Dùng đất lấp hầm lại, cuối cùng dựng một tấm bia mộ, coi như là nấm mồ của một nhà Triệu Hữu Tài.
Mà bà vợ của hắn, thì cùng mấy chục thi thể bị đốt thành than đen kia mà chôn chung. Thật sự là không nhận ra ai là ai, lại còn bị ném vào hố cầu tiêu, mấy ngày trôi qua đều trương phình đến không nhìn ra diện mạo ban đầu, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt qua thân hình và quần áo. Nhận ra thì tự nhà mình mang về chôn, không nhận ra thì cùng chôn chung với chuồng heo bị cháy.
Trong thôn hai ngày nay chỉ bận rộn việc này, ngay cả hoa màu trong đất và nhà cửa bị giẫm hỏng cũng không rảnh lo. Thời tiết nóng bức, thi thể căn bản không để được, một ngày trôi qua mùi vị kia đã bay xa ba dặm, quả thực làm người ta ngửi thấy là muốn nôn.
Quan tài thì gom không đủ, ngay cả chiếu cũng là nhà này gom nhà kia gom, có thì cuốn, không có thì cũng chỉ có thể chôn như vậy. Đến với nhân thế này một chuyến, hai bàn tay trắng đến, lại hai bàn tay trắng đi, cả đời cứ thế mà kết thúc.
Triệu Tam Địa cũng đi đào mộ một ngày, ngay ở sau núi chọn một chỗ bằng phẳng, đào một cái hố rất lớn, còn mượn vôi bột nhà trưởng thôn, hơn nửa túi đều dùng hết. Lần này chôn quá nhiều thi thể, phải đề phòng dịch bệnh.
Đặc biệt là những trưởng thôn có kinh nghiệm, càng liên tục dặn dò phải đào hố sâu một chút, phải dùng sức nén đất lại, không thể để dã thú trong núi nhảy ra được. Họ dựa vào núi mà sống, nước sông dùng để giặt giũ, nước uống hàng ngày đều là từ sau núi dẫn vào. Nếu dã thú ăn thi thể, bị bệnh, lại làm bẩn nguồn nước, quay đầu lại họ lại ăn vào bụng, thì đó mới thật là muốn gặp đại họa.
Hơn cả việc lưu dân vào thôn còn mất mạng hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT