Ban đêm, nhiệt độ kinh người ban ngày đã hạ xuống, lúc này lưu dân ngoài cửa thành rốt cuộc cũng được thở dốc một chút.

Tất cả mọi người đều mệt mỏi, túm năm tụm ba người tựa người ngồi, cúi thấp đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong đám người tình cờ truyền đến tiếng kêu nghẹn ngào yếu ớt, một phụ nhân ngồi thẫn thờ đang ôm đứa trẻ mới sinh, ánh mắt vô hồn. Nếu không phải đứa bé trong ngực người phụ nữ còn động đậy, thì có lẽ người ta sẽ cho rằng đứa nhỏ này chết rồi.

Mẹ chồng của người phụ nữ không còn, người nhà mẹ đẻ cũng chẳng biết đã đi đâu, nàng đành phải mang theo hài tử mới sinh hai tháng trộn lẫn vào trong đoàn lưu dân, phụ nhân cũng mơ hồ không biết hai mẹ con nàng có thể sống được bao lâu.

Ngày mai khi mặt trời lên, lại chính là một vòng lặp lại cực hình, càng bết bát hơn chính là, nàng đã không thể vắt ra được nửa giọt sữa nào.

Thời gian trôi qua, bóng đêm ngày càng sâu, phụ nhân dần dần cảm giác được ý lạnh, nàng đem hài tử ôm chặt hơn một chút, chậm rãi rơi vào cơn mê man.

Phút chốc sau, bầu trời đêm yên tĩnh truyền đến một tiếng bạo nổ, phụ nhân còn không kịp phản ứng xem đã phát sinh chuyện gì thì đã bị một cái chân giẫm lên người, sau đó là cái thứ hai cái thứ ba…

So với nỗi đau trên người, phụ nhân càng thêm mờ mịt.

Đã xảy ra chuyện gì?

Nàng mở to mắt, đầu cố sức vặn vẹo ngẩng lên, trong mắt phụ nhân chiếu ra một màu đỏ tươi.

Người đang ngồi trên lưng ngựa là Đại Tướng quân, giờ đây ngài ấy không còn một vị anh hùng báo quốc vệ dân, mà hắn đã hóa thân thành Tu La, đem đao hướng về phía dân chúng nhu nhược.

Một người lại một người ngã xuống, máu tươi tràn ngập, tựa như tưới lên cho mảnh đất khô cằn này thêm màu mỡ.

Đêm dài từ từ trôi qua, tiếng gào thét, kêu rên đều bị nhấn chìm. Mãi đến khi phía chân trời hiện lên một tia sáng, tia thứ nhất, thứ hai lần lượt chiếu xuống mảnh đất này, hết thảy mọi việc mới trở nên an tĩnh.

Thời điểm Cố Đại Tướng quân nhận được tin tức, lông mày nhíu chặt. Hắn vô cùng nghi hoặc, lặp lại một lần nữa hỏi dò hộ vệ: “Lưu dân ngoài thành đều đã được thu xếp ổn thoả?”

“Hồi tướng quân, nghe nói Đề đốc đại nhân đã đem lưu dân phân tán, một lần nữa sắp xếp ở các thôn quanh Kinh Thành.”

Cố Đại Tướng quân vẻ u sầu chưa tán, hắn mơ hồ cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó, sự tình quá thuận lợi, thời gian xử lý cũng quá nhanh.

Thế nhưng vấn đề đã được giải quyết, Cố Đại Tướng quân vẫn là hạ mắt xuống, phất tay một cái: “Ngươi lui ra đi.”

Nhưng trong lòng hắn vẫn là mơ hồ cảm thấy bất an, cảm giác này chẳng biết vì sao mà đến, đuổi mãi không đi.
 
Diệp Âm được nghỉ liền về nhà thăm Vương thị, cũng được nghe Vương thị nói tới việc này, bất quá chỉ là nói đôi lời.

Vương thị than thở: “Không biết cậu ngươi bây giờ như thế nào rồi. ”

Thiên tai đối với con người, chính là địa ngục, người bình thường sẽ phải đứng mũi chịu sào.

Diệp Âm trầm mặc, Vương thị trong lòng kỳ thực đã sớm rõ, không khỏi nghẹn ngào: “Lâu như thế cũng không hỏi thăm được một tin tức nào, hay là...”

Bà nói nói, sau đó nói đến đỏ cả vành mắt.

Diệp Âm ôm bà, cho bà một chút an ủi.

