Ma ma và nha hoàn phía sau Cố Lãng thấy thế thì giận tím mặt: “To gan! Làm sao ngươi dám làm như thế với tiểu thiếu gia. ”
Diệp Âm vẻ mặt bình thản, thậm chí còn nhấc tay lên, theo đó Cố Lãng đang trên tay cô cũng bị nhấc bổng lên theo.
Ban đầu Cố Lãng hơi run, sau khi phản ứng lại thì vỗ tay hưng phấn kêu to: “Cao thêm chút nữa, cao thêm chút nữa. ”
Thường ma ma tức đến ngã ngửa, bàn tay run run chỉ vào Diệp Âm: “Ngươi chờ đó, ta nhất định sẽ bẩm báo với phu nhân về tội của ngươi. ”
Diệp Âm giật giật mắt, nhìn tiểu tử Cố Lãng đang chơi vui đến đắc ý nói: "Ma ma của người muốn mách tội ta rồi. " Dứt lời, cô đem nhóc con nghịch ngợm thả xuống mặt đất.
"Ai, ngươi đừng..." Cố Lãng cuống lên, thằng bé xoay người nhìn về phía đám người ma ma và nha hoàn, tức giận nói: “Các ngươi...Các ngươi mới làm càn! ”
Thường ma ma ngồi chồm hỗm xuống dỗ bé: “Tiểu thiếu gia, nha hoàn này đúng là coi trời bằng vung, ngài không nên bị nàng ta mê hoặc, bị treo cao như thế nguy hiểm lắm, không cẩn thận rơi xuống sẽ chảy máu đó. ”
"Ngươi nói bậy, ta rõ ràng chẳng có chuyện gì. " Cố Lãng nhất quyết ôm lấy bắp đùi của Diệp Âm, ngẩng cao khuôn mặt phúng phính, trắng nõn cười khanh khách nói: “Lại bay bay, cho ta bay bay đi. ”
Thường ma ma trừng mắt nhìn Diệp Âm, chỉ kém hét lên với cô: Ngươi dám!
Diệp Âm thật đúng là dám.
Cô dùng một tay nhấc Cố Lãng lên cao liền rời đi, trong chớp mắt hai thân ảnh đã bỏ xa đám người phiền phức kia, Thường ma ma cũng không kịp tức giận, bà vội vàng giục những người khác đuổi theo sau.
Cố Lãng giang hai tay, lúc thì như chó con, lúc lại giống như con chim nhỏ đang bay nhảy loạn xạ, thằng bé chơi vui đến mức không biết trời đất đâu.
Mãi đến khi Diệp Âm dừng lại, Cố Lãng mới nghi hoặc: “Làm sao không đi nữa rồi? ”
Diệp Âm hếch cằm, ra hiệu: “Bàn đu dây, người có chơi hay không? ”
Ánh mắt Cố Lãng sáng lên, mười phần dứt khoát đáp: “Muốn! ”
Đợi đến khi bọn Thường ma ma chạy theo tới thì nhìn thấy ngay dưới cây tán lớn, một tiểu oa nhi đang líu lo, thân mình lắc lư cực kỳ vui vẻ.
Thường ma ma thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó trái tim của bà lại hoảng sợ mà treo lên một lần nữa.
Cố Lãng tiểu thiếu gia còn nhỏ, nếu không nắm chắc dây thừng rồi từ bàn đu dây ngã xuống đất thì làm sao bây giờ.
Đại khái là vì Thường ma ma có oán niệm quá sâu với cô nên Diệp Âm chơi cùng với Cố Lãng một lúc thì ngừng bàn đu dây lại..
Cố Lãng vẫn chưa hết thòm thèm: “Lại chơi một chút nữa đi. ”
Diệp Âm nhẹ nhàng nói: “ Vậy người không muốn chơi những trò chơi khác sao”.
Cố Lãng: Há ? !
Còn có trò chơi khác sao !!!!!
Người lớn còn hiếu kỳ, huống chi Cố Lãng mới chỉ là đứa trẻ ba tuổi rưỡi.
Cố Lãng giả vờ giả vịt khoát tay, chiếc cằm nhỏ khẽ nhếch, bi bô nói: “Khách liền phải theo chủ, ngươi xem mà sắp xếp đi. ”
Ngón tay Diệp Âm miết nhẹ vào nhau, cô bỗng nhiên rất muốn xoa bóp khuôn mặt của đứa nhỏ này.
