Tết đến, đường phố Trường An ở thủ đô thi nhau giăng đèn kết hoa, con đường vốn đông đúc chen chúc nay lại trở nên rộng rãi trống trải. Tại đài CCTV, các minh tinh tham gia tiết mục cuối năm lần lượt kéo đến sảnh truyền thông số một để luyện tập, nơi đây đang khẩn trương tiến hành buổi diễn tập lần thứ năm.

Sở Tiêu Dật theo nhân viên công tác vội vã tiến lên, đột nhiên anh cảm thấy cổ họng đau nhức, ho kịch liệt mấy tiếng, tay vô thức kéo vành nón xuống.

Người đại diện Hà Hâm thấy nghệ sĩ nhà mình có trạng thái không tốt, vội vàng đưa bình nước ra, sắc mặt lo lắng nói: “Cậu còn ổn không? Uống nước đi?”

Người dẫn đường nghe vậy cũng dừng bước lại, cô gái nhỏ do dự nhìn sang Sở Tiêu Dật, trên mặt lộ ra một tia lo lắng.#buingoclinhTYT

Sở Tiếu Dật thấy mọi người xung quanh đều lo lắng nhìn mình, không muốn làm chậm trễ tiến độ của nhân viên công tác, vội vàng khoát tay ra hiệu không sao, giọng khàn khàn nói: “Không sao, tối về uống thuốc là ổn rồi.”

Người đại diện Hà Hâm đưa mắt nhìn theo Sở Tiếu Dật bước lên sân khấu, thấy đối phương gắng gượng diễn tập trên đài, chỉ có thể lặng lẽ thở dài trong góc. Sở Tiếu Dật bị cảm lạnh trong lúc quay phim, ngay sau đó lại không kịp nghỉ ngơi mà lập tức chạy đến tham gia tiết mục cuối năm, liên tục khẩn trương diễn tập mấy ngày, không có gì lạ khi cơ thể mãi không hồi phục.

Nhưng mà, minh tinh thì không thể tùy tiện than phiền mệt mỏi hay ốm đau ở nghề của mình, nhất là nghệ sĩ đang ở thời kỳ đỉnh cao. Tuy rằng hiện giờ Sở Tiếu Dật là một tiểu sinh có lưu lượng nổi tiếng, nhưng không ai dám đảm bảo anh có thể giữ lửa lâu dài, điều đó khiến bản thân anh cũng luôn mang tâm lý lo sợ, luôn làm việc giống như một cỗ máy không dám dừng lại.

Khi buổi diễn tập kết thúc, Sở Tiếu Dật cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, ngồi trước gương trang điểm uống thuốc. Hà Hâm hỏi dò: “Năm nay cậu có về nhà không? Tôi bảo người mang hành lý của cậu về trước nhé?”

Sở Tiếu Dật nghe vậy có chút choáng váng, không dám tin nói: "Tôi không cần làm việc à?"

Chẳng lẽ sự nghiệp của anh lại xuống dốc nhanh như vậy?

Hà Hâm nói: “Trong dịp Tết xuân thì có thể có công việc gì chứ ? Chẳng phải chỉ có tiết mục biểu diễn cuối năm thôi sao?”

Sở Tiếu Dật: “Mấy năm nay chẳng phải năm nào cũng có công việc…”

Hà Hâm: “Năm kia bị trì hoãn là do phải thu âm ngoài ý muốn, năm ngoái là kịch của đạo diễn Trần, đó đều là tình huống đặc biệt, cậu cũng nên nghỉ ngơi một năm đi!”

Sở Tiếu Dật ngồi trên ghế, không hiểu sao cảm thấy buồn bã, trông có phần mơ hồ và không biết phải làm gì. Anh không ngờ mình lại có thể đón nhận một kỳ nghỉ xa xỉ như vậy, thậm chí có thể trở về nhà ăn một cái Tết thật sự.

Hà Hâm nhắc: “Cậu có muốn gọi điện thoại cho chú thím không? Cậu cũng mấy năm rồi chưa trở về rồi đúng không?”

Mấy năm gần đây, Sở Tiếu Dật bận rộn như con quay, đến dịp Tết cũng không có thời gian nghỉ ngơi, thậm chí ngay cả thời gian gọi điện về cho cha mẹ cũng không có. Đây là việc bất đắc dĩ, thời gian làm việc và nghỉ ngơi giữa hai bên hoàn toàn lệch nhau. Sở Tiếu Dật khi thì đang bay, khi thì đang trên đường đến sân bay, chờ đến khi anh thật sự rảnh rỗi thì cũng đã hai ba giờ sáng, làm sao có thể gọi điện về cho người nhà?

Cha của anh, Sở Gia Đống, thỉnh thoảng sẽ gọi điện nói chuyện với anh, nhưng hai người nói chuyện thường không hợp ý, chưa được mấy câu đã cúp máy. Mẹ anh, Tiếu Bích, là giáo viên trung học phổ thông, cũng bận rộn tới chân không chạm đất. Sở Tiếu Dật đã sớm quen với điều đó.

Sở Tiếu Dật: “Đợi tiết mục cuối năm kết thúc rồi nói sau, dù sao khoảng cách cũng không xa, không cần phải gọi điện thoại ngay bây giờ.”

Anh đã lâu không gặp cha mẹ, nhất thời  không biết nói gì khi gọi điện, gần như sinh ra cảm giác sợ hãi khi về nhà.

Trong tiểu khu Ngự Dung Đài, Hàn Nhã nhìn  nội thất có phong cách phòng trà, lập tức nhận ra đây là nơi ở của Tiếu Bích, giáo viên trung học của cô.

Ngày xưa, Tiếu Bích rất đoan trang, duyên dáng, và luôn thân thiện với mọi người. Vẻ đẹp của bà mang đậm phong cách nữ tính cổ điển của phương Đông, trong mắt các đồng nghiệp, bà luôn là người được học sinh yêu quý. Dù Hàn Nhã  đã ra trường từ rất lâu rồi, nhưng vẫn nhớ như in những kỷ niệm đẹp về cô Tiếu Bích.

Tất nhiên, ấn tượng mạnh mẽ mà Hàn Nhã và những người khác dành cho cô Tiếu Bích còn đến từ một lý do quan trọng nữa: con trai của cô ấy bây giờ đã trở thành một minh tinh.

Hồi học cấp ba Hàn Nhã đã từng học phụ đạo tại nhà cô Tiếu Bích và đã từng gặp Sở Tiếu Dật, cùng trò chuyện với anh ấy về những ca sĩ nổi tiếng. Không ai ngờ, giờ đây Sở Tiếu Dật đã trở thành một ngôi sao lớn, hình ảnh của anh phủ đầy các con phố, trở thành thần tượng mà vô số thiếu nữ cuồng nhiệt yêu mến. Hàn Nhã thường xuyên thấy Sở Tiếu Dật trên TV, khuôn mặt của anh làm cô nhớ đến cô giáo năm xưa.

Tiểu khu của cô Tiếu nổi tiếng với sự cao cấp, thanh lịch và yên tĩnh, nơi đây có một môi trường sống tuyệt vời. Ở đây, dù nằm giữa thành phố nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác như đang sống trên một ốc đảo bình yên. Nhà của cô Tiếu nằm ở tầng một, có một khu vườn nhỏ do chính tay cô thiết kế, rất rộng rãi, đẹp và độc đáo.

“Cô Tiếu, em chúc cô năm mới vui vẻ!”

Hàn Nhã vừa bước vào nhà đã được Tiếu Bích đón tiếp nồng nhiệt. Tiếu Bích nhìn thấy Hàn Nhã xách trên tay túi to túi nhỏ, liếc cô một cái rồi mỉm cười trách móc: “Em đến chơi là cô vui rồi, sao lại mang theo nhiều đồ thế?”

Hàn Nhã cười vui vẻ đáp: “Hồi học cấp ba, em thường xuyên đến nhà cô cọ cơm, giờ cũng phải đền đáp một chút chứ ạ.”

Tiếu Bích nghe vậy, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, chỉ có thể để học sinh để đồ vật trong tay xuống, rồi mời Hàn Nhã ngồi xuống.#buingoclinhTYT

Trong phòng có hai người lớn đang nhặt rau, một nam một nữ, khi thấy Hàn Nhã đến, cả hai đều có chút ngượng ngùng chào hỏi. Tiếu Bích giới thiệu: “Đây là ông cậu và bà thím của Tiếu Tiếu, hôm nay họ đến đây đón năm mới cùng nhà cô.”