Một lúc lâu sau, Diệp Âm do dự nói: “Nếu không, con khẩn cầu thiếu gia hỏi xem một chút nhé? ”

Vương thị ấn ấn khóe mắt, vừa có chút chờ mong lại có chút lo sợ: “Gia chủ của con là một người tao nhã, có thể quản việc vặt của chúng sao?”

Diệp Âm: “Để con thử xem một chút, con hiện tại tốt xấu gì cũng là đại nha hoàn. ”

Vương thị nhìn cô, môi khép mở nhiều lần, cuối cùng vẫn không thể nào nói ra lời trái lương tâm.

Nhưng Diệp Âm đối với kết quả cuối cùng cũng không ôm hi vọng, sau khi cô trở lại biệt trang, liền cùng Cố Triệt nói ra việc này.

Cố Triệt thuận miệng đáp lại: “Qua mấy ngày nữa ta sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn. ”
 
Trời lập thu, Cố Triệt mang Cố Đình Tư cùng Cố Lãng hồi phủ.

Cố Triệt không muốn Diệp Âm đi theo, liền cho Diệp Âm hai ngày nghỉ.

Lúc này chân của Vương thị đã tốt lắm rồi, sáng sớm bà liền dậy chuẩn bị, làm cho nữ nhi một bộ quần áo mùa thu.

Tuy rằng trời còn nóng, nhưng nếu có sẵn thì lúc nào cũng có thể mặc vào.

Ngày đó, hai mẹ con học gia đình giàu nấu liền ba món ăn, sau giờ ngọ Diệp Âm ngồi dựa vào sau cửa, tay cầm quạt hương bồ phe phẩy.

Vương thị ngồi bên người nữ nhi, hưởng thụ gió thổi man mát, dù thế nhưng bà vẫn tranh thủ đan cái túi lưới, hai người câu được câu không nói chuyện phiếm.

Diệp Âm bỗng nhiên nói: “Thiếu gia bên này có tin tức.”
 
Động tác trong tay Vương thị dừng lại.

Diệp Âm có chút không đành lòng, không biết là nên nói cho Vương thị sự thực tàn nhẫn, hay là để cho bà một ảo tưởng tốt đẹp.

Thật lâu không thấy nữ nhi nói gì, Vương thị vẫn tiếp tục công việc trong tay, dây thừng xuyên qua rồi thu lại, rất nhanh một cái túi lưới đẹp đẽ liền thành hình.

Vương thị nhẹ nhàng nói: “Đều không còn, có đúng không? ”

Sau tai ương đó, quan phủ đã tiến hành thống kê nhân khẩu, nhà mẹ đẻ Vương thị  ở trong một thôn lớn, vì thế ghi chép vẫn còn.

Diệp Âm thả quạt xuống, uyển chuyển nói: “Nhà cậu cùng tiểu biểu đệ không thấy thi thể, chỉ là chẳng biết đi đâu, hay là...”

“Tí tách——”

Diệp Âm ngừng miệng, nhìn nước mắt nương rơi xuống túi lưới vừa đan, Vương thị cúi đầu thật sâu xuống phía dưới.

Diệp Âm mím mím môi: “Con đi nhà bếp lấy chút nước.”

Cô để lại không gian yên tĩnh cho cho Vương thị.

Nhà bếp nhỏ bị ánh nắng chiếu thẳng vào, trong phòng oi bức không chịu nổi, Diệp Âm vô cùng hoài nghi gian nhà bếp nhỏ này có phải là sắp bốc hơi rồi hay không.

Bỗng nhiên sát vách truyền đến một trận huyên náo, Diệp Âm lấy cớ đi ra ngoài xem.

Hóa ra là chủ trọ sát vách cản người, nam nhân trung niên bụng phệ mặt đầy màu sắc, quay về phòng trọ chửi ầm lên.

Diệp Âm nhìn một nhà ba người bị mắng, có ấn tượng.

Nam nhân trốn ở phía sau lão phu thê, chính là người lúc trước chạy tới biệt trang báo tin Vương thị bị gãy chân cho Diệp Âm.

Đối phương cũng phát hiện ra cô, vội vàng nói: “Diệp Âm, Diệp Âm ngươi cứu giúp ta với, cho ta mượn ít tiền, lúc trước ta có giúp ngươi một đại ân a.”
 "Làm người phải biết báo đáp chứ.”

Mẹ ruột của nam nhân thân cũng ngẩng đầu lên, trong mắt tinh quang hiện ra.
 