Có Cố Triệt vô cùng tuấn lãng là tiểu thúc, đương nhiên dung mạo của Cố Lãng cũng không chê vào đâu được, da dẻ trắng mịn, cái miệng nhỏ phấn hồng, đôi mắt vừa to vừa tròn, mỗi lần hai con ngươi của thằng bé chuyển động thì không biết cái đầu lại đang có bao nhiêu chủ ý, linh động cực kỳ.
Diệp Âm cũng không quan tâm đến đám người có thần kinh mẫn cảm như bọn Thường ma ma, cô làm ảo thuật lấy ra một cái bao bố.
Cố Lãng vươn cổ ra xem: "Đây là cái gì vậy ?”
Diệp Âm giảng giải sơ lược quy tắc trò chơi ném cát, sau đó dùng cành cây vẽ vạch tượng trưng rồi gọi Cố Lãng đi vào.
“Nhớ kỹ, người chỉ có hai lựa chọn, một là hoàn toàn né tránh, hai là bắt được nó. Bằng không người sẽ thua. ”
Khuôn mặt nhỏ của Cố Lãng nghiêm túc, “Nhanh ném lại đây đi. ”
Diệp Âm đứng ở ngoài vạch, thử thăm dò quăng hai lần túi cát, khoé mắt thoáng nhìn thấy thân thể nhỏ bé của Cố Lãng toàn bộ đều căng thẳng, cứng nhắc.
Cô bỗng nhiên ra tay, túi cát bay trên không trung, tạo thành một đường vòng cung đẹp đẽ ném tới, con ngươi của Cố Lãng đột nhiên rụt lại, thằng bé lảo đảo hai bước, miễn cưỡng tránh được bao cát, để nó sượt qua người.
Chỉ bằng tình huống ngắn ngủi như thế đã làm trán bé con toát mồ hôi hột to chừng hạt đậu, Thường ma ma bên cạnh đau lòng tiểu thiếu gia liền lấy khăn tay lau mồ hôi cho bé nhưng nhanh chóng bị Cố Lãng né tránh đi.
Tiểu hài tử bất mãn: “Ma ma, ngươi phải chú ý ! ”
Thường ma ma cứng người, tức giận trừng Diệp Âm, sau đó chậm rì rì nhặt túi cát lên ném về phía Cố Lãng.
Sức ném của bà nhẹ, túi cát ném ra hoàn toàn chẳng có một tý lực uy hiếp nào cả.
Cố Lãng cảm thấy chán, cái mông thế nhưng bất thình lình tê rần. Cái thứ rơi bên người nó không phải là túi cát thì là cái gì chứ.
Diệp Âm lành lạnh nói: “Tiểu thiếu gia, người thua. ”
Cố Lãng:?
Cố Lãng:! !
Hai người hoán đổi thân phận, Cố Lãng dốc hết sức muốn ném trúng Diệp Âm, Thường ma ma cũng nén giận, dự định sẽ ngầm ra tay cho nha hoàn này một bài học nho nhỏ.
Nhưng ai có thể ngờ rằng Diệp Âm linh hoạt như con thỏ, mặc kệ là ném bao nhiêu túi cát, ném nhiều và dùng sức như thế nào thì cô đều có thể ung dung tránh thoát.
Đám nha hoàn bên cạnh nhìn đến tức giận nên liền thi nhau hò hét cổ vũ cho Cố Lãng.
Không khí trong sân nhất thời náo nhiệt hẳn lên.
Cố Lãng không chịu thua, nhanh chóng nhặt túi cát lên, một lần nữa dùng lực ném.
Một lần rồi lại một lần, nhóc cố gắng điều chỉnh lực độ, kỹ năng không ngừng tăng cao.
Diệp Âm cố ý chậm một bước, túi cát liền ném trúng vào cánh tay cô.
Hiện trường tĩnh lặng, sau đó bùng nổ tiếng hò hét vui sướng.
"Ném trúng, ném trúng! Ta ném trúng ngươi, ngươi thua. " Cố Lãng vọt tới bên người Diệp Âm, hưng phấn lôi kéo vạt áo cô hò hét.