Hàn Nhã vội vàng chào hỏi: “Chúc hai bác năm mới vui vẻ, nhiều sức khoẻ ạ!”

“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ nhé.” Hai người đều có chút ngượng ngùng nên liền bưng đồ ăn đi về phía phòng bếp, để lại không gian cho Tiếu Bích và Hàn Nhã trò chuyện.

Không lâu sau Sở Gia Đống đã mặc tạp dề, từ trong bếp đi ra, khuôn mặt đỏ ửng, cười lớn nói chuyện với Hàn Nhã, rồi lập tức quay lại bếp tiếp tục công việc.

“Cô Tiếu thật giỏi, ở nhà người nấu cơm lại là Sở tổng ạ?” Hàn Nhã trêu đùa, “Một ông chủ lớn như vậy mà còn biết làm việc nhà?”

Hồi Hàn Nhã còn học cấp ba là học sinh của trường trung học trọng điểm thành phố, trong đó đa phần các nữ giáo viên đều có gia đình có điều kiện khá tốt. Cô còn nhớ một lần, có một cô giáo dạy tiếng Anh bị học sinh trong lớp chỉ trích, đã tức giận nói rằng nếu không phải vì chồng của cô ấy không lý tưởng, cô ấy sẽ không bao giờ làm cái nghề giáo viên này. Tiếu Bích thì khác, bà là người không phô trương trong trường, nhưng ai cũng biết gia đình bà rất hạnh phúc.

Tiếu Bích mỉm cười nói: “Anh ấy thì có gì mà gọi là ông chủ lớn chứ, bây giờ chỉ ở nhà chăm sóc Tiếu Tiếu thôi.”

Hàn Nhã cười nói: “Sở tổng bây giờ có đủ nếp đủ tẻ, không cần phải vất vả nữa. Cuộc sống hạnh phúc như vậy, cũng chẳng thua kém bất kỳ nhân vật lớn nào.”

Tiếu Bích rót trà cho Hàn Nhã, lại lấy bánh ngọt ra chiêu đãi. Hai người trò chuyện một hồi, ôn lại chuyện xưa, rồi Tiếu Bích mới dần dần chuyển sang vấn đề chính. Hàn Nhã hiện nay đang là chuyên gia về giáo dục, gần đây cô dành nhiều thời gian nghiên cứu về tâm lý và giáo dục trẻ em. Tiếu Bích nghe nói vậy, mới tìm gặp lại học sinh cũ, nhờ cô đưa ra lời khuyên.

Tiếu Bích hơi buồn rầu nói: “Mấy năm trước, sau khi Tiếu Tiếu ra đời, cô không quay lại trường giảng dạy nữa, cứ ở nhà chăm sóc con, mà con bé thì luôn theo ba nó đi khắp nơi, cô cũng không chú ý tới những thay đổi của con…”

Hàn Nhã bật cười nói:

“Nghe cô nói kìa, cô bé chỉ là cùng Sở tổng chơi cờ mù thôi mà đã có thể chơi ra một thần đồng, thế chẳng phải là chuyện tốt sao?”

Tiếu Bích khẽ thở dài, hạ giọng nói:

“Thật ra cô lại mong con bé chỉ là một đứa trẻ bình thường. Em không biết trước kia ba của nó nghiêm khắc với Tiếu Dật đến mức nào đâu. Nếu Tiếu Tiếu thực sự có tiềm năng trong lĩnh vực này, thì anh ấy chắc chắn sẽ ép con bé học tới chết, sẽ lại giống như Tiếu Dật năm đó vậy.”

Hàn Nhã lộ vẻ trầm ngâm. Cô có nghe đôi chút về chuyện nhà họ Sở. Nghe nói, năm xưa Sở Tiếu Dật muốn trở thành ca sĩ, từng có mâu thuẫn rất lớn với cha là Sở Gia Đống. Sở Gia Đống vẫn canh cánh chuyện Sở Tiếu Dật bỏ học. Dù bây giờ Sở Tiếu Dật đã thành công và nổi tiếng, nhưng điều đó không có nghĩa là những rạn nứt trong quá khứ đã hoàn toàn biến mất.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play