Gần đây Diệp Âm trải qua những tháng ngày rất thoải mái, có thể là do không muốn đi vào vết xe đổ của Thuý Bình và Cầm Ngọc nên hiện tại không ai dám gây khó dễ cho Diệp Âm.

Thứ duy nhất để Diệp Âm mong nhớ chỉ có vết thương ở chân của Vương thị, cô suy nghĩ một chút, nếu thư phòng không cần người nữa thì cô sẽ xin phép Cố Triệt nghỉ nửa ngày.

Sau giờ ngọ mặt trời nóng nực, Diệp Âm tăng nhanh bước chân, trên đường cô cố ý chọn con đường xa nhất sau đó lén lấy số tiền bạc đã giấu kỹ trong người ra.

Đây là tiền Diệp Âm chiếm được từ bọn Mã Dũng, cô suy nghĩ vài giây liền gói một lượng bạc bỏ lại vào trong áo.

Nhà trong hẻm vừa cũ vừa nhiều, bởi vì diện tích nhỏ hẹp nên căn bản là không thể trồng một cái cây xanh nào để che nắng che mưa cả. Vì thế tình trạng hạ nóng đông rét buốt thường xuyên xảy ra.

Ban ngày Vương thị luôn ở trong nhà, thế nhưng căn nhà nóng như cái lồng hấp làm con người ta không thể chịu được, nhân lúc buổi trưa rảnh rỗi bà liền ngồi ở cửa làm miếng lót giày. Thi thoảng nghỉ tay đều sẽ nghĩ tới tiểu quản sự mà nữ nhi đã nhắc tới, mỗi lần như vậy tâm tình của Vương thị lại tốt hơn một chút.
 
Đang mải mê hoàn thành công việc, bỗng nhiên bà nghe thấy tiếng đập cửa ngoài sân.

Vương thị nghi hoặc: "Ai vậy ?”

Bà theo bản năng nắm chặt cây gậy trong tay, chậm rãi đi ra sân.

Diệp Âm nhẹ nhàng nói: “Nương, là con. ”

Cửa viện mở ra, Vương thị nhìn thấy gương mặt nữ nhi bị nóng đến đỏ bừng, bà đau lòng mà đem người kéo vào trong: "Làm sao lại trở về vào lúc này ?”

Diệp Âm trở tay đóng cửa, một tay đỡ tay nải, một tay đỡ Vương thị vào nhà: “Con bẩm tiểu chủ...Quản sự xin nghỉ. ”
 

"Tiểu quản sự ? " Vương thị mừng tít mắt: "Chính là người lần trước con đã nói qua sao? "

Diệp Âm nhếch miệng, một lát sau liền đáp lại: “ Vâng. ”

Vương thị vui vẻ, “Tiểu quản sự này thật đúng là người tốt mà. ”

Diệp Âm vội ho một tiếng: “Chủ nhà nhân từ, trên làm dưới theo thôi nương.”

Vương thị liếc cô một cái: “Còn giả vờ giả vịt trước mặt nương gì chứ. ”

Diệp Âm:.....Cô vẫn là nên câm miệng lại.

Diệp Âm đỡ Vương thị ngồi xuống, sau đó liền đem đồ trong tay nải đặt lên bàn.

Vương thị hiếu kỳ, bà không cùng nữ nhi khách khí, trực tiếp mở ra xem. Bên trong có một bình rượu thuốc, nửa con gà quay, một cái quạt hương bồ, hai bao điểm tâm, một khối đường to bằng bàn tay, chừng mười quả trứng gà, châm tuyến, ở phía dưới cùng là một thớt vải bông màu vàng.

Vương thị kinh ngạc: “Làm sao lại mua nhiều như thế, cái này tốn bao nhiêu tiền? ”

"Còn thớt vải bông màu vàng này không hợp với những cô nương trẻ tuổi như con đâu.”

Diệp Âm không thể không đánh gãy lời bà: “Vải bông là mua cho nương làm xiêm y. ”

Không chờ Vương thị phản bác, Diệp Âm nói trước: "Con hiện tại là đại nha hoàn, mỗi tháng có hai lạng bạc tiền công, nương đừng lo. "

Bởi vì quá kinh hỉ, Vương thị cũng không nhịn được hoài nghi lỗ tai của mình có phải là hỏng rồi không.

“Âm Âm, nương nghe lầm không vậy, ngươi vừa nói ngươi được thăng lên làm đại nha hoàn? ”

Diệp Âm cười nói: "Nương không nghe lầm, đại nha hoàn hầu hạ tiểu gia chủ phạm lỗi nên đã bị đuổi rồi, con vừa vặn được thăng chức để bù vào chỗ trống.”

