Khuôn mặt nhỏ của Sở Tiếu Tiếu nhăn lại thành một nắm, lộ ra vẻ bất đắc dĩ, luyến tiếc mà đặt iPad xuống. Cô bé thấy mọi người đang giúp Sở Tiếu Dật dọn phòng, tranh thủ từng giây bật lại phim hoạt hình, không ngờ bị bắt tại trận. Cô bé giận dữ liếc mắt về phía kẻ đầu sỏ mách lẻo, sau đó ôm lấy quyển sách tranh thiếu nhi, làm như không để tâm đến Sở Tiếu Dật nữa.

Sở Tiếu Dật thấy bé cúi đầu gần như chôn vào sách, vươn tay định chỉnh lại tư thế đọc sai, vỗ nhẹ lưng bé:

“Đừng cúi thấp thế, ngẩng đầu lên một chút.”

Sở Tiếu Tiếu khó chịu, dịch người sang bên cạnh, không muốn muốn ngẩng đầu chút nào, toàn thân tỏa ra khí tức “Đừng đụng ta, phiền chết đi được” rõ ràng.

Sở Tiếu Dật thấy con bé không để ý gì đến mình, lại giở trò cũ:

“Mẹeeee “

Sở Tiếu Tiếu lập tức giận dữ nhảy dựng lên, đứng ngay trên ghế salon, một tay ném sách sang một bên, tay kia bịt miệng anh, kêu lên:

“Không cho anh gọi!”

Sở Tiếu Dật nhìn dáng vẻ con bé tức đến mức thở hổn hển mà buồn cười, một tay bắt lấy đôi tay nhỏ xíu của bé, cố tình hả hê hô to:

“Mẹeeeee”

Sở Tiếu Tiếu thật sự không chịu nổi nữa, dứt khoát giơ chân đạp lên đùi anh ta để ngăn lại. Nhưng chân nhỏ của bé chẳng có chút lực nào, hoàn toàn không thể tạo ra tổn thương thực sự, thế mà Sở Tiếu Dật lại đột nhiên kêu “A đau!” rồi ôm bụng lăn ra salon, vẻ mặt khó chịu như thể thật sự bị thương, nửa ngày vẫn không ngồi dậy.

Sở Tiếu Tiếu sững sờ nhìn cảnh này, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Bé chắc chắn mình không dùng lực mạnh, trước kia chơi với ba cũng chẳng bị đánh gục dễ như vậy.

Cô bé quan sát một lúc lâu, bực tức nói:

“Không được giả vờ!”

Sở Tiếu Tiếu: Người này sao lại dám ngang nhiên giả vờ bị thương?

Sở Tiếu Dật r*n rỉ nói:

“Không có… em dẫm lên eo anh… anh có vết thương cũ…”

Anh nằm im bất động trên ghế salon, vụng trộm đưa tay xoa eo lưng để diễn cho giống, nỗ lực thể hiện kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao.

Sở Tiếu Tiếu nửa tin nửa ngờ:

“Gạt người! Mới vừa rồi còn khỏe mạnh, có vết thương thì sao lại không trị?”

Sở Tiếu Dật bịa tiếp:

“Anh không có tiền chữa bệnh, vết thương cũ lại khó trị…”

Sở Tiếu Tiếu:

“Anh không phải minh tinh sao? Sao lại không có tiền?”

Sở Tiếu Dật lập tức đóng vai khổ cực, vẻ mặt chân thành nói:

“Anh chỉ là nhìn thì có vẻ giàu thôi, tiền thật đều bị người đại diện với công ty lấy hết rồi, bản thân chẳng còn bao nhiêu…”#buingoclinhTYT

Sở Tiếu Tiếu trầm ngâm. Nghe đến đây, cô bé dần dần bị thuyết phục. Dù sao Sở Tiếu Dật nhìn cũng không thông minh lắm, chắc chỉ làm được vài việc đơn giản, bị công ty bóc lột cũng hợp lý. Chị Dương Nhân từng nói, học không giỏi thì ra xã hội rất khó sống, vì vậy cô bé nhất định phải cố gắng học để sau này thi đậu đại học. Sở Tiếu Dật còn không thông minh bằng chị Dương Nhân, chắc chắn không kiếm được nhiều tiền.

Sở Tiếu Dật tiếp tục than khổ trên salon:

“Lúc mới ra ngoài, anh phải ở tầng hầm, tiền đi làm cũng tự lo, mỗi ngày chỉ được ăn rau luộc có giá hai đồng…”

“Không lâu trước còn sốt cao, họng đau không nói nổi, vậy mà vẫn phải ráng dậy đi làm tới rạng sáng…”

Anh đem hệ thống diễn xuất Stanislavsky nên liền mang ra thực hành đến nơi đến chốn, nửa thật nửa giả, nhập tâm đến mức chính bản thân cũng cảm thấy mình đáng thương. Dù chỉ muốn chọc cô bé một chút, thế mà diễn xong lại cảm thấy mình thực sự khổ.

