Khi Trang Lăng tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là toàn thân đau nhức, nhất là phần cổ. Cố gắng mở mắt ra, ánh sáng chói loà đập vào mắt khiến hắn theo phản xạ quay đầu đi, phải mất một lúc lâu mới nhận ra mình đang nằm dưới đất.

Chuyện gì đang xảy ra? Chẳng phải mình đã ch.ết rồi sao? Linh hồn sao có thể chạm vào được nền gạch lạnh ngắt?

Lòng hắn run lên, bật dậy, cuối cùng cũng thấy rõ cảnh vật xung quanh.

Nơi hắn đang ở là căn hộ nhỏ hắn từng thích nhất. Phòng khách bừa bộn như bãi chiến trường, đến cả ghế sô pha cũng bị xê dịch khỏi chỗ cũ. Ngay dưới chân hắn là một đống vỏ chai rượu – từ rượu vang rẻ tiền đến XO đắt đỏ – tất cả lẫn lộn, uống như thể không cần mạng, hèn chi suýt nữa bị ngộ độc cồn.

Đây là đâu...?

Trang Lăng cúi đầu nhìn đôi tay mình, rồi dùng tay trái nhéo thử tay phải. Có cảm giác – là cơ thể thật, ấm áp, mềm mại.

Một ý nghĩ kỳ lạ thoáng vụt qua đầu hắn: Mình sống lại rồi sao?

Nhưng sao có thể chứ? Làm gì có chuyện hoang đường nào lại xảy ra với mình? Thế nhưng chính hắn lại tự phản bác: Tại sao không thể?

Bản thân đã lang thang dưới dạng hồn ma bao lâu nay, nay quay về làm người thì có gì là lạ? Có khi ông trời thấy kiếp trước mình sống quá hồ đồ, nên vung tay ban cho cơ hội làm lại từ đầu.

Rồi hắn sực nhớ ra điều gì đó. Vội vã chạy tới bàn, cầm điện thoại lên mở khoá xem ngày. Màn hình hiện lên: Ngày 30 tháng 12, năm 2013.

Vừa nhìn thấy ngày đó, tim hắn như rơi xuống đáy vực. Bởi hắn nhớ rất rõ, chính ngày này là lý do khiến hắn say xỉn.

Vài ngày trước, vào dịp Giáng Sinh năm ấy, hắn đã nhắn tin nói lời chia tay với Thư Bá Hành. Ngay tại bữa tối dưới ánh nến ấy, khi Thư Bá Hành tái mặt, còn đang ho sù sụ, hắn lại xoay người rời đi không một lần ngoái lại.

Rồi hắn nhốt mình trong căn hộ, uống đến không còn biết trời đất gì.

Trang Lăng cười chua chát. Hắn đã ngờ ông trời không rộng lượng đến mức ấy. Thì ra chỉ là đưa hắn về đúng khoảnh khắc tệ hại nhất để bắt đầu lại.

Lúc này, chắc hẳn Thư Bá Hành đang đau khổ đến tận cùng vì hắn. Báo chí và dư luận chắc cũng đang lên án hắn là kẻ bạc tình, phản bội, ăn cháo đá bát. Rồi sau đó, Thư Bá Hành còn định hủy hợp đồng với tập đoàn Thiên Hằng.

Đúng rồi – Bá Hành!

Hắn nhớ rất rõ, ngay đêm hôm ấy, Thư Bá Hành vì đau dạ dày mà phải nhập viện. Còn kiếp trước, hắn thì không thèm tới thăm dù chỉ một lần…

Nghĩ đến đây, Trang Lăng giáng cho mình một cái tát nảy lửa, rồi chạy vào phòng tắm rửa mặt, thay bộ đồ tử tế, khoác thêm áo khoác và rời khỏi nhà.

Mục tiêu của hắn rất rõ ràng – bệnh viện trung ương Kinh Thành. Trên đường đi, hắn nghĩ đủ chuyện. Gặp lại Thư Bá Hành, câu đầu tiên nên nói gì? Liệu anh có còn muốn nhìn mặt hắn? Có thất vọng đến mức tuyệt vọng?

Nhưng điều duy nhất hắn không ngờ là: Mình lại bị từ chối ngay trước cửa phòng bệnh.

Tầng sáu khu VIP, trước cửa phòng.

“Tôi muốn gặp Thư Bá Hành.”

“Xin lỗi anh Trang, tổng giám đốc Thư vừa khám xong, đang rất mệt, đã ngủ rồi. Mong anh đừng làm phiền.”

Giọng nói đúng mực, nhưng Trang Lăng lại nghe ra chút khinh khỉnh.

“Tôi muốn gặp Thư Bá Hành.” – Hắn nhấn mạnh lần nữa. Khi nãy lên đây, hắn đã nhìn thấy rõ qua cửa kính mờ, Thư Bá Hành vẫn còn thức. Gã vệ sĩ này đang nói dối trắng trợn. Rõ ràng là không muốn cho hắn vào gặp.

“Bá Hành! Thư Bá Hành! Tôi biết anh còn tỉnh! Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh!”

Cửa phòng đột ngột mở ra. Là Chu Trình – gương mặt vẫn lạnh như tiền.

“Trang Lăng, cậu vẫn chưa học được cách đặt mình vào chỗ người khác.”

“Tôi… cậu tránh ra đi, để tôi gặp Thư Bá Hành.”

Chu Trình im lặng, rồi nghiêng người sang một bên, để Trang Lăng bước vào.

Trang Lăng liếc nhìn anh ta một cái, đưa bó hoa và giỏ trái cây mới mua ở sảnh bệnh viện cho anh ta, rồi bước vào phòng.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play