Những cơn gió tươi mát nhẹ thổi vào viện Thiền Minh, xuyên qua những tán cây tươi tốt mọc quanh viện, một cô thiếu nữ cầm trong tay cây thương Hồng Anh tràn đầy khí thế uy vũ, mái tóc được buộc đuôi ngựa, theo từng động tác của chủ nhân vẽ một đường vòng cung đẹp đẽ mà dứt khoát trên không trung, tựa như những cây non mới nhú, tràn đầy sức sống.
Bước chân nàng dứt khoát xông lên phía trước, đôi mắt sáng như đuốc, tưởng chừng có thể chém giết tất cả, kể cả sấm sét. Từng hạt bụi bay lên dưới ánh mặt trời lại càng phủ thêm một tầng mông lung huyền ảo cho nàng, trông vừa hoang dã mà lại đẹp đẽ vô cùng.
Đột nhiên có biến cố phát sinh, thiếu nữ xoay cổ tay một cái, dứt khoát thu hồi cây thương, nếu phía sau nàng thật sự có kẻ địch thì sợ rằng sẽ thương vong vô số.
"Tứ cô cô thật là lợi hại! ! " Cố Lãng dùng sức vỗ cái tay nhỏ, khuôn mặt nhỏ hưng phấn tới mức đỏ bừng.
Bé con chạy vọt tới, vui vẻ chạy quanh Cố Đình Tư, lúc sau còn muốn chạm vào cây thương nhưng bị Cố Đình Tư cản lại.
Cố Triệt cười nói: “Võ nghệ của Tứ muội lại tiến bộ thêm một bậc rồi. ”
Cố Đình Tư ngại ngùng sờ đầu một cái, nhìn ra có mấy phần dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Vui đùa chốc lát, khoé mắt nàng thoáng nhìn thấy Diệp Âm đứng phía sau lưng Cố Triệt, trong lòng bỗng nhiên nảy ra một ý.
Nàng nhìn Diệp Âm nói: “Cây thương bảo bối của ta bị nhiễm bẩn một chút, ta muốn làm phiền Diệp Âm tỷ tỷ lau giúp ta một lát được không ? ”
Diệp Âm liếc mắt nhìn Cố Triệt, Cố Triệt vừa muốn mở miệng nói thì đã bị Cố Đình Tư giành nói trước: “Ta không mang khăn tay theo, xin nhờ tỷ. ”
Tiểu cô nương khách khí nhờ giúp nên Diệp Âm cũng không tiện từ chối, cô giơ tay tiếp nhận thương Hồng Anh, nào ngờ lúc sau có một nắm đấm bất ngờ theo tới định tấn công cô.
Diệp Âm phản xạ nhanh, một tay nắm lấy Cố Đình Tư, con mắt híp lại: “Tứ cô nương muốn làm cái gì? ”
Cố Đình Tư nhếch miệng cười: “Nhìn thấy tỷ tỷ khí thế bất phàm, Đình Tư lòng ngứa ngáy khó nhịn nên muốn lĩnh giáo một hai chiêu. ”
Dứt lời, nàng đạp một cước tới, Diệp Âm nhấc chân đạp lại, Cố Đình Tư bị đạp trúng, cả người lùi lại tám bước chân mà Diệp Âm vẫn đứng yên ở đó, không nhúc nhích.
Cố Triệt hơi kinh ngạc, há hốc mồm, nửa ngày nói không nên lời.
Diệp Âm dùng khăn tay cẩn thận lau sạch cây thương mấy lượt, sau đó đi tới trước mặt Cố Đình Tư, trả lại thương Hồng Anh cho nàng: “Tứ cô nương, nô tỳ đã lau xong thương cho người rồi.”
Cố Đình Tư còn đâu bộ dáng giảo hoạt như lúc nãy, nàng nuốt một ngụm nước miếng, sau đó rụt rè đưa tay ra thăm dò tình hình rồi mới dám tiếp nhận cây thương bảo bối của mình.
Nàng khô cằn nói: “Tạ...Đa tạ. ”
Diệp Âm cong môi, lộ ra nụ cười: “Tứ cô nương khách khí rồi.”