Năm năm qua anh vẫn luôn giấu kín mọi khó khăn, không muốn nói với người nhà, bởi vì anh thấy chỉ cần hé miệng than khổ, tức là nhận thua. Anh chỉ muốn để cha mẹ thấy mặt sáng, chứ không phải hình ảnh thảm hại của mình.

Sở Tiếu Dật đang nhập tâm thì phát hiện Sở Tiếu Tiếu đã biến mất không thấy đâu. Anh len lén mở mắt nhìn quanh, phòng khách trống không, bóng dáng của em gái chẳng thấy đâu cả.

Anh đứng dậy:

“Con nhóc kia chạy đâu rồi?”

Đang định đi tìm, thì anh thấy Sở Tiếu Tiếu ló đầu ra từ phòng mình, cảnh giác nhìn quanh, chắc chắn không có người lớn nào phát hiện mới rụt rè quay về phòng khách.#buingoclinhTYT 

Sở Tiếu Tiếu giấu tay sau lưng, do dự mấy giây rồi đưa cho anh một bao lì xì, bình tĩnh nói:

“Cầm lấy chữa bệnh đi.”

Sở Tiếu Dật sững sờ nhận lấy, mở ra xem thử, bên trong là một ngàn tệ. Anh nhớ rất rõ cách mẹ mình quản lý tiền mừng tuổi: mỗi năm chỉ cho trẻ con giữ lại đúng một nghìn tệ, còn lại mẹ đều cẩn thận cất riêng. Anh cũng từng được phát một lần như vậy trước khi ra đi vào năm mười tám tuổi.

Dù mặt có dày đến mấy, lúc này Sở Tiếu Dật cũng thấy xấu hổ. Trước ánh mắt trong suốt của cô bé, anh vội vàng từ chối:

“Không cần, chữa bệnh đâu cần nhiều tiền vậy…”

Anh vốn chỉ định đùa bé một chút, ai ngờ lại khiến mình bối rối.

Anh định trả lại bao lì xì thì bị cô bé tránh thoát. Sở Tiếu Tiếu nghiêm túc nói:

“Cầm đi. Đầu óc anh đần như vậy, không có tiền đồ cũng là bình thường. Nếu để ba mẹ biết anh sống không nổi, nhất định sẽ buồn lắm.”

Sở Tiếu Dật cứng họng, không nói nên lời.

Dù Sở Tiếu Tiếu không thích Sở Tiếu Dật, nhưng bé cũng không muốn anh sống khổ sở bên ngoài. Anh đã hai mươi ba tuổi, nếu ba mẹ biết con trai mình chẳng có nổi tiền khám bệnh, chắc chắn sẽ rất đau lòng. Bé không muốn họ buồn, nên đành đứng ra giải quyết trước.

Sau khi đưa tiền xong, bé không thèm để ý đến anh nữa, dứt khoát trốn ra sân nhỏ thông gió, như sợ anh sẽ đuổi theo.

Sở Tiếu Tiếu:

Người lớn bây giờ thật khó đối phó, kỳ nghỉ Tết mau kết thúc đi thì hơn.

Sở Tiếu Dật cầm bao lì xì, tâm trạng phức tạp khó tả. Anh khẽ thở dài, ngồi xuống salon với vẻ mặt chẳng rõ là xấu hổ hay cảm động. Em gái anh quả thật là một đứa bé lương thiện hiểu chuyện, dù trong lòng ghét anh, vẫn dùng tấm lòng thiên sứ đối xử tốt với mọi người.

Suy nghĩ một lát, anh gửi tin cho người đại diện Hà Hâm:

Y I: Kỳ thật có em gái cũng không tệ.

Hà Hâm: Nhanh vậy đã thấy thơm rồi à?

Y I: [gửi ảnh]

Y I: Vừa mới than khổ với con bé, được phát cho lì xì một ngàn tệ.

Anh còn đặc biệt chụp bao lì xì gửi cho Hà Hâm để khoe.

Hà Hâm: ?

Hà Hâm: Em gái cậu mới có hai, ba tuổi thôi đúng không? Cậu muốn vắt tiền đứa nhỏ à?

Y I: Xin giữ thái độ nghiêm túc một chút, hiện tại con bé đã ba tuổi rưỡi rồi.

Hà Hâm cạn lời trước độ không biết xấu hổ của nghệ sĩ nhà mình. Giờ anh ta chỉ thấy tội cho Sở Tiếu Tiếu, chắc sau này không nên để Sở Tiếu Dật về nhà nghỉ lễ, nên giao thêm việc cho cậu ta mới đúng. Người khác về nhà ăn Tết, còn cậu ta về nhà hành hạ em gái ba tuổi rưỡi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play