Bọn họ cứ tưởng giấu giếm khéo lắm, nào ngờ mọi chuyện đều rơi hết vào mắt Lâm lão, ngay cả lời đối thoại nhỏ to cũng chẳng lọt khỏi tai ông. Ông rất vừa ý với cảnh này: ừm, đúng là đứa nhỏ thật thà, lại bị cháu ngoại mình nắm chặt chẳng buông.
“Đúng rồi ông ngoại, đây là quà ra mắt mà cháu và A Hành cùng chọn cho ông. Ông xem có ưng không?”
Lâm lão chỉ liếc qua, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt:
“Thích lắm, các con có lòng.”
Thế là cả hai ở lại bầu bạn, trò chuyện cùng ông. Lâu rồi Lâm lão không được nhìn kỹ đứa cháu ngoại, ánh mắt ông thường vô thức lướt qua Thư Bá Hành, vừa muốn mở miệng quan tâm lại chột dạ, không dám nói ra. Trong trí nhớ, cháu trai vẫn là đứa nhỏ lảo đảo chạy vào lòng mình. Vậy mà giờ đã thành một người đàn ông cao lớn, trầm ổn, đáng tin.
Nó chẳng còn cần vòng tay bảo bọc của ông nữa. Nó cần một người bạn đời đi cùng suốt chặng đường dài… Lâm lão hiểu mình nên vui mừng. Thế nhưng chẳng rõ vì sao, khoé mắt ông lại ươn ướt.
“Thân thể thế nào rồi?” – Ông hỏi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play