Việc hạ nhân ăn trộm nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì cũng không nhỏ, suy nghĩ chốc lát, Bạch quản gia quyết định tự mình đi bẩm báo Cố Triệt, sau đó sai người đem Diệp Âm cùng Thuý Bình mang tới sảnh đường.
Ngồi ở chủ vị, Cố Triệt không nhanh không chậm pha một tách trà, sau đó mới nhìn về phía Diệp Âm đang đứng ở giữa phòng. Vẻ mặt đối phương lãnh đạm thong dong, cũng không vì bị tố cáo mà lộ ra biểu tình phẫn nộ cùng hoảng loạn.
Bạch quản gia cau mày quát: "Diệp Âm, ngươi phạm vào sai lầm lớn, còn không quỳ xuống. "
Diệp Âm: "Ta không sai. "
Lời này vang lên lập tức chọc tới Thuý Bình, nàng ta chỉ vào Diệp Âm hét lớn: "Bằng chứng như núi ngươi còn không chịu nhận tội. "
"Diệp Âm, tiểu gia chủ nhân hậu, nhưng ngươi vẫn luôn khiêu khích không nhận tội, thật sự cho rằng trong phủ sẽ không xử trí ngươi sao! "
Tầm mắt hai người chạm nhau, Thúy Bình này vốn có khuôn mặt trẻ tuổi, thanh tú nhưng bởi vì tức giận mà ngũ quan của nàng ta trở nên vặn vẹo, con ngươi tràn đầy ác ý nhìn cô.
Diệp Âm còn hoảng hốt cho rằng cô cùng Thúy Bình đã từng có huyết hải thâm thù nào đó.
Cô dời ánh mắt, trong lòng ngược lại càng không sợ, chính là cảm thấy vô vị.
Trên sảnh vang lên tiếng nói nhẹ nhàng của thiếu nữ, giọng nói lộ ra vài phần hững hờ: "Đồ rửa bút cùng nghiên mực chưa tính, ngựa lưu ly không có khả năng ở trong thư phòng. "
"Nguỵ biện! " Thúy Bình không nghĩ tới Diệp Âm còn sức để biện minh, không chút suy nghĩ mà phản bác: "Ngựa lưu ly vẫn luôn ở thư phòng. "
Tiếng nói vừa dứt, bên trong sảnh liền im lặng, không hề có một tiếng động.
Diệp Âm kéo kéo khóe miệng: "A~~"
Cô ý vị thâm trường nói: "Thì ra ngựa lưu ly bình thường đặt ở Đa Bảo Các, ta tiến vào thư phòng vì thiếu gia mài mực mấy ngày, đều không chú ý tới, Không nghĩ tới Thuý Bình tỷ tỷ bình thường chuyên hầu hạ hoa cỏ lại nhớ rõ như thế, thật đúng là đem thư phòng của tiểu thiếu gia nắm rõ trong lòng bàn tay.”
Trong lòng Thúy Bình lộp bộp, lúc này quỳ xuống: "Thiếu gia, thiếu gia đừng nghe Diệp Âm nói bậy. Nô tỳ thật sự không biết trong thư phòng được bố trí như thế nào, nô tỳ..."
Nàng ta liếc tầm mắt đến một đoạn gấu quần, Thuý Bình hơi suy nghĩ, "Thiếu gia, là Cầm Ngọc tỷ tỷ nói cho nô tỳ . "
"Quan hệ của bọn nô tỳ khá thân, Cầm Ngọc tỷ tỷ lại rất yêu thích ngựa lưu ly, có lần tán gẫu, Cầm Ngọc tỷ tỷ đã vô ý nói ra, nô tỳ liền nhớ kỹ. "
Sắc mặt Cầm Ngọc đột biến, vừa muốn mở miệng phủ nhận, nhưng dư quang liếc đến Diệp Âm, lời đến miệng thế nhưng làm sao cũng không nói ra được.
Do dự chốc lát, ánh mắt của mọi người trước sau đều hướng tới Cầm Ngọc đang đứng phía sau Cố Triệt.