Thấy vậy, trong nháy mắt tóc gáy của Cố Đình Tư dựng đứng hết lên, nàng bèn tìm đại một cái cớ rồi vội vã rời đi.
Trở lại trong phòng, Cố Đình Tư vén ống quần lên nhìn, vừa nhìn thì thấy chỗ bị Diệp Âm đạp đã thâm tím một mảng lớn, nàng giơ tay ấn xuống một cái, mẹ nó, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Ô ô, vẻ ngoài của tỷ tỷ nhìn ôn nhu như thế, tại sao tính cách lại hung dữ vậy. ”
Tại hành lang, Cố Triệt chế nhạo nói: “Ta cũng không biết ngươi còn có tài năng đó đấy. ”
Diệp Âm đáp lời: “Nô tỳ lớn hơn Tứ cô nương tới vài tuổi, vốn dĩ là thắng không vẻ vang gì. ”
"Thắng là thắng. " Cố Lãng nhảy ra đúng lúc, rất tự nhiên nắm chặt lấy tay Diệp Âm, “Tứ cô cô của ta luyện võ nhiều năm, bình thường người khác đều không đánh lại nàng, chim nhỏ à, ngươi một cước liền đem Tứ cô cô của ta đạp lui, quá tuyệt.”
Thân nhiệt của trẻ em luôn cao, Diệp Âm cảm giác như tay mình đang nắm một cái lò nhỏ. Nếu là mùa đông thì cô sẽ rất tình nguyện nắm lấy, thế nhưng mà hiện tại đang là mùa hè a.
Diệp Âm ám chỉ: “Đi lâu như thế, tiểu công tử có thấy nóng không ? ”
Cố Lãng gật gù: “Chim nhỏ, ngươi quạt quạt cho ta đi. ”
Diệp Âm lạnh lùng: Quạt không có, đánh đòn thì có đó.
Cố Triệt nhịn cười: “Diệp Âm, hôm nay phòng bếp chuẩn bị băng lạc, ngươi đi nhắc nhà bếp mang lên đi. ”
Mắt Diệp Âm sáng trưng: “ Vâng. ”
Cô đem bàn tay nhỏ của Cố Lãng giao cho Thường ma ma nãy giờ chờ đợi đã lâu ở bên cạnh, ai biết tiểu tử này lại trực tiếp né tránh: “Trời nóng như vậy, nắm tay làm gì nha. ”
Lông mày của Diệp Âm giật giật, cô cho rằng nó còn nhỏ nên cái gì cũng không hiểu, xem ra là đồ đại ngốc. Là cô tự chuốc bực vào người mà.
Khoé miệng Cố Triệt khẽ nhếch lên, hướng Cố Lãng vẫy tay, hai thúc cháu cùng nhau đi song song, tiểu hài tử còn không quên quay đầu hướng Diệp Âm gọi: “Chim nhỏ, ngươi đi sớm về sớm~”
Diệp Âm:……..
Cố Triệt chầm chậm nói: “Thời gian trôi qua đã lâu, băng lạc sẽ sớm bị tan thôi. ”
Diệp Âm trong chớp mắt đã chạy biến không thấy bóng dáng.
Cố Lãng há hốc miệng, vừa sợ vừa cảm thấy khâm phục: “Tiểu thúc, chim nhỏ không hổ là chim nhỏ. ”
Cố Triệt phụ họa: “Ân. ”
Nếu thả thêm chút mồi, chim nhỏ ngày thường ngoan ngoãn, trong khoảnh khắc có thể hóa thân thành mãnh thú hung ác nhất.
Nha đầu Đình Tư này không tìm hiểu kỹ thực lực của Diệp Âm mà dám tùy tiện ra tay thì cũng nên để con bé ăn chút giáo huấn, miễn cho sau này phải nhận quả đắng vì tính tự cao tự đại.
Phòng bếp nhỏ ở biệt trang có diện tích rất lớn, vốn dĩ trong trang có hai đầu bếp, hai gã sai vặt cùng một bà tử khoẻ mạnh.
Sau khi Cố phu nhân rời khỏi biệt trang, ngày hôm sau đã đưa thêm hai đầu bếp lại đây.