"Tiểu gia chủ của các con thực sự là quá tốt rồi. " Vương thị khen hết lời, bà kéo tay của con gái: “Con không biết đâu, lần trước sau khi con rời đi, không bao lâu sau thì có một gã sai vặt mang theo rất nhiều túi lớn túi nhỏ tới cửa, hắn nói là phụng mệnh chủ nhân đến thăm ta, đưa cho ta không ít đồ, còn muốn đưa ta tiền. ”

Vương thị nhớ lại tình cảnh lúc ấy liền thấy có chút dở khóc dở cười: “Lúc ấy nương đều sắp bị hù chết, nào dám nhận tiền, khuyên can đủ đường mới tiễn được người đi. ”

Diệp Âm ngẩn ra: “Tiểu công tử phái người đến thăm nương ? ”

Vương thị cũng sửng sốt: “Con không biết ? ”

Hai mẹ con bốn mắt nhìn nhau, Diệp Âm chậm chạp nói: “Ngài ấy không nói. ”

"Này..." Vương thị bỗng nhiên lui về phía sau hai bước, từ trên xuống dưới đem nữ nhi đánh giá một lần, “Cũng không đẹp lắm a. ”

Diệp Âm cứng người.

Vương thị không nghĩ ra: "Ngươi tính tình chậm chạp, khuôn mặt cũng chỉ ở mức thanh tú, nơi nào có thể làm cho tiểu gia chủ để mắt tới nhỉ. "

Diệp Âm trầm mặc, bất đắc dĩ nói: “Tiểu gia chủ tâm địa lương thiện, luôn giúp đỡ người khác. ”

Vương thị rất tán thành: “Nương cảm thấy cũng đúng. ”
 
Ngẫm lại quá khứ, Vương thị lại bắt đầu trêu chọc: “Ta liền nói sao con lại lớn gan xài tiền bậy bạ thế, mới vừa thăng chức đại nha hoàn liền lên mặt. ”

“Hiện tại kiếm tiền khó, con phải biết tích góp tiền bạc, con nói đi, mua những thứ đồ này tốn bao nhiêu tiền. ”

Diệp Âm: "...Cũng không tốn bao nhiêu tiền. "

"Còn lừa gạt ta. " Vương thị đưa tay sờ sờ vải bông, lập tức mặt biến sắc: "Ngươi cái nha đầu ngốc này, loại vải vóc này vừa nhìn là biết khác hẳn so với vải bình thường, là loại thoáng khí, không bị loang màu.

Một thước vải đoán chừng hơn mười văn, ngươi mua một thớt to như này thì ít nhất phải tốn mấy trăm văn. "

Mi tâm Diệp Âm nhảy một cái, cô liền nhấc chân định chạy xuống bếp, kết quả liền bị Vương thị bắt lấy.

"Còn nữa, gà quay ở đâu ra ? "

Diệp Âm định nói hàm hồ cho qua chuyện, nhưng trước kia Vương thị cũng có một thời mở sạp bán bánh đậu, có sự hiểu biết thị trường vô cùng sâu sắc. Nhà ai bán cái gì, giá tiền bao nhiêu, Vương thị đều nắm rõ hết.

Mắt thấy Vương thị kiên trì dò hỏi giá tiền liên tục, sắc mặt cũng càng ngày càng khó coi, Diệp Âm thực sự không chịu được nữa.

“Đường và điểm tâm không phải con mua, người khác đưa, là người trong biệt trang cho. "

Vương thị dừng lại

Bà nhìn nữ nhi: “Ai đưa ?”

Diệp Âm: "Thì người trong trang đưa. "
 
Tiểu viện bỗng nhiên yên tĩnh.

Diệp Âm mờ mịt, bỗng bả vai cô bị vỗ mạnh một cái, khi quay sang thì thấy mắt Vương thị nhìn cô sáng rực như đèn pha, bà cực lực đè xuống hưng phấn trong lòng, nhẹ giọng nói:

“Có phải là tiểu quản sự kia không?”

“Khẳng định là người đó đưa. ”

Vương thị tự mình độc thoại: “Không quen không biết, hắn đưa ngươi điểm tâm làm cái gì. Chúng ta cũng không thiếu tiền. ”

“Âm Âm, ta cảm thấy...”