Cầm Ngọc tiến lên phía trước vài bước, hướng Cố Triệt thỉnh tội: "Nô tỳ sơ ý bất cẩn, mong thiếu gia thứ tội. "
Gián tiếp chứng minh lời của Thuý Bình nói là thật.
Diệp Âm nhướng mày.
Thúy Bình liếc nhìn: "Diệp Âm, ngươi còn có lời gì muốn nói. "
Diệp Âm gật gù: "Thật sự có. "
Thúy Bình sinh ra một loại linh cảm không lành, nàng ta muốn ngăn cản Diệp Âm, nhưng mà đã chậm.
Diệp Âm lạnh nhạt nói: "Hôm qua ta về biệt trang, thiếu gia thương tình trong nhà ta vừa xảy ra sự cố, cố ý bảo ta trở về nhà nghỉ ngơi. Mà ta vẫn luôn đợi ở trong phòng hạ nhân, như thế nào mà có thể trộm đồ vật ở trong phòng thiếu gia. "
Không chờ Thuý Bình trả lời, Diệp Âm lại bổ sung: "Miệng ngươi luôn luôn nói, vì nương ta gãy chân, ta cần dùng tiền gấp nên mới đánh bạo ăn trộm. "
Thúy Bình cứng người, dũng khí mới lấy lại đều không còn một mảnh. Nàng ta vốn là muốn lên án Diệp Âm ăn trộm đồ vào mấy ngày trước, thế nhưng không biết thế nào, lời nói của nàng ta trước sau đều mâu thuẫn với nhau.
Thúy Bình gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Âm, cái trán thấm đẫm mồ hôi lạnh, mọi chuyện đều đã đi tới bước đi này, nhất định phải đem Diệp Âm nhấn xuống.
"Là...Là bởi vì..." Thúy Bình đầu óc nhanh chóng vận chuyển: "Ta nhìn thấy. "
Thúy Bình nói năng có khí phách: "Ngươi vào thư phòng lúc buổi đêm sau đó chuồn êm đi ra ngoài, khi trở về phát ra tiếng động. Ta tận mắt nhìn thấy ngươi cất giấu tang vật. "
Diệp Âm liếc mắt một cái : "Lúc nào. "
Thúy Bình nói lắp một hồi: "Hợi...Giờ hợi. "
Diệp Âm: "Ngươi cũng chỉ nói ra được một mốc thời gian thôi sao.”
Thúy Bình tức giận mắng thầm trong lòng, biểu cảm trên mặt không đổi nói: "Giờ hợi ngươi đi ra ngoài, sau đó trở về vào giờ tý. "
Diệp Âm khen tặng: "Thúy Bình tỷ tỷ thật sự nắm rất chắc thời gian.”
Thúy Bình không để ý tới cô.
Diệp Âm lại nói: "Thư phòng thiếu gia thường có gã sai vặt trông coi, ta làm sao mà tránh được gã sai vặt. "
"Ta dù có tà tâm cũng không làm được. "
Thúy Bình tức đến nỗi ngã ngửa, thiên hạ sao lại có người mặt dày như thế: "Diệp Âm, ngươi còn không nhận tội! "
"Gã sai vặt trông coi thư phòng cứ đến giờ hợi là thay người, cứ cách một canh giờ đổi người một lần, ngươi làm sao lại không có cơ hội. "
Diệp Âm tựa như cười mà không phải cười, ánh mắt vòng quanh Thuý Bình: "Ngươi biết thật rõ. "
Thúy Bình ý thức được mình nói quá nhiều, liền nói: "Những điều này...Đều là lúc trước ngươi nói. "
"Ngươi sớm đã có tâm tư ăn trộm. "
Diệp Âm xì khinh bỉ: "Chúng ta đã sớm không nể mặt mũi nhau, coi nhau như người dưng nước lã, ta muốn đi trộm cắp mà còn đem thời gian thay người trông coi thư phòng nói cho ngươi? "
"Thúy Bình, hai người chúng ta, ai là ngốc tử a. "
Mi tâm Cầm Ngọc nhảy một cái.