Nó thực sự là quá khó khăn.
Tiểu hài tử giơ tay đi lau đi mồ hôi trên trán, thế nhưng nó đã quên rằng tay mình vừa nhặt túi cát. Vào lúc này thằng bé đưa tay lên lau mồ hôi liền đem hết bùn đất bôi hết lên mặt.
Hai mắt Diệp Âm nhìn chằm chằm thằng bé, mím chặt môi.
Đám nha hoàn cũng không nhịn được cười, tiểu công tử trắng trẻo nay đã biến thành tiểu hoa miêu rồi.
Thường ma ma muốn nói lại thôi.
Nhưng Cố Lãng hưng phấn quá độ, thằng bé hiện tại đã hoàn toàn chìm đắm vào lạc thú của trò chơi rồi. Nó ở trong vạch kẻ nhảy nhót tưng bừng.
Gió tạt vào mặt, bé con dùng hết sức tránh né, túi cát hầu như chỉ sượt qua eo nó.
Đám người Thường ma ma đều xem đến ngốc rồi: "Tiểu thiếu gia quá lợi hại! ! "
Cố Lãng đứng dậy, phủi hết đất cát bám trên người, trái tim nhỏ đập một cách hưng phấn, khóe miệng lúc này đã kéo đến mang tai.
Vừa nãy quá nguy hiểm, suýt chút nữa thì bị đánh tới.
Thằng bé nhìn về phía Diệp Âm, đắc ý chống nạnh.
Diệp Âm nhíu mày: Nhóc con.
Thường ma ma để ý, may mà Diệp Âm khống chế lực, Cố Lãng mỗi lần đều dùng toàn lực trốn, cứ một lần một lần như thế giúp cho tiểu thiếu gia được trải nghiệm trò chơi một cách vui vẻ, bổ ích.
Mồ hôi tuôn ra như mưa nhưng không ai để ý, họ vui vẻ chơi đùa, tiếng cười truyền đi thật xa.
Bên trong hành lang , Cố Triệt nhẹ nhàng nói: "Mẫu thân đã hiểu chưa ạ ? "
Người bình thường thì sẽ xem đây chỉ là trò vui, Cố phu nhân ngược lại, bà tinh thông quyền cước, tự nhiên sẽ nhìn ra Diệp Âm nhìn thì có vẻ là cùng Cố Lãng chơi đùa, nhưng lại âm thầm dẫn dắt Cố Lãng, huấn luyện Cố Lãng trở nên nhanh nhẹn.
Cố phu nhân không được tự nhiên, bà ngại ngùng khụ một tiếng: "Lần này là do mẫu thân lỗ mãng. "
Cố Triệt mỉm cười: "Nàng mê đồ ăn ngon. "
Cố phu nhân vui vẻ: "Được, ngày mai mẫu thân liền phái người đưa hai đầu bếp lại đây. "
Cố Đình Tư nhìn đám người chơi đùa dưới bóng râm, nàng thấy thú vị đến nỗi hai con mắt đều không nỡ dời đi, nhìn thật vui a, nàng cũng muốn chơi.
Hơn nửa canh giờ sau, Diệp Âm kêu dừng, Cố Lãng tuy rằng còn muốn tiếp tục chơi, thế nhưng khuôn mặt nhỏ của thằng bé cũng không che giấu được vẻ mệt mỏi.
Thường ma ma lúc này đã không còn khí lực, liền để cho hai đại nha hoàn đến ôm Cố Lãng đi. Bà đang muốn theo sau thì bị Diệp Âm gọi lại: "Ma ma thứ lỗi, do sức lực của nô tỳ có thể so với sức lực của nam nhân, dưới tình thế cấp bách mới nhấc bổng tiểu thiếu gia lên, động tác đó thật sự có chút không thích hợp, mong ma ma thứ lỗi cho. "
Thường ma ma nhìn cô một cách sâu sắc, cuối cùng bỏ lại một câu "Không có lần sau", liền nhấc chân rời đi.
