Sở Tiếu Dật thẹn quá hóa giận, không muốn tiếp tục đôi co với “vật nhỏ” kia nữa, bèn dắt cô bé đi thẳng ra khỏi khu cư xá. Trên đường đi, Sở Tiếu Tiếu cứ luôn liếc nhìn vào khe hở trên chiếc quần jeans của anh, không quên nhắc nhở liên tục: “Gió thổi là lại bung ra đó.”
Ngày thường, Sở Tiếu Dật vốn không thấy lạnh, nhưng bây giờ bị con bé này lải nhải suốt dọc đường, trong lòng cũng thấy se se, như kiểu thật sự sẽ có gió lùa qua. Anh kéo bàn tay nhỏ của cô nhóc, dẫn đi nhanh hơn, cắt đứt mạch suy nghĩ vẩn vơ trong đầu nhóc con: “Được rồi, đi mau!”
Sở Tiếu Tiếu có chút bất đắc dĩ, bé cảm thấy cái người anh trai tiện nghi này thật sự cố chấp quá mức. Quần rách thì chỉ có người mặc mới biết lạnh hay không, còn cố tỏ ra chẳng có gì là sao?
Sở Tiếu Dật nhiều năm không quay về khu nhà cũ, giờ đã chẳng còn quen thuộc với đường xá xung quanh. Anh dứt khoát bật bản đồ điện tử tìm đường, chọn một tiệm trái cây gần nhất, nào ngờ đến nơi thì phát hiện tiệm còn chưa khai trương. Anh nhìn đứa nhỏ, hỏi dò: “Gần đây còn chỗ nào bán trái cây không?”#buingoclinhTYT
Sở Tiếu Tiếu đáp: “Từ nhà rẽ phải, đi thêm chút nữa có một cửa hàng nhỏ.”
Sở Tiếu Dật suy nghĩ kỹ lại, lúc nãy bọn họ từ cửa tiểu khu rẽ trái, đi bộ cũng khá xa, giờ chẳng lẽ lại phải quay ngược về?
Anh hỏi: “Cửa tiệm đó mở cửa không?”
“Em không biết.” Sở Tiếu Tiếu nhìn vẻ mặt lưỡng lự của anh rồi nói thẳng, “Có phải anh thấy lạnh rồi không?”
“Anh không lạnh! Đừng nói chuyện cáiquần nữa” Sở Tiếu Dật thật sự không muốn nhắc tới cái quần nữa, dứt khoát quyết định: “Được rồi, anh biết phải đi đâu rồi!”
Nói xong, anh liền dẫn theo Sở Tiếu Tiếu bắt xe đến trung tâm thương mại lớn nhất gần đó, quyết định hoàn thành nhiệm vụ mua trái cây ở đó cho xong. Trung tâm thương mại đã bắt đầu trang hoàng để đón Tết, các cửa hàng đều dùng màu đỏ làm chủ đạo, tràn ngập không khí lễ hội.
Bên trong trung tâm thương mại, lượng khách không nhiều lắm. Một phần vì vào dịp Tết, nhiều người đã rời thành phố, phần còn lại do nơi đây vốn là khu mua sắm cao cấp, không phải ai cũng có điều kiện lui tới. Đây là một trong những trung tâm thương mại xa xỉ bậc nhất thành phố, thường xuyên có người nổi tiếng xuất hiện, khi thì tham gia sự kiện quảng bá cho thương hiệu, khi lại chỉ đơn giản là đến dạo chơi.
Hiện tại phạm vi hoạt động của Sở Tiếu Tiếu vẫn còn khá nhỏ, đây là lần đầu tiên bé đến nơi này, tò mò đánh giá xung quanh với ánh mắt hiếu kỳ.
Bên trong trung tâm thương mại rất ấm áp, Sở Tiếu Dật đắc ý hỏi lại: “Giờ thì không lạnh nữa chứ?”
Sở Tiếu Tiếu ngạc nhiên liếc anh một cái, trả lời tỉnh bơ: “Em vốn đâu có lạnh, em đâu có mặc quần rách.”
Sở Tiếu Dật: “…”
Anh bị con nhóc này chọc đến phì cười: “Nếu thái độ em tốt một chút, anh sẽ đãi em ăn bánh ngọt?”
Trong trung tâm thương mại có khá nhiều tiệm bánh nhỏ, bày biện đủ loại bánh ngọt tinh xảo và đắt đỏ, dưới ánh đèn lấp lánh càng thêm hấp dẫn. Sở Tiếu Tiếu nhìn ngắm những chiếc bánh đa dạng hình dáng, nhưng không thấy bảng giá đâu, bé dứt khoát lắc đầu: “Thôi khỏi.” #buingoclinhTYT
Sở Tiếu Dật cứ tưởng con nít thì ai mà chẳng mê đồ ngọt, không ngờ nhóc con này ngắm nghía cả buổi, cuối cùng lại bình thản lắc đầu. Anh nghi hoặc hỏi: “Em không thích ăn ngọt à? Mấy cái này trông cũng đẹp mà?”