Diệp Âm nghe không nổi nữa bèn vô tình đâm thủng ảo tưởng của bà: “Nương nghĩ nhiều rồi. Đồ là do một người bạn của con ở trong trang đưa. ”

Không muốn để cho Vương thị nhen nhóm hi vọng, Diệp Âm thẳng thắn rút củi dưới đáy nồi: “Tiểu quản sự kia đã đính hôn rồi, nương sau này đừng nói chuyện này nữa, sẽ khiến người ta hiểu lầm đó. ”

Lời nói của cô như một chậu nước lạnh đổ xuống làm nhiệt huyết trong trái tim Vương thị tắt ngúm.

Bà chán nản ngồi trở lại trên ghế, vỗ bắp đùi thở ngắn thở dài : "Làm sao nói đính hôn liền đính hôn nhanh vậy chứ.”

Diệp Âm nấu cho bà bát cháo loãng, mang gà quay lên, bà đều ăn không vào.

Diệp Âm than thở: "Con giúp người nhìn chân. "

Vương thị: “Xem cái gì a, cũng không đứt được . ”

Diệp Âm:...…

Diệp Âm trực tiếp ra tay, phát hiện chân Vương thị đã bớt sưng, trên đùi còn lưu lại mùi thuốc.

“Tiểu công tử phái người đưa thuốc mỡ sao? ”

Vương thị: “Đúng vậy. ”

Vương thị có chút chán nản, càng nhìn thấy cô càng tức.

Diệp Âm thức thời giữ yên lặng.

Hoàng hôn buông xuống, Diệp Âm làm cơm canh đầy đủ cho Vương thị liền chuẩn bị rời đi, Vương thị thấy vậy lại không nỡ, đứng dậy muốn đưa cô đi.

Diệp Âm không cho bà đưa: “Người đừng đi, hảo hảo dưỡng thương cho khoẻ, đừng làm cho con lo lắng. ”

Diệp Âm đi ra sân, Vương thị mở miệng gọi cô lại : “Âm Âm, con cũng trưởng thành rồi, ở trong trang nếu gặp phải người thích hợp liền chủ động một chút. ”

Diệp Âm gật gù, đầu cũng không ngoảnh lại liền đi rồi.

Cô cũng không biết, bên kia bức tường có một bà lão âm thầm mắng một cái: “Phi! Chỉ là một đám chân đất mà còn muốn trèo lên cành cao sao. ”

Vương thị chậm rãi đóng cửa viện lại, trở về nhà vuốt ve vải bông nữ nhi mua, sau đó thử ướm trên người mình.

"...Nha đầu ngốc. "

Vương thị cười mắng một câu, người như bà thì cần gì mặc đẹp chứ.

Bỗng nhiên sát vách truyền đến tiếng gõ bùm bùm, Vương thị ngừng cười.

Nam nhân trong hẻm này có đạo đức và phẩm hạnh như thế nào, bà đã quá rõ ràng. 

Bà chỉ có một nữ nhi duy nhất, Vương thị tuyệt đối sẽ không để máu mủ của mình bị kìm hãm trong vũng bùn.

Diệp Âm ở trên đường ăn uống no đủ rồi mới về biệt trang, buổi tối cô nằm ở trên giường, hiếm khi không buồn ngủ.

Tính cả lúc trước Cố Triệt phái người đi thỉnh đại phu khám bệnh cho cô, bây giờ lại phái người đưa thuốc trị thương cho nương, cô nợ Cố Triệt hai phần ân tình.

Làm sao trả đây.

Diệp Âm vươn mình, Cố Triệt thân là con trai nhỏ của phủ tướng quân, áo cơm phú quý, cái gì cũng không thiếu. Cô cũng muốn đưa ít đồ để cảm tạ nhưng xem chừng người ta cũng không hiếm lạ.

Quên đi, trước tiên nhớ kỹ vậy.

Trong chốc lát, trong phòng truyền đến tiếng hít thở đều đều.

Hôm sau trời vừa sáng, Diệp Âm đã dậy để hầu hạ Cố Triệt rửa mặt.

Ngày hè mặt trời lên sớm nhưng bên trong phòng vẫn khá tối, cô nhanh chóng thắp nến trong phòng, bên trong nháy mắt trở nên sáng ngời.

Phương Thanh nhẹ nhàng giúp Cố Triệt thay y phục, cuối cùng ngồi xổm xuống giúp chàng buộc ngọc bội bên hông, một loạt động tác được thực hiện lưu loát như nước chảy mây trôi.

Diệp Âm ở bên cạnh mang vẻ mặt nịnh nọt, thực sự ngoan đến mức bảo gì thì làm nấy.