Diệp Âm nhìn Thuý Bình, lại giáng cho nàng ta một đòn: "Ta quên cùng ngươi nói, nương ta không có gãy chân, chỉ là bị đụng một chút, dưỡng một thời gian là tốt rồi. "
Thúy Bình không dám tin tưởng ngẩng đầu.
Diệp Âm: "Ta không có động cơ để đi ăn cắp. "
Trong lòng Thúy Bình lúc này đã mắng to đám lưu manh vô dụng, nhưng việc đã đến nước này, nàng ta không quay đầu lại được nữa: "Chính là ngươi trộm, ta nhìn thấy. "
"Bạch quản gia còn dẫn người đến tìm được tang vật trong ngăn kéo của ngươi. "
Diệp Âm hướng Cố Triệt quỳ gối hành lễ: "Thiếu gia, nô tỳ thật sự không trộm cắp. Nhưng cuối cùng lại có cái gọi là tang vật xuất hiện, nô tỳ chỉ có thể cho rằng đó là vu oan giá họa. "
"Diệp Âm, ngươi còn nói láo, ta xem ngươi là không dụng hình không khai. " Thúy Bình giật dây nói: "Bạch quản gia, nếu ngài bỏ qua chuyện này thì trong trang còn có cái gọi là quy củ hay không. "
Bạch quản gia do dự.
Diệp Âm nói: "Thúy Bình nếu nhận định tối hôm qua ta ăn trộm, vậy chứng tỏ là hôm qua ba món đồ vẫn còn ở trong thư phòng, ngựa lưu ly không nói nhưng đồ rửa bút cùng nghiên mực Đoan Khê đều được đặt tại thư án, không biết hôm qua thiếu gia có nhìn thấy không ?"
Lông mi Phương Thanh run lên, hôm qua nàng giúp tiểu thiếu gia mài mực, xác thực là nghiên mực Đoan Khê thiếu gia hay dùng không có trên thư án.
Nếu như lúc đó nghiên mực không có ở trên thư án, thì chỉ có thể là đã sớm bị trộm đi rồi, mà Thuý Bình lại luôn mồm luôn miệng nói Diệp Âm ăn trộm vào tối hôm qua.
Thời gian căn bản không khớp.
Cầm Ngọc vô lực nhắm mắt, nàng ta làm sao lại ký thác hi vọng vào Thuý Bình cơ chứ, con n.g.u này!
Phương Thanh nhìn về phía Cầm Ngọc đang quỳ, chỉ cảm thấy đầu óc kêu ong ong.
Thúy Bình còn muốn giải thích, Cố Triệt đã sớm chán nản nói :”Không có, hôm qua ta chưa từng nhìn thấy đồ rửa bút cùng nghiên mực. "
Dừng một chút, Cố Triệt lại nói "Sau khi Diệp Âm rời khỏi biệt trang, ta có nhìn thấy. "
Sau khi Diệp Âm rời khỏi trang thì đồ vẫn còn, nhưng khi trở về thì lại bị mất. Chẳng lẽ Diệp Âm có phép thuật, trộm đồ đi mà thần không biết quỷ không hay ?
Bạch quản gia không phải người ngu, có lời nói này của tiểu thiếu gia, cơ bản chứng minh Diệp Âm là trong sạch.
Nhưng không phải Diệp Âm trộm, thì là ai?
Bạch quản gia đem hạ nhân triệu tập ở trong sân, lần lượt thẩm vấn từng người, cuối cùng bằng chứng đều chỉ về một gã sai vặt, đối phương sợ hãi đến run chân, không chút do dự đem bí mật trong lòng nói ra.