Hai người này, một người tới từ Giang Đô, một người tới từ đất Thục, cả hai đều có tay nghề xuất sắc, nhưng Diệp Âm vẫn thích nhất đầu bếp Ngô tới từ đất Thục, mỗi lần đi tới phòng bếp cô đều nhiệt tình gọi Ngô bá.
Diệp Âm bây giờ là tâm phúc bên người tiểu gia chủ, cô vừa vào nhà bếp, gã sai vặt đang chuẩn bị đồ ăn bèn tiến lên chào hỏi: “Diệp Âm tỷ tỷ đến rồi, điểm tâm của công tử đều đã được làm xong. ”
Diệp Âm đi đến chiếc bàn dài, đưa tay mở hộp cơm nhìn một chút, bên trong lộ ra điểm tâm mới vừa làm xong, cô thậm chí có thể cảm giác được nhiệt độ nóng của nó.
Ba tầng phía dưới cũng đều là các loại điểm tâm, đĩa thì làm hình hoa trạng nguyên, đĩa thì làm thành hình bầu dục, dao nhỏ khứa thành hình chữ thập, tay nghề khéo léo để bánh không bị tách rời ra, ở giữa điểm thêm chút sắc hồng, khiến cho người ta sinh ra cảm giác thèm ăn.
Tầng thứ tư là món bò xào cay, vừa nhìn liền biết đó là do Ngô bá ra tay, đây chính là đặc sản của đất Thục.
Tầng cao nhất chính là bánh hoa quế, đây đều là dùng những cánh hoa tươi mới nhất chưng cùng với mật ong, tạo nên hương vị thanh nhã mà không quá ngọt gắt.
Diệp Âm nhìn lại một lần, thấy không có vấn đề gì kiền nói, “Điểm tâm không thành vấn đề, băng lạc đâu? ”
"Âm nha đầu, ở đây. " đầu bếp Ngô nhấc theo một cái hộp cơm lớn lại gần, “Trời nóng, trong hộp đựng thức ăn có để ít băng, ngươi có cầm được không ? ”
Diệp Âm: “Có thể. ”
Cô mở hộp ra nhìn một chút, xác định không có vấn đề, liền nhấc hộp điểm tâm lên chuẩn bị đi, không nghĩ tới lại bị đầu bếp Ngô gọi lại, “Đây là thịt bò lúc nãy còn thừa một ít, cho ngươi làm đồ ăn vặt. ”
Luật pháp ra lệnh nghiêm cấm giết trâu bò cày, trừ phi con vật này tự nhiên ốm hay chết già, nếu cả gan dùng sẽ bị người nhìn chằm chằm, nên nó rất ít chảy vào thị trường, vì thế thịt trâu bò vẫn luôn là vật quý hiếm.
Diệp Âm có chút do dự, đây không phải chỉ đơn giản là ba khối điểm tâm a.
......Từng này thịt bò ngon, ai có thể từ chối!
"Cảm ơn Ngô bá. " Diệp Âm nhanh nhẹn cất đồ vào trong lồng ngực: “Gặp lại sau. ”
Sau khi Diệp Âm rời khỏi nhà bếp, người khác liền trêu ghẹo: “Lão Ngô, làm sao xử tốt với nàng thế ? ”
Bọn hắn làm việc ở phòng bếp, chỉ cần có tay nghề tốt thì đãi ngộ sẽ đều không kém. Vì thế không cần giống như người khác mà phải đi đút lót đại nha hoàn bên người gia chủ.
Đầu bếp Ngô hỏi đồng bạn vào Cố phủ cùng thời điểm với ông: “Ngươi xem dung mạo của Âm nha đầu có phải có vài phần tương tự với Liên nhi không. ”
Đồng bạn bỗng nhiên không cười nổi nữa, vốn dĩ Ngô đầu bếp ba đứa con trai, một đứa con gái, thê tử lại là người hiền lành. Nhưng mà khi đến tuổi trung niên thì thê tử ông mất vì bệnh, hai đứa con trai cũng ra đi ngay sau đó vì lũ lụt, ông một mình mang theo một quả phụ và hai đứa con trai, con gái rời xứ đến Kinh thành.
