Một nhà bốn người dẫm lên ánh hoàng hôn trở về túp lều trên núi.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, bên cạnh hầm đã có thêm hai cái túp lều mới, ngay cả bếp lò cũng mới được xây. Bếp được xây ngay cạnh lều, đặt nồi lên thì có thể nấu nước nấu cơm, dỡ nồi xuống thì thành một đống lửa sẵn, lại không cần lo lắng tàn lửa bắn ra làm cháy rừng.
Người nông thôn không chịu ngồi yên, Triệu Đại Sơn tỉnh giấc vào buổi trưa, túp lều được dựng vào buổi chiều, bếp lò được xây xong vào buổi chạng vạng, Triệu lão hán và những người khác trở về lúc bữa tối vừa nấu xong. Trên vai ông gánh gánh kẹo hồ lô, tay xách vò rượu, bóng dáng được hoàng hôn kéo dài, trông thật tự tại.
Chỉ là cả người lấm lem, nhìn kỹ bắp chân còn đang run.
Mấy đứa cháu vừa thấy gánh kẹo hồ lô, liền kêu oai oái chạy tới, vui mừng đến phát điên: “Ông nội, sao ông lại mua nhiều kẹo hồ lô như vậy? Nhà mình không làm ruộng nữa à? Muốn đổi nghề làm người bán hàng rong?”
“Làm người bán hàng rong kiếm được mấy đồng tiền kia thì làm sao no bụng các con được.” Triệu lão hán cười đưa gánh kẹo hồ lô cho đứa cháu cả, bảo mấy anh em chúng nó đi chia nhau ăn, “Vất vả đi một chuyến trấn trên, cũng phải mang chút đồ ăn vặt cho các con chứ.” Không đợi Triệu Hỉ vây quanh ông nói lời hay, ông nói tiếp: “Ăn xong rồi thì quay lại từng đứa thay phiên nhau đi ‘đất thần tiên’ khai hoang cho ta. Chân đất trừ làm ruộng thì còn làm được gì, kho lúa đầy thì trong lòng mới kiên định được.”
Hóa ra là có củ khoai tây có cục than, Triệu Hỉ lẩm bẩm: “Con đã bảo sao ông nội lại mua đồ ăn vặt cho chúng con, hóa ra là muốn chúng con làm việc. Khai hoang mệt lắm, con còn nhỏ chưa làm được đâu.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play