"Không phải tiểu nhân trộm, là người khác, tiểu nhân...mấy ngày trước tiểu nhân nhìn thấy Thuý Bình tỷ tỷ lén lút tiến vào thư phòng của tiểu thiếu gia, chỉ là lúc đó tiểu nhân cho rằng là tiểu thiếu gia cho gọi Thuý Bình tỷ tỷ đi vào. "
"Không phải tiểu nhân làm, tiểu nhân thật sự không trộm. "
"Bạch quản gia, ngài nhìn rõ mọi việc, cầu ngài tin tưởng tiểu nhân..."
Lời vừa nói ra, đoàn người ồ lên.
Sở dĩ mọi người không nghĩ tới, người kêu gào hung hăng nhất là Thuý Bình, người thật sự trộm cắp cũng chính là Thuý Bình.
Ánh mắt như đao sắc, Thúy Bình giờ khắc này sâu sắc cảm nhận được hai từ uy lực, nàng ta quỳ gối trong đám người, một lúc sau thì vô tình bị đẩy ra ngoài.
Như thế sao tiểu thiều gia thấy được nàng ta?
"...Thiếu gia, thiếu gia thứ tội. " Thúy Bình gào khóc hướng Cố Triệt vừa quỳ vừa lạy, phòng tuyến trong lòng hoàn toàn tan tác, nàng ta nức nở khóc lóc xin tha, cuối cùng còn lôi cả nương của mình ra nói tình nói lý.
Cố Triệt nhàm chán, phái người đem Thuý Bình đuổi về Cố phủ, trước sau đều giao cho Cố phu nhân xử trí.
Bởi vì nương của Thuý Bình là quản sự dưới trướng của Cố phu nhân. Cố Triệt thân là con, tự nhiên cũng sẽ để chút mặt mũi cho mẫu thân.
Còn Cầm Ngọc, nàng ta thay Thuý Bình làm giả chứng cứ, mặc kệ là cố ý hay vô ý thì đều đã chạm đến điểm mấu chốt của Cố Triệt, sau đó nàng ta đã bị phái đi trang trại ở nông thôn.
Trong trang liên tiếp phế đi một đại nha hoàn và một nhị đẳng nha hoàn, mọi người đều hồi hộp đến căng cả tim, lúc này lại truyền ra tin tiểu thiếu gia đem Diệp Âm nhấc lên làm đại nha hoàn, bù đắp cho vị trí khuyết thiếu sau khi Cầm Ngọc rời đi.
Chỉ trong thời gian ngắn mà Diệp Âm đã được thăng liền lên hai cấp, trong trang có người tự cho là mình thông minh, ngữ khí chắc chắc nói: "Diệp nha đầu này sợ là thật sự sẽ bay lên cành cao. "
Người khác khó hiểu nói: "Nhưng Diệp Âm có vóc người khô quắt, dung mạo thường thường, tiểu thiếu gia yêu thích nàng cái gì a. "
"Ngươi hỏi tiểu thiếu gia đi..."
Một đám người to nhỏ rì rầm, Đông Nhi trốn đằng sau cửa nghe lỏm, hoa tươi vừa hái trong tay bỗng bị bóp nát.
Diệp Âm không biết mình đã trở thành tâm điểm nghị luận trong trang, được thăng lên làm đại nha hoàn đến cô còn rất bất ngờ, sau đó liền tự nhiên mà tiếp nhận.
Nhiều tiền, nhiều phúc lợi, có đồ n.g.u mới không làm.
Diệp Âm ngồi ở trước bàn, nhàn nhã mà ăn điểm tâm do chủ nhà cho, thoải mái nheo mắt lại.
"Diệp Âm. " Cố Triệt vỗ vỗ thư án.
Diệp Âm thả điểm tâm xuống:”Thiếu gia có gì phân phó sao ạ ?"
Cố Triệt không dễ chịu nói: "Bình hoa thay nước chưa? "
Diệp Âm nháy mắt mấy cái: "Ngày hôm trước mới thay rồi ạ. "
Cố Triệt mím môi: "Ừ "
Diệp Âm: ?
Diệp Âm không hiểu ra sao, cô chuẩn bị quay trở về ăn tiếp đồ ăn, lại bị Cố Triệt gọi lại.
