Hôm đó, hồn Trang Lăng đến dự lễ tang của Thư Bá Hành.

Trời mù mịt mưa phùn, lạnh buốt. Nhà tang lễ trên núi phía tây lần đầu tiên tiếp đón đông đảo những nhân vật tên tuổi đến từ đủ mọi ngành nghề. Họ là những người thường xuyên xuất hiện trên truyền hình, vậy mà hôm nay ai nấy đều mặc âu phục đen, cài hoa trắng, tay cầm dù đen, trật tự bước lên bậc thềm, đi vào sảnh đường nặng nề áp lực.

Giữa căn phòng, có một người trẻ tuổi chưa đến ba mươi đang nằm yên lặng.

Nhưng chẳng ai dám xem nhẹ sự ra đi của anh ta.

Ai cũng biết, Thư Bá Hành – người đứng đầu nhà họ Thư – là một truyền thuyết sống. Mười năm trước, cơn bão tài chính quét qua toàn cầu khiến chủ tịch tiền nhiệm của Tập đoàn Thư Thị thất thế, gia sản tan tành trong một đêm, còn ôm thêm khoản nợ khổng lồ. Khi đó, Thư Bá Hành mới mười chín tuổi, buộc phải bỏ học giữa chừng, về nước nhận lấy cục diện rối ren, gánh vác cơ nghiệp, từng bước vực dậy tập đoàn, suốt hơn mười năm dài sống những tháng ngày nợ nần chồng chất.

Người đời chỉ thấy được đế chế Thiên Hằng hùng mạnh hôm nay, lại không biết bao nhiêu năm qua anh ta đổ tất cả tiền của, máu thịt, sức khoẻ, tự do, và cả tình yêu vào trong đó.

Một người bên ngoài tưởng chừng cứng rắn như thép ấy, cuối cùng lại đột ngột kết thúc gần ba mươi năm cuộc đời. Tin anh ta qua đời vừa truyền ra, gần như chẳng ai dám tin đó là sự thật.

Hồn Trang Lăng lặng lẽ trôi dạt giữa những dòng người vào ra linh đường. Ngoài anh ra, chẳng ai biết có một linh hồn đang tồn tại ở đây.

Anh nhìn thấy Thư Trọng Sâm – kẻ ngày xưa là thiếu gia ăn chơi, chỉ sau một đêm đã trở nên chín chắn, biết gánh vác. Có Chu Trình ở bên dìu dắt, cậu ta đang dốc sức lo liệu tang lễ cho người anh cả.

Anh thấy cô em gái út của Thư gia đứng ở một góc, khóc như hoa lê dưới mưa, nhưng vẫn giữ được nét đoan trang của tiểu thư khuê các, kiên nhẫn cúi chào từng vị khách đến viếng.

Toàn thân Trang Lăng đau như bị xé rách. Anh lướt đến bên quan tài lạnh lẽo, nhìn gương mặt bình thản của Thư Bá Hành nằm đó, tựa như chỉ đang ngủ. Đôi tay giao nhau đặt ngay ngắn trước bụng, vẻ mặt trang nghiêm, yên ổn. Anh không khỏi nghĩ – nếu mình chết đi, ai sẽ lo liệu hậu sự cho mình?

Trước đây, anh vẫn nghĩ người đó nhất định là Thư Bá Hành.

Nhưng giờ thì… Thư Bá Hành cũng đã chết rồi.

Vì sao anh ta lại chết?

“Nghe nói hồi đó, Thư tổng sức khoẻ đã yếu lắm rồi, chỉ là ráng gượng không để ai phát hiện thôi.”

“Đúng vậy… Cô của tôi làm ở bệnh viện Nhân Dân, bảo rằng tim anh ta đã suy giai đoạn cuối, sống được đến lúc đó cũng là kỳ tích rồi. Cái chết của Trang Lăng chẳng qua là giọt nước làm tràn ly thôi.”

“Trang Lăng? Cái diễn viên chẳng ra gì đó á? Liên quan gì tới ảnh?”

“Cậu chưa biết à? Thư tổng chính mắt nhìn thấy Trang Lăng bị đèn rơi trúng, sốc quá nên phát bệnh luôn. Nghe nói lúc đẩy vào phòng mổ, tim anh ấy đã ngừng đập.”