Bên trong thư phòng, Diệp Âm thay Cố Triệt mài mực xong, khi cô đang chuẩn bị ra ngoài thì bị Cố Triệt gọi lại.

“Nội dung mấy ngày trước ta dạy ngươi đã nhớ kỹ hết chưa ?”

Diệp Âm hàm hồ đáp một tiếng.

Cố Triệt để bút xuống: “Vậy nay ngươi chỉ phải viết chính tả thôi. ”

Diệp Âm: " Dạ”.

Diệp Âm vừa mới mài mực xong, vừa vặn tiện nghi cho cô.

Mùi hương thanh nhã toả từ huân hương lan ra khắp căn phòng khiến lòng người thư giãn. Cố Triệt nhìn Diệp Âm động tác thành thật, vừa muốn mở miệng, ngoài cửa bèn truyền đến tiếng gã sai vặt bẩm báo: "Thiếu gia, phu nhân mang theo Lãng tiểu thiếu gia cùng Tứ tiểu thư đến rồi ạ."

Diệp Âm nghe thấy vậy bèn dừng bút, ngẩng đầu nhìn Cố Triệt.

Cố Triệt: “Dọn dẹp xong rồi theo ta đi ra nghênh đón mẫu thân. ”

Diệp Âm co rúm khoé mắt, đại nha hoàn không chỉ có mỗi cô đâu nha!

Tại cửa lớn biệt trang, Diệp Âm đi theo sau Cố Triệt, đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy quý phu nhân thời cổ đại hàng thật giá thật ngoài đời, nói không hiếu kỳ thì là giả.

Quả thật cô đã nhìn thấy một vị phu nhân thanh lịch đứng trước xe ngựa, phía sau lưng có khoảng chừng mười hộ vệ dáng đứng thẳng tắp, hai ma ma dáng người khoẻ khoắn đang che dù, hôm nay quý phu nhân mặc một bộ y phục cổ tròn, ngũ quan anh khí, tóc đen búi theo kiểu vãn kế.

Kỳ lạ là trong sách miêu tả quý phu nhân này đầu cài đầy châu ngọc, thế nhưng hiện giờ cô chỉ thấy bà cài một cái trâm cài tóc được làm bằng bạch ngọc, hai cây trâm bảo thạch màu lam, hai bên tai đeo khuyên làm bằng phỉ thúy tinh xảo, tất cả đều tôn lên vẻ đẹp cao quý và trang nhã của bà.

Quý phu nhân nhẹ nhàng bước vào bên trong, liền dễ dàng cướp đi lực chú ý của mọi người.


Cố Triệt chắp tay hành lễ: “Mẫu thân. ”

Diệp Âm theo sau phúc thân: “Nô tỳ gặp qua phu nhân. ”

Cố phu nhân híp đôi mắt phượng lại, thoáng đánh giá Diệp Âm một chút, cô đang mặc bộ y phục được phân phát, không phấn son loè loẹt, xem ra bề ngoài không giống như lời Thuý Bình một mực khẳng định là hồ ly tinh.

Bất quá biết người biết mặt nhưng không biết lòng, từ từ quan sát thêm mới được.

Cố Triệt dẫn ba người vào trong trang, Cố phu nhân ôn nhu thăm hỏi, giọng nói tràn đầy sự quan tâm: “Mấy ngày gần đây khô nóng, con lại ở một mình trong biệt trang, có thiếu thứ gì hay không ? ”

Cố Triệt cười nói: “Đã khiến mẫu thân mong nhớ, nhi tử cái gì cũng không thiếu. ”

Hai mẹ con nói chuyện phiếm đã làm cho đứa nhỏ bên cạnh bất mãn, thằng bé giương tay nhỏ nhào tới trên đùi Cố Triệt, ngẩng cao khuôn mặt tròn trắng mịn, bi bô hỏi: “Tiểu thúc, tiểu thúc có nhớ con không? ”

Cố Triệt sờ sờ đầu nhóc con: “Tiểu thúc rất nhớ Lãng ca nhi. ”

An ủi nhóc con xong, chàng quay sang nhìn Cố Đình Tư, khẽ vuốt cằm: “Tứ muội muội gần đây sống tốt không ? ”

Khác với Cố phu nhân mang vẻ rực rỡ hào phóng, vị Tứ cô nương này lại là kiểu người hoạt bát xinh đẹp : "Trong phủ có tổ phụ, tổ mẫu và các bá nương các đều thương muội, muội tất nhiên là sống rất tốt. " Nói xong nàng nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Cố phu nhân, sau đó hướng Cố Triệt nháy mắt mấy cái: “Nếu như không cần học nữ hồng, muội sẽ càng cảm thoải mái hơn. ”

Cố phu nhân lắc đầu bất đắc dĩ, đoàn người ngồi xuống thiên sảnh nghỉ ngơi, hạ nhân lần lượt đâu vào đấy mà dâng trà bánh lên.