Mẹ con hai người đồng thời chạy về phía Diệp Âm, thế nhưng không may là động tác của Diệp Âm so với bọn hắn càng nhanh hơn, trở về nhà, đóng cửa, cài then. Động tác làm liền một mạch, để lại hai mẹ con ở ngoài cửa tức giận chửi mắng.

Vương thị đi tới: “Xảy ra chuyện gì? ”

Diệp Âm đơn giản nói hai ba câu kể lại, Vương thị giận tím mặt, thương tâm vừa rồi cũng quên hết.

Ngoài cửa tiếng mắng chửi càng lúc càng kịch liệt, chủ nhà trọ cũng không ngăn cản, ở bên cạnh xem trò vui.

Vương thị hiểu quá rõ những người này, bà trở lại nhà bếp lấy một chậu nước, sau đó phát hiện nước không đủ bẩn, bà suy nghĩ một chút, đem cái tất mình đeo chừng mấy ngày ngâm trong nước.

Sau đó bà ra hiệu Diệp Âm mở cửa, hai mẹ con ngoài cửa còn chưa kịp vui vẻ thì một chậu nước chua thối đã giội lên đầu hai người.
 
Vương thị hai tay chống nạnh, kèm theo một tràng chửi thô tục cùng xô đẩy, Diệp Âm ở phía sau toạ trấn, thành công doạ lui hai mẹ con nhà đỉa đói kia, cuối cùng mạnh mẽ đóng cửa lại, rốt cuộc thế giới mới được thanh tịnh.

Không có người ngoài, vẻ mệt mỏi trên mặt Vương thị càng hiện rõ.

Diệp Âm đỡ bà ngồi xuống, nói: "Con vừa nghe được tin nhà sát vách tăng tiền thuê nhà. Số tiền tăng lên gấp đôi."
 
Vương thị nghẹn họng.

Diệp Âm nhân cơ hội nói: “Nương, nơi này đủ loại người. Người ở đây một mình, con không yên lòng.”
 
Vương thị không phải không biết nơi đây ngư long hỗn tạp, nhưng tiền thuê nhà ở Kinh Thành quá đắt, bà không tìm được nơi nào tiện nghi hơn ở đây mà giá phải chăng cả.

Không để cho Vương thị xoắn xuýt quá lâu, không lâu sau, chủ nhà trọ chỗ Vương thị cũng tới, ý đồ đến rất rõ ràng, tăng tiền thuê nhà.

Sắc mặt Vương thị khó coi: "Năm ngoái không phải mới tăng sao? "

Chủ nhà trọ móc móc lỗ tai, ngón út bắn ra, sâu xa nói: “Đều hơn nửa năm trôi qua rồi, lão tẩu tử, ta cũng phải làm ăn chứ. ”
 
Hắn chú ý tới Diệp Âm ở phía sau Vương thị phía sau, chuyển động ý nghĩ: "Bất quá cũng không phải là không thể thương lượng, nhưng không quen không biết, ta cũng cần cái gì đó để dễ nói chứ hả." Hắn nhìn chằm chằm Diệp Âm, ý ám chỉ quá rõ ràng.

Vương thị vừa muốn phát hỏa đã bị Diệp Âm ngăn cản.

"Bọn ta không thuê nữa, tháng này là tháng thuê cuối cùng.”

Chủ nhà trọ có chút tiếc nuối, bất quá hắn cảm thấy Diệp Âm không đủ diễm lệ quyến rũ, sẽ ít đi mấy phần mùi vị, hắn thay đổi sắc mặt: “Không được, các ngươi không sớm báo cho ta là không tiếp tục thuê, cần phải bồi thường ta, nếu không thì muộn nhất ngày mai dọn đi ngay, bằng không đừng trách ta không khách khí.”

Vương thị: "Ngươi——"

Diệp Âm trước nói: “Có thể, hiện tại ngươi có thể đi rồi chưa.”

Chủ nhà trọ khinh bỉ liếc cô một cái: “Phi!”

Vương thị sầu không yên, Diệp Âm trấn an bà: “Nương đừng sốt ruột, ngày mai con ra cửa nhìn xem có nhà nào thích hợp hay không.”

Lúc trước cô ăn được của bọn lưu manh một khoản tiền, tuy rằng không mua được nhà, thế nhưng lén lút lót một phần vào tiền thuê nhà vẫn là có thể.

Buổi chiều hôm sau, Diệp Âm đã tìm được nhà.

“...Địa điểm là ở bên ngoài giáp thành tây, chỗ đó vốn rất đắt, nhưng mọi chuyện nhắc tới cũng là duyên phận...”
 