“Trời đất… Thương thế đó. Thật chưa từng thấy ai si tình đến vậy với một thằng kép hát.”

“Hừ! Si tình thì được gì? Cũng chỉ là bị người ta xem như rác rưởi rồi vứt bỏ thôi!”

Nghe đến đó, đầu óc Trang Lăng như quay cuồng, ánh nhìn mờ mịt, gần như tan biến. Anh điên cuồng gào lên với những kẻ đang bàn tán: “Các người biết cái gì?! Thư Bá Hành là người hại chết cha mẹ tôi! Tất cả những gì hắn làm, chẳng qua là vì muốn có được tôi! Hắn chết như thế, là do hắn tự chuốc lấy!”

Nhưng dù gào đến khản giọng, chẳng ai nghe thấy.

Tận sâu trong lòng, một cơn đau nhói không cách nào chối bỏ được.

“Thật không hiểu nổi, người ta thương mến mình như thế mà lại nhẫn tâm đến mức đó. Thư tổng luôn đối xử với Trang Lăng như tổ tiên, còn dùng cả tài nguyên của Thiên Hằng để trả thù cho cha mẹ anh ta…”

“Chờ đã! Chuyện kín như thế, làm sao cậu biết?”

“À… cháu tôi làm ở ban điều hành của Thiên Hằng. Có lần nó kể…”

“…”

Trang Lăng đã không thể nghe tiếp. Anh chỉ biết gào khóc, vung tay cầu xin: “Đừng nói nữa… Đừng nói nữa…”

Nhưng những lời độc địa ấy vẫn như dao cứa vào tim anh, để lại từng vết hằn sâu hoắm.

Qua lời nói của họ, anh mới vỡ lẽ ra nhiều điều mình chưa bao giờ đi tìm, mới biết suốt bao năm qua Thư Bá Hành đã lặng lẽ làm mọi thứ vì anh.

Anh hận mình, hận sự mù quáng do thù hận mang lại, đã khiến mình không nhìn ra sự tử tế kia, thậm chí còn nhẫn tâm làm tổn thương người ấy đến mức không còn đường lui…

Đầu anh mỗi lúc một ong lên, đau nhức như sắp nổ tung.

Cả linh hồn anh khuỵu xuống trước quan tài, run rẩy không ngừng.

Ngay lúc anh sắp không chịu nổi nữa, thì Chu Trình bước đến.

“Các người đang bàn chuyện gì vậy?” Gương mặt anh ta vẫn vô cảm như thường, chỉ khi nhìn về phía Thư Bá Hành, ánh mắt mới dịu đi một chút.

Trang Lăng biết rõ, Chu Trình chưa bao giờ thích mình. Anh ta từng khinh bỉ gọi anh là "kép hát", nói ngoài khuôn mặt ra thì anh chẳng có gì đáng giá. Không chỉ Chu Trình, mà cả cậu em thứ và cô em út của Thư gia cũng luôn coi thường anh, như thể anh nợ họ hàng triệu bạc vậy.

Giờ nghĩ lại, hóa ra… tất cả họ đều biết sự thật. Chỉ có anh là kẻ ngốc sống trong bóng tối.

Chu Trình chỉ nói đúng một câu: “Đứng trong linh đường mà buông lời xằng bậy, đêm về các người ngủ có yên không?” Rồi phất tay ra hiệu đuổi hết đám người lắm lời ấy đi.

Khi tất cả đã im ắng, anh ta đứng lặng bên quan tài, khẽ nói:

“Bá Hành… nếu kiếp sau có thật, đừng vì cậu ta mà tự làm tổn thương mình nữa. Ta sẽ là người đau lòng.”

Anh ta nói… ta sẽ là người đau lòng!

Trang Lăng như bị sét đánh.

Thì ra… Chu Trình yêu Thư Bá Hành.

Anh dùng chút sức lực cuối cùng đứng lên, trừng mắt nhìn Chu Trình, định nói gì đó. Nhưng cảnh vật trước mắt bỗng vặn vẹo, anh cảm thấy mình bị cuốn vào một xoáy nước xoay tít, rồi… hoàn toàn mất ý thức.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play