Cố Triệt: "Ta tức ngực, ngươi đem cửa sổ mở ra chút. "
Diệp Âm do dự: "Thiếu gia, lúc này mặt trời lên cao, nếu mở cửa sổ thì nắng nóng bên ngoài sẽ ập vào phòng”.
Cố Triệt: "Vậy ngươi nghĩ như thế nào? "
Dù là Diệp Âm cũng có chút bối rối, cái gì gọi là cô nghĩ như thế nào.
Cố Triệt mở miệng dặn dò: "Lại đây quạt mát cho ta”.
Diệp Âm: “......”
Đáng ghét!
Diệp Âm cầm một cái quạt giấy, đứng cạnh một hồi một hồi đung e quạt, Cố Triệt dù có dung nhan như ngọc cũng không thể tưới tắt lửa giận của cô, cô hận không thể một đấm đánh Cố Triệt.
Trong thư phòng bố trí bốn góc, mỗi góc một chậu băng còn chưa đủ sao, lại còn cần phải sai người ta quạt, thật đặc biệt thích hành hạ người.
Cố Triệt cảm nhận được gió mát đến từ bên cạnh, nhiều lần mặt quạt đều muốn đánh đến trên đầu chàng, nhưng sau lại miễn cưỡng lướt qua.
Cố Triệt lật xem kinh thư, gió mạnh thổi bay cả trang sách, Cố Triệt nhẹ nhàng nói: "Diệp Âm, quạt nhẹ hơn một chút. "
Diệp Âm phụng phịu: "...Vâng”.
Cố Triệt khóe miệng hơi vểnh lên, đầu ngón tay thon dài mới vừa đụng vào trang sách, bỗng nhiên cuồng phong gào thét, chàng không kịp phòng bị kinh ngạc mà ngã ngửa, sách trong tay cũng thuận theo mà rơi xuống đất.
Trong phòng truyền đến tiếng cười khẽ.
Diệp Âm khom lưng nhặt sách lên , cúi đầu nói: "Thiếu gia, của ngài. "
Cố Triệt có một loại chắc chắn, Diệp Âm cúi đầu khẳng định là đang cười mình.
Chàng banh mặt, vành tai đỏ hồng, vài sợi tóc bị gió thổi loạn dọc theo khuôn mặt làm chàng nhu hòa hơn, ít đi sự xa cách thường ngày, có chút sức sống tuổi trẻ so với bạn cùng lứa.
Cố Triệt tiếp nhận sách, miễn cưỡng trấn định: "Tiếp tục đọc. "
Diệp Âm không nhịn được cười, cũng không cố ý đùa cợt chàng, duy trì nhịp quạt đều đều.
Lặp đi lặp lại hành động quạt mát, Diệp Âm suýt chút nữa buồn chán mà ngủ quên. Bỗng nhiên, Cố Triệt bất thình lình nói: "Ngươi phế bỏ Mã Dũng. "
Diệp Âm: “Mã Dũng là ai? ”
Cố Triệt liếc xéo cô, oán Diệp Âm có tính cảnh giác quá cao, chàng nói như có như không thử thăm dò Diệp Âm nhưng đều không tìm ra được gì.
Cố Triệt liếc mắt: "Không có gì. "
Chàng giơ tay: "Không cần quạt nữa, ngươi nghỉ ngơi đi..." Diệp Âm nghe thấy lời này liền nhất thời phấn chấn lên, Cố Triệt chuyển đề tài: "Nghỉ ngơi một lát rồi lại đây thay ta nghiền mực. "
"Răng rắc"
Quạt giấy trong nháy mắt gãy tan.
Phiền muộn trong lòng Cố Triệt tiêu tán, chàng không đọc sách nữa mà bèn đứng dậy đi tới sau cây đàn, thoáng gảy, một tiếng đàn nhẹ nhàng tùy ý vang lên, rất thoải mái.
Diệp Âm thở ra một hơi thật dài: Cô thật đáng thương【 nhắm mắt】.