Diệp Âm đang đi thì bất ngờ giúp một lão nhân bị trẹo chân, đúng lúc đối phương cũng đang thừa một sân, vì cảm kích Diệp Âm tương trợ, lão nhân liền cho cô thuê với giá rẻ.

Sự cố này sao đến đúng lúc vậy, nói gặp liền gặp, tiện tay cứu giúp một người, đối phương lại vừa hay có sân…

Đối mặt với nghi vấn của Vương thị, Diệp Âm cười nói: “Nương chẳng lẽ cho rằng nữ nhi lén lút lót tiền?”

Vương thị không nói.

Diệp Âm vui vẻ: “Nữ nhi của nương có bao nhiêu tiền, nương còn không rõ ràng sao?”

Lời này đem Vương thị ngớ người, đúng vậy, nữ nhi có bao nhiêu tiền, bà biết a.

Vì thế, Vương thị bán tín bán nghi dọn vào phòng mới, tuy rằng chỗ ở vẫn nhỏ hẹp như cũ, nhưng quang cảnh thanh u sạch sẽ, hàng xóm là người rõ lai lịch, so với lúc trước thật sự rất tốt.

Diệp Âm cũng cảm thấy rất tốt, khoảng cách của phòng mới so với phòng cũ tới biệt trang Cố gia được rút ngắn hơn nửa, như vậy sau này khi Diệp Âm muốn nhìn Vương thị một chút, cũng không cần tranh thủ chạy đi dưới tiết trời oi bức.

Mà sau khi chân Vương thị hoàn toàn khỏi rồi, bà liền bắt đầu công việc.

Ngày hôm đó bà ở trên đường bán bánh đậu, nhìn thấy một đôi tổ tôn hành khất. Lòng bà sinh ra thương tiếc, hiếm thấy mà hào phóng móc ra hai mươi đồng tiền, còn đưa cho tổ tôn hai người không ít bánh.

Đại khái là buổi sáng thấy đứa bé quá thảm, Vương thị buổi tối còn nằm mơ tới nữ nhi của mình không còn, ngày hôm sau, lòng bà như lửa đốt mang theo bánh đậu chạy tới biệt trang xem Diệp Âm.

Tại cửa sau biệt trang, Diệp Âm dỗ dành bà: “Nương, giấc mơ trái ngược với hiện thực. Con còn rất tốt mà.”

Vương thị muốn nói lại thôi, chăm chăm nhìn nữ nhi: "Nhưng là giấc mơ này đặc biệt chân thực.”

Bà nặn nặn vạt áo, nhìn mắt chằm chằm Diệp Âm, thử dò xét nói: “Ta lại mơ tới ngươi ở thời điểm ngày hè nắng nóng, nhưng ở trong mơ, ngươi ngủ đi liền không tỉnh lại nữa. ”

Bà nói chuyện, viền mắt dần dần đỏ, Diệp Âm nhếch miệng, không biết nên nói cái gì.

Trong nháy mắt, cô hoài nghi không biết Vương thị có phải là biết gì rồi không. Làm mẹ làm sao có thể không biết đâu là con của mình chứ.

Diệp Âm mở miệng: “Kỳ thực con”

Lời còn chưa dứt, liền bị Vương thị ôm chặt lấy, bên tai truyền đến tiếng rầu rĩ nghẹn ngào: “Âm Âm, nương chỉ có ngươi, ngươi nếu là bị gì, nương thật sự sống không nổi. ”

Diệp Âm chậm rãi ôm lấy bà: "Con cũng chỉ có nương, con sẽ bảo vệ tốt cho mình, tương lai nuôi nương dưỡng già.”
 
Vương thị lau mắt, nín khóc mỉm cười: “Vậy ngươi mau mau tìm một nhà khá giả gả đi, sinh mấy nhi nữ, lúc đó nương thay ngươi trông.”

Diệp Âm tức sạm mặt lại: “Nương, chuyện như vậy không vội vàng được.”

"Ngươi để tâm chút a!" Vương thị tức giận trừng cô một cái, sau đó nghĩ đến cái gì lại thở dài: “Nhưng sau khi ngươi thật sự thành hôn có con, phải đến trong miếu bái, cầu Bồ Tát phù hộ ngươi sinh ra hài tử khỏe mạnh.”
 
Vương thị kể tới khi bày sạp thì gặp phải hai tổ tôn đáng thương, Diệp Âm mới đầu không để ý lắm, nhưng khi nghe Vương thị miêu tả thảm trạng “đứa bé đầu to" thì sắc mặt Diệp Âm liền trầm xuống.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play