Diệp Âm cũng muốn rời đi, bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân phía sau, Cố Lãng đã rời đi lại quay lại, thằng bé đưa tay nhỏ hướng Diệp Âm gọi: “Ngươi chưa nói cho ta, ngươi tên là gì. ”
"Diệp Âm. "
"Dạ Oanh? " Cố Lãng mờ mịt: “Ngươi là một con chim sao? ”
Diệp Âm cười cười: "...Phải không. "
Hoàng hôn buông xuống, Cố phu nhân rời đi, Cố Lãng cùng Cố Đình Tư thì ở lại biệt trang để tránh nóng.
Ban ngày chơi quá hăng, buổi tối Cố Lãng khá có tinh thần, nó cùng Cố Triệt ngồi đối diện trên giường nhỏ, tay chân quấn quít lấy Cố Triệt: “Tiểu thúc, người đem nha hoàn tên là chim nhỏ gọi tới có được hay không, để nàng bồi ta chơi. ”
Cố Triệt lật một trang sách: “Chim nhỏ gì cơ? ”
"Dạ Oanh a. " Cố Lãng nhảy xuống đất, tung tăng chỉ tay nhỏ, tại chỗ quay một vòng: “Nàng mang con đi bay như chim nhỏ. ”
Cố Triệt khóe miệng cười cười, “Chim nhỏ về tổ, nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm nàng. ”
Cố Lãng gục cái đầu nhỏ xuống: “Thôi được rồi. ”
Rõ ràng là rất thất vọng.
Thằng bé dùng cả tay cả chân một lần nữa bò lại trên giường nhỏ, nửa thân thể chống trên bàn, mắt to nhìn Cố Triệt.
“Tiểu thúc, người mỗi ngày đều đọc sách, vào lúc này trời cũng tối rồi, người còn ở dưới đèn xem, người sẽ không thấy chán sao? ”
Cố Triệt khép sách lại, đặt trong tay: “Muốn chơi cái gì? ”
Cố Lãng nhếch miệng cười, từ phía sau lấy ra một cái cửu liên hoàn: “Cái này. ”
Bé cong cái miệng nhỏ, làm nũng oán giận: "Con giải đã lâu thật lâu đều không giải được. Sau đó đi tìm Tứ cô cô, kết quả Tứ cô cô tức đến nỗi thiếu chút nữa chém nó. Cũng còn may là có con bảo vệ nó.
Nghĩ đến tính tình của Cố Đình Tư, Cố Triệt cũng không thấy ngoài ý muốn lắm, chàng cầm lấy cửu liên hoàn trên bàn nhìn một chút, lát sau liền thao tác thăm dò.
Trong lúc này Cố Lãng vượt qua ghế, chui vào lồng ngực Cố Triệt.
Cố Triệt bất đắc dĩ: “Con không nóng sao? ”
Cố Lãng lí lẽ hùng hồn đáp: “Trong phòng có bố trí bồn băng, con lạnh. ”
Cố Triệt: “......”
Cố Lãng lấy cửu liên hoàn ra, nhưng chính nó lại không biết chơi như thế nào nên liền nằm ở trong lồng ngực Cố Triệt nhìn chằm chằm mà ngưỡng mộ tiểu thúc của nó.
Cố Triệt: "Làm sao? "
Cố Lãng sùng bái nói: “Mũi của tiểu thúc và mũi cha thật giống, cằm cũng như vậy. ”
Như nghĩ đến cái gì, thằng bé nhíu nhíu cái mũi nhỏ: “Bất quá mùi hương không giống nhau, trên người tiểu thúc có mùi vị của cây cỏ, trên người cha có mùi giống như bùn đất, cha còn rất xấu, cố ý lấy đất bôi lên người con. ”
Miệng nhỏ của nhóc con liên tục oán giận, Cố Triệt cũng không nghiên cứu cửu liên hoàn nữa, lẳng lặng lắng nghe. Đợi Cố Lãng oán giận hết, tiểu hài tử liền yên tĩnh lại.
“Tiểu thúc. ”
“Ân. ”
“Cha con lúc nào thì trở về a? ”
"...Năm nay nếu như không có chiến sự, có lẽ sang năm cha con có thể trở về. "
________________________________________
Tác giả có lời muốn nói: Hành vi dùng một tay xách đứa nhỏ là không nên, các tiểu thiên sứ đừng học theo nha, xác thực rất nguy hiểm.
Âm Âm không giống, nàng ấy khí lực lớn, khác với người bình thường như chúng ta.