Khoảnh khắc Hà Trạch đọc xong dòng tin nhắn kia, anh sững người.
(Tôi lấy được thứ anh cần rồi. Yên tâm.)
Một dãy số ẩn danh, không tên, không danh tính  — nhưng anh biết rõ ai đã gửi. Ánh mắt anh khẽ tối lại. Một dòng suy nghĩ chưa kịp định hình thì đã bị câu chữ đè nén đến nghẹt thở: Hàn Phong Vũ... đã giúp mình sao?
Không đợi quá lâu, Hà Trạch sải bước rời khỏi hành lang, tiến thẳng vào hội trường đấu giá, nơi ánh sáng trắng nhạt của chiếc đèn pha lê vẫn còn nhấp nháy nơi trần cao và âm nhạc văng vẳng như chưa từng xảy ra điều gì. Anh liếc nhìn quanh một vòng, nhanh chóng xác định được chiếc điện thoại bị bỏ quên của Tống Chiêu — nằm lặng lẽ trên ghế da màu xám tro, như chờ đợi anh quay lại.
Cầm máy lên, Hà Trạch nhét vào túi trong áo vest rồi xoay người, bước nhanh về phía sảnh giao dịch. Nơi ấy, giữa khung cảnh nghiêm trang của một cuộc bàn giao tài sản, Hàn Phong Vũ đang ký tên vào phiếu xác nhận.
Chiếc váy nằm trong hộp kính, là một mẫu váy vũ công cổ điển — màu trắng ngà, viền đăng ten tỉ mỉ như sợi chỉ thời gian kết dệt nên. Một vật phẩm tưởng như vô tri, nhưng trong mắt Hà Trạch, nó lại nặng hơn cả ký ức.
“Cảm ơn,” Hà Trạch bước đến, trầm giọng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play