Sở Tiếu Tiếu không muốn cả ngày phải ở nhà đối mặt với Sở Tiếu Dật, thế nên bé bèn tranh thủ chút ánh nắng cuối ngày, chạy nhanh ra sân nhỏ hóng gió. Bà thím vốn đang trong phòng chăm sóc bà nội Cố, thấy cô bé chạy qua cửa sổ thì nhắc nhở:

“Tiếu Tiếu, bây giờ đừng ra ngoài nhé.”

Nhà có sân nhỏ, lại có cửa sắt dẫn ra ngoài, nên Sở Tiếu Tiếu thường xuyên ra chơi bằng lối đó, chứ từ trước đến nay chẳng mấy khi cô bé đi cửa chính.

Sở Tiếu Tiếu đáp:

“Con chỉ chơi trong sân thôi mà.”

Bà thím nghe cô bé cam đoan như vậy thì mới yên tâm, từ từ buông rèm cửa xuống.

Sở Tiếu Tiếu buồn chán nhảy nhót mấy cái, rồi lại ghé vào hàng rào sắt ngắm cảnh bên ngoài, giết thời gian.

Hiện đang là Tết Nguyên Đán, phần lớn các hộ trong khu dân cư đều đã về quê ăn Tết. Khu này lại có diện tích cây xanh rộng, nên càng thêm vắng vẻ, hầu như cả buổi không thấy lấy một bóng người. Trước kia Sở Tiếu Tiếu còn có thể thấy người dắt chó đi dạo, giờ thì xung quanh chỉ còn những cột đèn đường dần dần sáng lên, tỏa ánh vàng ấm áp.#buingoclinhTYT

Một lúc sau, cuối cùng cô bé cũng thấy một người dắt thú cưng đi ngang qua, nhưng người đó không phải đang dắt chó, mà là… dắt mèo.

Một cậu bé chừng sáu, bảy tuổi, ăn mặc gọn gàng với áo khoác lông màu đen và khăn quàng cổ trắng, đang đứng dưới gốc cây cùng một con mèo đen. Con mèo được cậu dùng dây dắt thú cưng buộc lại, trên người cũng mặc một chiếc áo nhỏ màu đậm, bộ lông đen bóng loáng, riêng móng vuốt thì trắng như tuyết, trông như đang mang một chiếc găng tay màu trắng.

Lần đầu tiên thấy có người dắt mèo đi dạo, Sở Tiếu Tiếu không khỏi tò mò nhìn chằm chằm cậu bé.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô bé, cậu bé cũng quay đầu lại nhìn thẳng cô không chớp mắt.

Hai đứa trẻ đứng cách nhau một hàng rào sắt, nhìn nhau rất lâu, như đang vô thức ngẩn người, mà cũng như đang dè chừng, thăm dò đối phương. Không ai nói với ai lời nào.

Con mèo đen ngồi chồm hổm trên mặt đất, đang dùng móng vuốt rửa mặt. Nó vô cùng yên tĩnh và bình thản, thi thoảng còn thảnh thơi liếc nhìn xung quanh bằng ánh mắt nửa hờ hững, nửa tò mò.

Sở Tiếu Tiếu quan sát cậu bé kia một lúc lâu, trong mắt cô bé, cậu hiện lên màu sắc cảm xúc vàng óng rực rỡ, khiến bé cảm thấy khá bất ngờ. Trong nhận thức của cô nhóc, tông màu ấm thường biểu thị khi tâm trạng đối phương đang tốt, và mức độ thân thiện với cô bé cũng khá cao. Nhưng cả hai còn chưa từng nói chuyện, mà cậu ta đã tỏa ra thiện ý như thế, điều này khiến cho Sở Tiếu Tiếu không khỏi ngạc nhiên.

Cô bé chắc chắn cậu ta không phải người xấu, bèn chủ động phá vỡ sự im lặng:

“Sao cậu cứ nhìn tớ thế?”

Cậu bé nghiêng đầu đáp:

“Vì cậu đang nhìn tớ mà.”

