Sở Tiếu Tiếu cảm thấy người anh trai tên Sở Tiếu Dật này thật sự là một sinh vật kỳ lạ. Rõ ràng anh ta không ưa gì cô bé, vậy mà cứ ba ngày hai bận chạy tới nói năng linh tinh, đặt ra mấy câu hỏi ngu ngốc hết sức. Cô bé chỉ muốn yên tĩnh xem Peppa Pig, vậy mà anh ta lại như thể rảnh rỗi quá mức, cứ phải lởn vởn trước mặt bé.
Sở Tiếu Dật vừa mới phát hiện ra một niềm vui mới: chọc ghẹo trẻ con. Hơn nữa, giữa anh với Sở Tiếu Tiếu bắt đầu có chút giao tiếp, nên anh lại càng mặt dày bám riết không tha. Thấy cô bé không buồn để ý đến mình, chăm chú xem hoạt hình, ánh mắt cũng chẳng thèm liếc anh một cái, Sở Tiếu Dật cố ý mở miệng nói:
“Em đang giận à? Vì anh về rồi nên ba mẹ dồn sự chú ý cho anh, em thấy không vui phải không?”
Anh nghĩ lúc ăn cơm cô bé không tham gia nói chuyện là vì chuyện này, nên mới quan tâm hỏi thăm tâm trạng cô bé.
Sở Tiếu Tiếu kinh ngạc liếc nhìn anh một cái, hoàn toàn không hiểu anh đang suy diễn cái gì, bình thản đáp:
“Không có.”
Sở Tiếu Dật không tin:
“Nếu em không vui thì cứ nói thẳng, có gì đâu mà phải giấu?”
Sở Tiếu Tiếu nghiêm túc đáp lại:
“Em đâu có trẻ con đến thế. Em không phải trẻ ba tuổi.”
Quả thật, cô bé không hề vì thái độ của ba mẹ mà lo nghĩ, cũng không thấy mình bị “chia sớt” tình thương. Nhờ có siêu năng lực đặc biệt, cô bé hiểu rất rõ cảm xúc thật của người khác. Người nhà đối với bé trước sau như một, tâm trạng và thái độ không có thay đổi, nên cô bé cũng chẳng có gì để so sánh hay tủi thân. Lúc Hàn Nhã đến ăn cơm, cả nhà cũng xoay quanh Hàn Nhã, cô bé cảm thấy chuyện đó quá bình thường.#buingoclinhTYT
Đa phần mọi người đều phải đoán xem người khác nghĩ gì, cảm xúc ra sao, còn Sở Tiếu Tiếu thì không cần. Chỉ cần nhìn qua là cô bé biết ngay người khác đang nghĩ gì. Ba mẹ vẫn yêu bé như trước, vậy bé cần gì phải không vui? Chẳng lẽ lại bắt họ mỗi ngày phải yêu mình nhiều thêm chút nữa?
Chính vì vậy, Sở Tiếu Tiếu hoàn toàn không hiểu nổi suy đoán của Sở Tiếu Dật, cũng không hề cảm thấy mình bị lơ là trong bữa ăn.
Thấy cô bé tỏ ra chín chắn, điềm đạm và nghiêm túc, Sở Tiếu Dật không nhịn được lộ ra vẻ mặt kỳ quái:
“… Em không phải trẻ ba tuổi sao?”
Sở Tiếu Tiếu đáp lại đầy khí thế:
“Xin hãy nghiêm túc một chút, hiện tại em đã ba tuổi rưỡi rồi.”
Sở Tiếu Dật: “…”
Sở Tiếu Dật nhìn cô bé chống nạnh nói chuyện với khí thế mười phần, cuối cùng cũng không nhịn được:
“Phụt.”
Sở Tiếu Tiếu thấy thế liền hơi cau mày, có chút khó hiểu quay sang nhìn anh.
