Mười giờ bốn mươi lăm phút, tại phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Bác Nhân ở Kinh Thành, người đang nửa nằm trên giường bệnh vừa xem đến cảnh trên ti-vi thì đồng tử lập tức co lại, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngửa người ngã ra sau, tay ôm ngực, ngất lịm.
“Bá Hành!!!”
“Mau! Đưa vào phòng cấp cứu!”
“Không ổn rồi! Đồng tử giãn ra! Tim ngừng đập!”
Thư Bá Hành gần như bị đẩy vào phòng cấp cứu chưa đầy một phút đã mất nhịp tim. Trong lúc cấp cứu, tim anh ta hai lần ngừng đập. Bác sĩ trưởng khoa tim mạch dày dạn kinh nghiệm, tay nắm máy sốc tim đứng bên giường mà vẫn run rẩy. Mãi đến khi y tá bôi gel dẫn điện lên hai miếng điện cực và ra hiệu cho ông bắt đầu, ông mới hít một hơi thật sâu, nhấn máy sốc.
Không phải ông ta nhát gan. Chỉ là, người nằm trên bàn mổ này có thân phận quá quan trọng. Nếu để anh ta mất mạng ở đây, chính ông cũng không biết hậu quả sẽ ra sao.
Cơ thể Thư Bá Hành theo mỗi lần điện giật mà co giật, rồi lại mềm oặt rơi xuống. Hai mắt anh nhắm nghiền, đầu nghiêng sang một bên, không chút sức sống.
“Bác sĩ trưởng, giờ làm sao?”
“Tiếp tục.”
“Không đo được huyết áp, tim cũng…”
Tít ————
Cả phòng như bị ai bấm nút tắt âm, mọi người đứng yên lặng tại chỗ, từ từ quay đầu nhìn về màn hình đo nhịp tim – chỉ còn lại một đường thẳng kéo dài.
Gần như cùng lúc đó, ở phòng cấp cứu phía tây hành lang, cũng có một bệnh nhân được tuyên bố không qua khỏi.
…
Trang Lăng cảm thấy mình chắc đã chết rồi. Nhưng lạ thay, anh vẫn thấy, vẫn nghe được mọi thứ, chỉ là cơ thể nhẹ hẫng, không còn cảm giác gì rõ rệt.
Ban đầu, anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến khi nhìn thấy thi thể mình đầu đầy máu nằm trên bàn mổ, Trang Lăng mới sực tỉnh: à thì ra… đây là thứ gọi là hồn lìa khỏi xác.
Anh thật sự đã chết. Lại chết trong tình cảnh thảm hại như vậy.
Trang Lăng không biết trong lòng mình là tiếc nuối, là phẫn uất, hay là không cam lòng. Anh nhìn thân thể mình đã được phủ khăn trắng, chậm rãi theo giường lăn ra khỏi phòng mổ, đi về phía hành lang đông.
Bên kia cũng có một gia đình đang gào khóc. Trang Lăng thở dài. Cùng ngày cùng tháng cùng năm mà chết, cũng là một kiểu duyên.
Nhưng khi anh nhìn rõ gương mặt những người thân kia, toàn thân như bị sét đánh trúng!
Thư Trọng Sâm – em trai của Thư Bá Hành – lúc này đang quỳ rạp dưới đất, mặc cho người khác nâng dậy, mắt đỏ hoe mà nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng mổ đang dần mở ra. Ánh mắt ấy như dã thú bị thương.
“Anh ơi… Anh ơi!!! Hu hu…”
Thư Bá Hành?
Không… không thể nào… sao anh ấy có thể chết được?! Không thể nào!
Trang Lăng mang theo hy vọng cuối cùng mà dõi mắt nhìn theo hướng kia, mong rằng người được đẩy ra không phải Thư Bá Hành, hoặc chí ít, vẫn còn dấu hiệu sống.
Anh thầm mong rằng đây chỉ là hiểu nhầm, là bác sĩ hoặc người nhà nhận nhầm người. Dù trong lòng hiểu rõ điều đó gần như không thể.
Giường lăn vẫn được đẩy ra, phủ cùng một tấm vải trắng. Nhưng Trang Lăng biết, người đó chính là Thư Bá Hành.
Chỉ bởi một lý do duy nhất – chỉ có anh ấy, dù xương cốt tan nát vẫn cố chấp đeo chiếc nhẫn bạc giản dị trên ngón áp út. Chiếc nhẫn ấy đã cũ kỹ, rộng hơn cả ngón tay – không ai hiểu vì sao anh còn giữ nó.
Chỉ có thể là vì… chiếc nhẫn đó là do mình tặng?
Nếu để người ta biết tổng giám đốc lạnh lùng bá đạo của Thư thị mỗi ngày mang theo một chiếc nhẫn bạc mua ở vỉa hè… không biết sẽ có bao nhiêu kẻ sững sờ rơi tròng mắt.
“Xin chia buồn, Thư tổng… anh ấy…”
Bác sĩ trưởng khoa tim vừa tháo khẩu trang, còn chưa kịp nói hết câu đã bị một cú đấm bất ngờ đánh bật lùi về sau mấy bước, suýt té nếu không có y tá đỡ.
“Thứ lang băm!”
“Anh Chu! Anh cả tôi không thể chết! Anh ấy chưa chết, đúng không?!”
“Tiểu Sâm, em…” Người đàn ông được gọi là "anh Chu" lùi lại một bước, nghiêng đầu tránh ánh mắt. Có vẻ anh ta cũng không nỡ đối diện với hy vọng đang dần vụn vỡ trong mắt Thư Trọng Sâm.
Mà chính bản thân anh ta… làm gì có tư cách tiếp nhận được sự thật này?
Từ nay, thế gian này không còn người đàn ông tên là Thư Bá Hành nữa.
Còn Trang Lăng… Chu Trình thầm nghĩ, đây cũng coi như hoàn thành tâm nguyện cả đời của cậu rồi.