Sở Tiếu Tiếu đáp: “Hôm nay không có tâm trạng ăn.” Hôm nào chờ ba ba dẫn đi ăn thì hơn.
Sở Tiếu Tiếu thầm nghĩ: Chỉ cần nghĩ đến người anh trai nghèo rớt mồng tơi, chẳng có tiền đồ này là em đã chẳng nuốt nổi cái gì rồi.
Đương nhiên cô bé cảm thấy mấy món bánh ngọt kia rất đẹp mắt, nhưng trực giác mách bảo bé rằng chắc chắn những thứ đó rất đắt, không phải là thứ mà Sở Tiếu Dật có thể chi trả nổi.
Trong mắt cô bé, người có tiền nhất nhà chính là ba ba Sở, ông không chỉ có công ty riêng, có nhân viên, mà còn định kỳ chu cấp tiền cho cậu và mấy người họ hàng khác. Mẹ bé, Tiếu Bích, mặc dù thu nhập không bằng ba, nhưng bà là một giáo viên được rất nhiều học sinh yêu quý, cũng là người phụ nữ giỏi giang không kém bất kỳ ai.
Bà nội, ông cậu và bà thím đều đã là người lớn tuổi, giờ không cần phải làm việc kiếm tiền nữa, theo lời ba nói thì nên nghỉ ngơi hưởng phúc. Vậy nên theo logic đó, ca ca Sở Tiếu Dật đúng là nằm đáy chuỗi thức ăn, đến cả tiền đi khám bệnh cũng không có, còn phải mặc quần rách lọt gió nữa chứ.
Sở Tiếu Dật hoàn toàn không biết trong mắt em gái mình, hình tượng đã thảm đến mức ấy. Thấy Sở Tiếu Tiếu quả thực không có hứng thú với mấy tiệm bánh ngọt, anh dứt khoát dẫn bé đi tiếp. Hai anh em còn chưa đi được bao xa, Sở Tiếu Dật đã bị một cửa hàng hàng hiệu hút mắt, liền kéo Sở Tiếu Tiếu rẽ vào.
Mặc dù anh cố tình đội mũ che kín mặt, nhưng khí chất và quần áo của anh vẫn nổi bật, lập tức có nhân viên bán hàng bước tới phục vụ riêng. Sở Tiếu Dật chọn vào một cửa hàng dành cho nam, do bận rộn công việc nên cũng đã lâu không đi dạo phố, khó lắm mới có dịp tiêu tiền, thế là trở nên lề mề chọn lựa.
Sở Tiếu Tiếu bị một nhân viên dẫn tới ngồi trên ghế, nhàm chán nghịch chai nước khoáng, giống như bạn trai bị kéo đi mua sắm vậy, vừa buồn chán, vừa thiếu kiên nhẫn. Bé còn nhỏ, chưa hiểu gì về việc mua sắm đồ hiệu, chỉ cảm thấy anh trai mình hơi sĩ diện, còn ngồi đó mặc cả giá với người ta.
Nhân viên bán hàng giới thiệu đang có chương trình khuyến mãi: mua đủ 1.000 tệ sẽ được giảm 50. Sở Tiếu Dật gật đầu rất chi là đắc ý, như thể cảm thấy mình vừa lượm được món hời lớn. Dù sao thì giá của một món đồ ở đây cũng cỡ vài vạn tệ, giảm được chút nào hay chút đó.
Sở Tiếu Tiếu không nỡ đả kích anh trai mình, thầm nghĩ: Anh thiếu đâu phải là năm mươi tệ, mà là cả cái một ngàn kia kìa!
Sở Tiếu Tiếu không phải kiểu trẻ con gây chuyện, nhưng thật sự không thể nghe nổi nữa, liền chạy sang khu khác xem cho đỡ chán.
Trong cửa hàng không có nhiều khách, cô bé chỉ bước đi mấy bước mà mấy nhân viên bán hàng đã nhìn chằm chằm, như thể sợ bé làm loạn. May mà nhóc rất ngoan, chỉ tò mò nhìn ngó khắp nơi chứ không đụng chạm vào gì, cả quá trình đều im lặng.
Một nhân viên vốn định dẫn cô bé quay về, nhưng thấy cô bé ngoan ngoãn, cũng không nỡ lên tiếng ngăn cản, đành nhẹ nhàng theo sát phía sau. Cuối cùng, Sở Tiếu Tiếu dừng lại trước một quầy hàng sát vách, bởi vì ở đó dường như đang có tranh chấp giữa khách và nhân viên, giọng nói mỗi lúc một to, thu hút sự chú ý của nhóc.
Nhân viên bán hàng đi theo cô bé thấy vậy, liền sốt ruột muốn đưa cô bé rời khỏi chỗ ồn ào, nhẹ giọng dỗ dành: “Người bạn nhỏ, chúng ta quay lại bên kia nhé?”