Sở Tiếu Dật cố gắng điều chỉnh biểu cảm, nhưng cuối cùng vẫn bị câu nói trẻ con nghiêm túc kia chọc cười, đành thẳng thắn:
“Xin lỗi, nhưng thật sự buồn cười thật mà…”
Anh nghĩ bụng: Cô bé này thậm chí còn nghiêm túc tính cả “nửa tuổi”, chẳng lẽ còn muốn chính xác đếm đến số lẻ sau dấu phẩy nữa sao?
Thật ra Sở Tiếu Dật không hề thấy phiền gì cả, anh chỉ đơn giản là bị “một đứa trẻ ba tuổi rưỡi nghiêm túc phủ nhận mình là đứa ba tuổi” làm cho bật cười. Mà cười đến mức không giữ nổi hình tượng, suýt nữa cười đến nấc. Chính anh cũng không ngờ điểm cười của mình lại thấp đến thế, nhưng cái dáng vẻ nghiêm túc như thật của con bé kia thực sự quá buồn cười rồi.
Tiếu Bích từ phòng khách đi ngang qua, thấy con trai lớn cười đến cong cả người, dịu dàng hỏi:
“Tiếu Tiếu chơi với anh trai vui vẻ thế cơ à?”
Trước đó Tiếu Bích còn lo lắng rằng Sở Tiếu Dật vẫn giống như năm năm trước, tính cách góc cạnh quá rõ ràng, chẳng mấy chốc lại va chạm với mọi người trong nhà. Nhưng bây giờ nhìn lại, có vẻ như bà lo quá rồi. Cậu con trai lớn sau khi trở về có vẻ đã biết mềm mỏng hơn trước, không còn là người bướng bỉnh, đầu đâm vào tường cũng không chịu quay đầu lại như xưa.
Sở Tiếu Tiếu thì nghiêm túc đáp:
“Anh ấy bị điên rồi.”
Cô bé thật sự không hiểu anh ta đang cười cái gì, nghi ngờ nghiêm trọng rằng “anh trai tiện nghi” của mình trí tuệ có vấn đề, tự nhiên cứ cười như phát rồ.#buingoclinhTYT
Tiếu Bích bật cười:
“Vậy hai đứa chơi với nhau vui vẻ nhé.”
Sở Tiếu Tiếu thì chẳng dám lại gần Sở Tiếu Dật nữa, sợ bị nhiễm phải “virus ngốc nghếch”, rồi cũng cười ngây ngô mất kiểm soát. Cô bé vội rụt vào sâu hơn vào trong góc ghế sô pha, kéo dài khoảng cách với Sở Tiếu Dật, không muốn phản ứng lại chút nào.
Sau khi cười xong, tâm trạng của Sở Tiếu Dật trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, hứng thú với Sở Tiếu Tiếu càng thêm đậm nét. Cô bé này giống như một tờ giấy trắng sạch sẽ, nói chuyện với cô bé không cần phải e dè, mà lại chẳng bao giờ đoán được bé sẽ trả lời gì ở giây tiếp theo. Anh tiếp tục tìm cách thu hút sự chú ý của cô bé, nhưng tiếc là Sở Tiếu Tiếu đã bật chế độ “phòng thủ toàn diện”, rõ ràng quyết tâm không thèm để ý tới anh nữa.
Sở Tiếu Dật thấy có phần tiếc nuối, rồi bỗng nghĩ ra nguyên nhân nằm ở chiếc iPad trên tay cô bé. Anh bèn gọi mẹ:
“Mẹ ơi, Tiếu Tiếu cứ dán mắt vào màn hình điện tử mãi thế, nhìn lâu như vậy không tốt cho mắt đâu ạ?”
Tiếu Bích nghe tiếng liền phản xạ ngay, cau mày nói:
“Tiếu Tiếu, hôm nay con xem bao lâu rồi hả? Mẹ với con đã thỏa thuận mỗi ngày chỉ được xem mấy tiếng cơ mà?”