Hai đứa trẻ thành công thiết lập cuộc trò chuyện. Cậu bé dắt mèo đen tiến lại gần hàng rào sắt, sát mép sân nhà Sở Tiếu Tiếu. Con mèo đen tỏ ra rất phối hợp, trông nó giống như là một con mèo trưởng thành, thân hình mảnh dẻ, dáng đi uyển chuyển nhẹ nhàng, đi bên cạnh cậu bé trông vô cùng chững chạc.

Cậu nói:

“Tớ từng gặp cậu rồi, lúc cậu với người khác đang cho mèo ăn.”

Sở Tiếu Tiếu lập tức hiểu ra. Trước đây cô bé và chị Dương Nhân thường nấu cơm trộn để mang đến đầu hẻm trong tiểu khu cho tụi mèo ăn. Cả hai còn dùng vải cũ làm ổ cho mèo, giấu ở những góc khuất để mèo hoang có chỗ trú qua mùa đông.

Sở Tiếu Tiếu nhìn con mèo đen dưới đất, tò mò hỏi:

“Mèo cũng có thể dắt đi dạo được sao?”

“Được chứ, nhưng phải tắm rửa sạch sẽ, diệt ve rận, rồi mới buộc dây dắt vào.”

Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi nói thêm:

“Có vài con mèo nhút nhát không dám ra ngoài, mấy con đó thì không thể dắt đi được.”

Dường như con mèo đen nghe thấy từ khóa “tắm rửa”, nó phát ra tiếng kêu đầy khó chịu, rồi quay đầu đi chỗ khác. Ngôn ngữ của mèo không chỉ là tiếng “meo meo”, nhiều lúc là những âm thanh lẩm bẩm hoặc thậm chí là những tần số mà tai người không nghe thấy.#buingoclinhTYT

Sở Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm con mèo đen một lúc rồi nói:

“Hình như nó không thích mặc quần áo?”

Cậu bé đáp:

“Nó có thích hay không cũng không quan trọng. Tớ cũng đâu thích mặc áo bông, nhưng ba vẫn bắt tớ phải mặc.”

Mèo đen lại phát ra mấy tiếng rù rì như đang cằn nhằn với cậu chủ nhỏ, ý chừng là: “Tôi có lông rồi, cậu thì không, thật chẳng hiểu nổi.” Bị bắt mặc quần áo khiến nó không liếm được phần thân trên của mình, rõ ràng là đang có oán giận chồng chất.

Cậu bé thấy Sở Tiếu Tiếu cứ nhìn mèo mãi, liền chủ động tiến gần hàng rào hơn nữa, đề nghị:

“Cậu có thể sờ thử nó đấy.”

Sở Tiếu Tiếu đưa tay nhỏ qua hàng rào sắt, nhưng vẫn chưa với tới con mèo đen. Mèo dường như cảm nhận được điều đó, liền từ từ bước lên hai bước, rất có phong thái cúi đầu để cho cô bé chạm nhẹ một cái, sau đó lại quay về đứng bên chân cậu nhóc.

Sở Tiếu Tiếu ngạc nhiên nhìn nó, cô bé nhận ra con mèo đen này rất tao nhã và cẩn trọng, hoàn toàn khác biệt với lũ mèo hoang trong tiểu khu. Trước đây, mỗi lần cô bé và chị Dương Nhân cho mèo ăn, thường chỉ nghe được tiếng “Đói quá”, “Cho ăn đi”, rồi sau đó là âm thanh húp lấy húp để.

Cậu bé nói:

“Nó tên là Listeria. Tớ là Lương Song Kỳ.”

Tên của mèo cũng thật đặc biệt, lại còn trùng với tên của nghệ sĩ dương cầm mang hơi hướng lãng mạn: Listeria.

“Tớ tên là Sở Tiếu Tiếu.” Cô bé còn chưa hiểu gì về âm nhạc, chỉ thấy thắc mắc nên hỏi:

“Nhưng tại sao nó không mang họ Lương mà lại họ Lý?”

Lương Song Kỳ trừng mắt, che miệng nghĩ một lúc, rồi đáp:

“Cũng có lý ghê.”