Ai ngờ tiểu nhi tử bị ngựa của một công tử bột giẫm chết, quả phụ khóc chết đi sống lại, không lâu sau liền đi theo. Chỉ để lại ông cùng nữ nhi sống nương tựa lẫn nhau, nhưng mà trào phúng hơn chính là, bản thân lão Ngô là một đầu bếp lập chí làm nên một thiên đường ẩm thực nhưng cuối cùng nữ nhi của ông lại bị chết đói.
Đại phu cũng không nói ra được nguyên nhân bệnh, dù cho đầu bếp Ngô có mạnh mẽ bón đồ ăn cho nữ thì nàng cũng sẽ phun hết ra.
Lão Ngô trở thành người cô đơn, cũng triệt để không còn gì vướng bận, sau đó trùng hợp dựa vào tay nghề làm cơm tuyệt hảo mà được nhận vào Cố phủ.
Đồng bạn chưa từng thấy nữ nhi đã qua đời của lão Ngô, nhưng nếu ông đã nói như vậy thì hai người khẳng định là có chút giống nhau.
Chẳng trách đầu bếp Ngô không có việc gì là lại nhét đồ ăn cho Diệp Âm.
Diệp Âm xách theo hai cái hộp cơm lớn đi vào chính viện, trên đùi Cố Đình Tư đang đắp thuốc cũng đi lại đây, hai người chạm mặt nhau ở cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Đình Tư cảm giác chân mình lại đau.
Diệp Âm lui về phía sau một bước: “Tứ cô nương, mời. ”
Cố Đình Tư sờ sờ mũi, nhấc chân vào trong nhà.
Cố Lãng chạy về phía Diệp Âm: “Ngươi đến rất đúng lúc nha, điểm tâm đều có đầy đủ. ”
Diệp Âm đem hộp cơm để xuống, cùng Phương Thanh đem đồ ăn bày ra bàn.
Cố Triệt cho hạ nhân khác lui xuống, sau đó gọi Diệp Âm cùng ngồi xuống dùng bữa.
Diệp Âm nhìn Cố Lãng cùng Cố Đình Tư, giả vờ chối từ: “Thiếu gia, như này không hợp quy củ đâu. ”
Cố Triệt thờ ơ mà nhìn chằm chằm cô.
Diệp Âm ngượng ngùng nở nụ cười, thuận thế ngồi xuống.
Cố Đình Tư mới đầu có hơi kinh ngạc, sau đó liền thản nhiên tiếp nhận, với khả năng của Diệp Âm, để nàng làm đại nha hoàn cũng quá oan ức. Hiện tại chỉ là ngồi cùng bàn ăn thôi thì tính là gì.
Cố Lãng cùng Cố Đình Tư lén lút phá vỡ quy củ không nói chuyện trên bàn ăn, vừa ăn vừa nói chuyện ríu rít.
Bàn tay nhỏ của Cố Lãng cầm một khối điểm tâm lên, đàng hoàng trịnh trọng nhận xét: “Tiểu thúc, bánh hoa sen ngàn lớp này thật cứng, không có ngon như ở Thiên Hương Lâu, ăn nhiều còn có chút chán. ”
Diệp Âm: một cái, hai cái……
Cố Lãng chu miệng nhỏ: “Ngô...bánh hạch đào thì còn có thể ăn.”
Diệp Âm: một, hai, ba cáiiiii…….
Cố Lãng có vẻ không quá thích mấy loại bánh đó, chỉ lướt qua một hồi rồi sẽ giống tiểu thúc của nó, rồi cầm một khối bánh hoa quế lên.
Diệp Âm trừng trừng mà nhìn Cố Lãng đã bỏ phân nửa đĩa bánh mà nó kêu chán, lòng đau như cắt.
Điểm tâm mỹ vị như thế mà không muốn ăn á ?
Có thể là do ánh mắt của Diệp Âm quá trắng trợn, điều này khiến cho tay nhỏ của Cố Lãng ngồi đối diện run lên, sau đó liền làm rơi miếng bánh hoa quế mới ăn được một nửa xuống đất.
