Câu chuyện dừng lại ở khoảnh khắc người phụ nữ váy trắng gieo mình xuống từ khung cửa sổ, chôn vùi cả thanh xuân, cả linh hồn và tuổi thơ của một đứa trẻ. Hà Trạch im lặng, rất lâu, trong lòng vang lên tiếng vọng lặng câm – không phải vì anh chưa từng kể, mà bởi từng chữ đều như cứa vào da thịt.
Bên ngoài, vòi nước nhỏ giọt đều đặn trong gian nhà vệ sinh đìu hiu. Tống Chiêu không lên tiếng, bởi cổ họng cậu đã nghẹn lại.
Đôi mắt cậu đỏ hoe từ lúc nào, tay vẫn siết chặt vạt áo Hà Trạch. Hà Trạch cúi đầu, ánh mắt rơi vào cậu như những mảnh thủy tinh vỡ vụn.
" Tôi và Đường Nhan," anh cất giọng, khàn khàn như gió lướt qua bãi tha ma, “chỉ gặp nhau một lần duy nhất. Trên sân thượng. Tôi thậm chí còn không biết cậu ta là ai.”
Anh ngừng lại, nhắm mắt như đang hồi tưởng.
“Phải đến tận sáu năm trước, khi mẹ cậu ta mất, tôi mới nhận ra gương mặt ấy. Khi ấy, tôi chỉ nói vài câu... xuất phát từ một chút thiện cảm ngu ngốc còn sót lại.”
Gương mặt anh không chút cảm xúc. Đôi mắt bình thản như đá lạnh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play