Cố Lãng năm nay chưa đến bốn tuổi, lại là đang ở trong biệt trang của tiểu thúc nên thằng nhóc không kiêng nể gì mà chạy khắp trong ngoài chơi đùa cho đã đời, sự nghịch ngợm ấy khiến cho đám nha hoàn và bà tử chạy theo căng thẳng vô cùng, luôn e sợ tiểu thiếu gia bị ngã, va chạm vào đâu đó.

Diệp Âm nhìn theo đều muốn nghẹt thở, nhóc Cố Lãng hiển nhiên cũng cảm giác được nên nha hoàn và bà tử càng đuổi theo thì thằng bé lại càng điên cuồng chạy.

Cố Triệt phân phó nói: “Diệp Âm, ngươi đi xem Lãng ca nhi đi.”

Ánh mắt Diệp Âm khẽ nhúc nhích: “Vâng. ”

Cô biết Cố Triệt cố ý bảo mình ra ngoài, ở bên trong đó cô luôn nhận được ánh mắt dò xét, đánh giá của Cố phu nhân.

Trong sảnh không còn người ngoài, Cố Triệt than thở: "Mẫu thân lần này đến, chắc không phải chỉ là để thăm nhi tử thôi đúng không ạ ?”

Cố Đình Tư nhìn hai người một chút, yên lặng vểnh tai lên.

Cố phu nhân cũng không cùng con trai vòng vo: “Con có phải có ý gì với nha hoàn tên Diệp Âm kia hay không, muốn đem nàng thu làm thông phòng hả ?”

Lông mi Cố Triệt run lên, “Mẫu thân sao lại nghĩ như thế. ”

Mắt Cố phu nhân sáng như đuốc, nhìn thẳng vào mắt tiểu nhi tử: “Con xưa nay luôn theo khuôn phép cũ, lần này nổi giận, ngay cả đại nha hoàn bên người cũng đều thay đổi, mẫu thân không thể không để ý. ”

Cố Triệt buông mắt xuống, hững hờ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm trà rồi mới không nhanh không chậm nói: “Mẫu thân đa nghi rồi, chỉ là thay một nha hoàn thôi mà. ”

Lông mày Cố phu nhân cau lại, nhưng thoáng nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của tiểu nhi tử, Cố phu nhân bèn đúng lúc mà ngừng lại cái đề tài này.

Bà cười nói: “Nếu không phải có ý với nha hoàn Diệp Âm kia, vậy lý do con đề bạt nàng lên là có ẩn tình gì sao ? ”

Trong vườn hoa, không như những núi giả khác, lúc trước khi xây dưng biệt trang, thợ thủ công đã cố ý dẫn nước chảy từ trên núi xuống, xây một cái hồ lớn ở trong vườn để nuôi cá và dựng trong đình một căn nhà thuỷ tạ, nhìn rất nên thơ. 

Ví như hôm nay trời nóng , Cố Lãng thấy thế thì rất thích nghịch nước,  nhóc trực tiếp chạy tới hồ làm cho nha hoàn và bà tử chạy phía sau sợ hãi đến hồn phi phách tán: “Lãng tiểu thiếu gia, mau quay lại. ”

Cố Lãng quay đầu lại phía các nàng le lưỡi nghịch ngợm, “Lêu lêu——”

"Ta mới không nghe các ngươi. " Thằng bé bước nhanh đôi chân ngắn chạy thật nhanh.

Nhưng mà chạy mãi chạy mãi, cuối cùng Cố Lãng cũng phát hiện ra có gì đó không đúng, làm sao có chút kỳ lạ a. Làm sao mà cảnh vật bỗng nhiên thay đổi, dưới chân cũng trống trơn, thật giống như mình được bay lên trời vậy. 

...Chờ chút, không phải thật giống. Nhóc ta thật sự bay lên rồi!

Cố Lãng bất giác xoay người, lúc này nhóc mới phát hiện mình đã bị người ta cầm lấy lưng quần xách lên cao, chẳng trách nhóc lại cảm thấy là lạ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play