“Thế thì sau này gọi nó là Lương Tư Đặc nhé.”

Sở Tiếu Tiếu cười toe:

“Chào cậu, Lương Tư Đặc.”

Mèo đen: “???”

Mèo đen có vẻ không chịu nổi cuộc trò chuyện kỳ quái giữa hai đứa trẻ nữa, bắt đầu giậm chân định rời đi. Nó còn giãy giụa cái dây buộc, như đang nhắc nhở cậu chủ: “Đi nhanh đi!”

Lương Song Kỳ kéo dây dắt, vẫy tay tạm biệt Sở Tiếu Tiếu:

“Tiếu Tiếu, tớ về đây nhé, hẹn gặp lại.”

Sở Tiếu Tiếu:

“Hẹn gặp lại.”

Cô nhìn theo bóng dáng một người một mèo rời đi, luôn cảm thấy dáng vẻ ấy dường như là người đang được mèo nuôi, chứ không phải mèo được người nuôi. Cô nhóc lại đi dạo quanh sân thêm một lúc, khi thấy trời đã nhá nhem tối mới quay vào nhà.

Tết năm nay là lần đầu tiên sau năm năm, Sở Tiếu Dật trở về nhà, điều đó cũng khiến cuộc sống trong gia đình thay đổi kha khá. Những năm trước, sau bữa cơm tất niên, bà nội, cậu út và mợ út sẽ quay lại khu phố cũ, ba người lớn có nhịp sống riêng, không thể ăn một cái Tết trọn vẹn cùng đám trẻ con.

Nhưng năm nay Sở Tiếu Dật về, ai cũng ngại rời đi. Mọi người đều định ở lại cho đến khi anh ấy rời nhà. Cả nhà ngày nào cũng niềm nở tiếp đón, khiến chính Sở Tiếu Dật cảm thấy áp lực không nhỏ. Anh chỉ có thể đáp lại mọi thứ một cách lễ độ, nhã nhặn. Điều này thật ra rất kỳ quặc, Sở Tiếu Dật cảm thấy mình chẳng giống như đang về nhà, mà giống như một vị khách ở nhờ nhà họ hàng, phải dè chừng từng bước, không dám gây thêm phiền toái.

Ai cũng không nhắc lại chuyện cũ, như thể những chuyện xảy ra trong ký ức đã bị lãng quên hoàn toàn, chỉ còn lại một gia đình hòa thuận, người thân vui vẻ, vạn sự như ý.

Thời gian anh thấy nhẹ nhõm nhất, là lúc chỉ có hai anh em Tiếu Dật và Tiếu Tiếu bên nhau. Giữa họ không cần phải giả vờ, cũng chẳng phải đeo mặt nạ xã giao. Nếu người lớn phát hiện Sở Tiếu Dật im lặng ít nói, họ sẽ lập tức nhảy vào “hàn huyên”, như thể sợ anh có cảm giác bị lạnh nhạt vậy.

Sở Tiếu Dật vì muốn tránh những tình huống xấu hổ với người lớn, nên suốt ngày cứ bám lấy tiểu nha đầu ngốc nghếch nhà mình, đến mức suýt nữa khiến Sở Tiếu Tiếu phát điên. May mà gần đây bé đã luyện thành kỹ năng mới, có thể coi vị anh trai tiện nghi kia như không khí, bất kể anh có bay qua trước mặt thế nào, cô bé cũng có thể vờ như không thấy.

Về phần Sở Tiếu Dật, anh xem em gái như bức bình phong sống, giúp anh thoát khỏi những màn trò chuyện gượng gạo với người lớn; còn Sở Tiếu Tiếu lại chỉ coi anh như một cơn gió… không, chính xác hơn là một… cái rắm vô hình vô vị, chẳng đáng bận tâm.

Thế nhưng, chiêu này xài mãi cũng không giấu được ánh mắt người lớn. Sở Gia Đống, người ba đáng kính của hai người, rốt cuộc cũng nhận ra hai anh em lúc nào cũng ngồi lì trong phòng khách, không ai chịu nói với ai câu nào. Để làm dịu không khí, ông liền chủ động đề nghị:

“Tiếu Tiếu, con có muốn cho anh trai con xem chương trình học ngoại ngữ của con không?”

