy ở đâu rồi ...…''

Tống Chiêu: ‘’giống mấy bà phi tần trong phim cung đấu''

Tô Diệp :'' đúng ,đúng chính nó''

Kì thật giọng nói của hai người không nhỏ cũng không lớn vừa đủ cho cả Hà Trạch và Hàn Phong Vũ nghe thấy. Cả hai không nói gì im lặng cuối đầu che đi nụ cười mỉm nơi đấy mắt.

Sau khi đặt giỏ hoa xuống , Đường Nhan thong thả ngồi xuống ghế thăm bệnh, giữ đúng khoảng cách lịch sự, ngồi đối diện Hàn Phong Vũ, nghiêng đầu hỏi han:

“Không biết tình hình của Hàn tổng hiện tại đã khá hơn chưa ạ?”

Hàn Phong Vũ đáp gọn: “Tạm ổn.”

Giọng tuy lạnh nhạt nhưng ánh mắt anh lại hơi chuyển sang hướng Tô Diệp lặng lẽ quan sát vẻ mặt cậu lòng thầm nghĩ — ‘’ trợ lí nhỏ bình tĩnh, đừng làm loạn.''

Tô Diệp nhún vai, thầm hít sâu.

Tô Diệp : [Bộ sếp không thấy cái người kia đang ngồi ở đây toả sáng như nam thứ giả thiện à? Hay thật sự là người tình trong mắt hóa Tây Thi thật.]

Tống Chiêu vờ rót trà, vờ đứng gần cửa nhưng tai thì dựng thẳng như chú chuột hamster . Hà Trạch nhìn thấy cậu như thế thì khẽ cười.

Nghe thấy tiếng của Hà Trạch Đường Nhan liền chuyển chủ đề sang anh :

'' đã lâu không ngập Hà tổng tôi nhớ lần trước gặp anh là khoảng 6 năm trước , không ngờ hôm nay lại gặp trong tình huống này… Có lẽ đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”

Tô Diệp:  [Không ngờ cái câu “hữu duyên” cũng được dùng linh hoạt vậy.]

 

Hà Trạch không đáp, chỉ hơi gật đầu. Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời Đường Nhan lấy một giây.

Không khí lại chùng xuống. Hàn Phong Vũ khẽ liếc đồng hồ.

“Giờ kiểm tra sắp tới rồi. Mọi người ra ngoài giúp tôi một lát.”

Tống Chiêu lập tức tiến lên, rất có nghề: “Tôi sẽ tiễn cậu Đường.”

Đường Nhan đứng dậy, khẽ chỉnh lại tay áo. “Không phiền anh đâu ạ. Tôi tự đi được. Hôm khác tôi sẽ ghé lại.”

Ánh mắt cậu, trước khi rời khỏi, vẫn một lần nữa liếc về phía Hà Trạch – ánh nhìn ngắn ngủi nhưng đủ khiến phòng bệnh im bặt một khắc.

Cửa khép lại. Cả phòng im lặng ba giây.

Tô Diệp là người phá vỡ bầu không khí đầu tiên, giọng thấp nhưng đủ châm chọc:

“…Cái nụ  cười lúc quay đi, giống phản diện giả ngốc chưa?”

Tống Chiêu thở dài tán đồng 

“Ừ. Tôi thấy giống kiểu ‘đến lúc đó, các người sẽ hiểu tôi là ai’.”

Cả Hà trạch và Hàn Phong Vũ dường như cũng bắt đầu có sự hoài nghi với Đường Nhan

Hàn Phong Vũ: [ cậu ta có gì đó không bình thường, haz.. Hình như trợ lí nhỏ đoán đúng rồi Đường Nhan có gian ý ]

Hà Trạch : [ hử thú vị, cậu thật sự xem tôi là kẻ ngốc sao Đường Nhan, vở diễn này của cậu haz... Vô vị để xem rốt cuộc cậu muốn làm gì ]

 

---

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play