Diệp Âm: “......”
Cố Triệt liếc nhìn bột phấn trong tay Diệp Âm, trầm mặc, sau đó liền đứng dậy mang Cố Lãng đi.
Đến lúc dọn dẹp, Diệp Âm nhặt khối bánh hoa quế trên đất cùng với bánh hạch đào mà Cố Lãng không muốn ăn lên.
Cô đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng đành mang đi nghiền nát, sau đó bón cho đám chim tước.
Diệp Âm ngồi ở bàn đu dây, xuất thần nhìn lên bầu trời, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên cảnh tượng đổ nát thê lương, người người tranh đoạt đồ ăn với những khuôn mặt vặn vẹo, dữ tợn trong đêm tối.
Đó cũng không phải ký ức gì quá xa xôi, thế nhưng Diệp Âm lại cảm giác được mấy phần xa lạ cùng bất lực.
“Lãng ca nhi ấy, nó không hiểu. ”
Phía sau truyền đến một giọng nói thanh lãnh, kéo tâm tư của Diệp Âm về.
Cố Triệt khoan thai mà đến, chàng mặc áo dài trường sam mang đầy vẻ phong lưu.
Chàng đứng trước mặt Diệp Âm, cúi đầu nhìn cô, “Lãng ca nhi không biết một hạt gạo từ lúc lớn lên đến khi được làm thành điểm tâm đặt trên bàn, đã phải trải qua bao nhiêu khổ cực. ”
Diệp Âm ngẩn ra.
Cố Triệt cười khẽ: “Vừa vặn sắp đến thời kỳ thu hoạch lúa mạch, ngày mai ngươi theo ta mang nó ra đồng ruộng đi dạo. ”
Diệp Âm lần này đã hiểu ý đồ đến đây của Cố Triệt, cô có chút lúng túng: “Thiếu gia...”
Diệp Âm muốn nguỵ biện hai câu, vốn là rất dễ dàng nhưng không biết tại sao, khi cô đối đầu với ánh mắt ôn nhu của Cố Triệt thì lời định nói đều nuốt xuống.
“Thiếu gia thứ tội, trước đây nô tỳ và mẫu thân tị nạn, thực sự gian nan, thường xuyên bụng đói cồn cào, nên sau này mới đặc biệt quý trọng đồ ăn. ”
Cố Lãng thân là cháu đích tôn của phủ tướng quân, hắn không nháo người, cũng không ỷ thế hiếp người, chỉ là nó không muốn ăn hết một khối điểm tâm mà mình không thích. Thằng bé quá nhỏ, không thể hiểu được để làm ra được một khối bánh hạch đào không phải là điều dễ dàng.
Cho nên mới hành động như thế.
Sự bực dọc trong người của Diệp Âm hoàn toàn tiêu tán, cô từ bàn đu dây đứng dậy, mặt mày rạng rỡ, ngũ quan như đóa hoa nở rộ, lộ ra nụ cười xán lạn.
“Thiếu gia ngồi xuống bàn đu dây đi, nô tỳ đẩy ngài a. ”
Cố Triệt bất động.
Nhưng sau đó có một luồng sức mạnh nắm lấy tay chàng, để chàng ngồi xuống bàn đu dây.
"Nắm chặt dây thừng. " Theo Diệp Âm lên tiếng căn dặn, Cố Triệt cả người bay ra ngoài, ngũ quan lay động, tóc dài tung bay, áo bào bay phần phật trên không trung.
Chàng liếc mắt nhìn Diệp Âm ở phía sau, thiếu nữ đứng dưới tán cây lẳng lặng mà nhìn hắn, ánh mắt trầm tĩnh. Tựa như bức tượng trong chùa Cổ Chung, mặc cho gió táp mưa sa, vẫn hiên ngang đứng đó.
Cố Triệt nắm chặt tay, cuống quít thu hồi ánh mắt.
Lần thứ hai bị đẩy lên cao, xuyên qua tường vây, chàng nhìn thấy đồng ruộng ở phía xa đang có rất nhiều nông dân làm việc dưới tiết trời nắng gắt.