Hà Trạch cúi đầu, giọng anh vang lên như lưỡi dao cắt ngang không gian ẩm ướt. Từng chữ như chảy ra từ máu, từ xương, từ nỗi hoảng loạn không tên – mà cả đời anh không nói nổi thành lời. Anh bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cậu chậm rãi hỏi lại lần nữa
“Em có muốn biết không? Muốn biết… về quá khứ của tôi không .”

Tống Chiêu sững người.
Ánh đèn trắng nhợt hắt xuống từ bóng đèn huỳnh quang gắn lệch trên trần nhà vệ sinh, phản chiếu lên làn da tái xanh của Hà Trạch, khiến anh trông không giống người sống mà giống … một linh hồn không thể xiu thoát
---
Ký ức đầu tiên của Hà Trạch là một mùi hương ngọt ngào  –một gương mặt  dịu dàng, thoảng qua như hơi thở của mùa xuân:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play