Ông nghĩ, nếu để hai đứa nói chuyện bằng lĩnh vực cả hai cùng quen thuộc, biết đâu có thể hâm nóng tình cảm.

Sở Tiếu Dật giả bộ cúi đầu xem điện thoại, không buồn nhìn đến ba. Sở Tiếu Tiếu đang ôm iPad cũng chẳng thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt đáp:

“Không muốn.”

Sở Gia Đống vẫn kiên nhẫn:

“Vậy con có muốn nghe anh trai hát không? Anh con hát hay nhảy đẹp lắm đó.”

Lúc này Sở Tiếu Tiếu mới ngẩng đầu, rất nghiêm túc hỏi lại:

“Vì sao ba không cho chúng con xem chương trình học của ba, rồi hát múa một phen? Con với anh trai nhất định rất vui!”

Sở Tiếu Dật cũng phụ họa, vẻ mặt hí hửng:

“Con thấy vậy được đó.”

Sở Gia Đống: “…”

Tốt lắm, hai anh em kẻ tung người hứng, một chiêu liền khiến cho ông nghẹn lời, chẳng ngờ lại vô tình phá tan lớp băng lạnh giữa hai bên.

Đúng lúc này, Tiếu Bích đi ngang qua phòng khách, thấy chồng đang bị hai con “vùi dập”, bèn thở dài, nói:

“Tiếu Dật, con đưa Tiếu Tiếu ra ngoài mua chút trái cây lạnh, tiện thể dạo một vòng, đừng ở trong nhà mãi.”

Tiếu Bích hiển nhiên có tiếng nói hơn nhiều, Sở Tiếu Dật chỉ đành ngoan ngoãn mặc áo khoác, che kín bản thân như sợ gió, dẫn theo tiểu nha đầu ngốc nghếch đi ra ngoài tản bộ. Dù có bất mãn với ba, nhưng hễ mẹ lên tiếng là anh lại mềm nhũn, chẳng dám cãi nửa câu.

Sở Tiếu Tiếu cũng mặc áo bông nhỏ của mình, nhìn anh trai tiện nghi đội mũ lưỡi trai, che mặt như tội phạm, bèn nói:

“Anh mặc thế này, giống hệt tên trộm nắp giếng.”

Sở Tiếu Dật, vốn tự nhận là người theo phong cách thời thượng: “?”

Sở Tiếu Tiếu nhìn quần bò anh mặc giữa mùa đông, đầu gối trái còn rách một lỗ rõ to, không khỏi nhíu mày:

“Anh thật đáng thương, mùa đông rồi còn phải mặc quần thủng. Hay là quay về nhờ thím nhỏ vá lỗ này rồi hãy đi?”

Sở Tiếu Dật: “???”

Không những không tức giận, anh còn cười đến cong người:

“Đây chính là điểm nhấn đắt giá của chiếc quần này đó! Nếu không có lỗ rách đó, anh còn chẳng muốn mặc!”

Chiếc quần bò này vốn rất bình thường, nhưng nhờ có vết rách nghệ thuật nơi đầu gối, nó lập tức trở thành món hàng hiệu “thời thượng”, đầy phong cách.

Sở Tiếu Tiếu chưa hiểu gì về thời trang, lại nghiêm túc hỏi:

“Vậy chẳng lẽ đây là giống như bát cơm của tên ăn mày? Không có cái lỗ thì không xin được cơm à?”

Sở Tiếu Dật: “…”

Anh cảm thấy em gái mình chẳng những học giỏi ngoại ngữ, mà tài đặt câu còn cao siêu hơn, luôn biết dùng những phép so sánh khiến người khác cứng họng không thể phản bác.

__________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

12 giờ trưa gửi bài lên hậu trường nhưng không hiện được trên sân khấu, ta hơi hoang mang :)

Không rõ bao giờ mới khôi phục lại như cũ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play