Trước cổng Kinh Thành.
Thủ vệ gác cửa đang sắp bị ánh mặt trời nướng chín nên vô cùng buồn bực, hắn không nhịn được cùng đồng bạn oán giận.
Lúc này, có một lão nhân mặc quần áo cũ rách cõng lấy một đứa trẻ có tứ chi nhỏ yếu tiến lên, hướng cổng thành đi tới.
Thủ vệ ngăn lại: "Từ đâu tới ?"
"Bẩm đại nhân, thảo dân là người từ huyện Trầm Dương đến." Lão nhân lọm khọm, quay qua cười lấy lòng thủ vệ làm cho nếp nhăn trên mặt nhất thời xô vào một chỗ, bị mồ hôi thấm vào bóng loáng.
Thủ vệ hừ nói: "Có bằng chứng không ?"
Lão nhân run rẩy từ trong lòng lấy ra một tấm giấy vải chứng minh thân phận, mặt trên còn dính một ít vật thể không rõ.
Thủ vệ căm ghét cực kỳ, tùy tiện liếc mắt một cái liền cho đi.
“Vào đi thôi. ”
Hắn nhìn hai ông cháu lôi thôi này, xùy xùy nói: “Trong thành lại có thêm hai kẻ ăn mày. ”
Một lát sau, lại có hai người mặc quần áo rách nát vào thành, giấy chứng minh cũng là một mảnh vải nhỏ, khó phân biệt chữ viết. Thủ vệ không muốn nhìn lâu, giơ tay cho đi.
Mới đầu, thủ vệ còn chưa phát giác ra cái gì, mãi đến khi mười người muốn vào thành thì cả mười đều như vậy thì bọn hắn mới nhận ra được có gì đó không đúng.
Khi lại có một người lấy ra giấy chứng minh thì thủ vệ đã cẩn thận hơn, hắn tiếp nhận rồi nhìn thật kỹ, không nghĩ tới đối phương trực tiếp xoay người bỏ chạy.
Thủ vệ vừa muốn đuổi theo, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh của cấp trên:
“Bảo vệ tốt cửa thành, mấy ngày nay không nên tùy tiện cho người vào thành. ”
Trong lòng thủ vệ hồi hộp, hắn đã canh giữ ở cửa thành ba năm, biết mỗi lần có mệnh lệnh như vậy, nhất định là chuẩn bị phát sinh chuyện gì đó.
Đoán chừng là nơi nào đó chịu thiên tai, dân chạy nạn sắp tràn vào Kinh Thành.
Chạy nạn dưới chân Thiên Tử với số lượng quá nhiều như thế, chẳng phải là có ý trách cứ Thiên Tử thất đức, quan phủ vô năng hay sao.
Tâm tình thủ vệ nặng nề, hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời vẫn tỏa nhiệt khủng khiếp, một lúc lâu sau thở dài.
Dự cảm không tốt chung quy sẽ trở thành sự thật, đến ngày thứ hai thì trước cửa thành đột nhiên vọt tới một lượng lớn dòng người mặc quần áo lam lũ, vây kín cổng thành một mảnh đen kịt.
Tóc tai bọn hắn rối bù, lộ ra làn da ngăm đen bóng loáng dưới ánh mặt trời, giẫm trên đôi giày rơm sớm đã không còn hình dạng ban đầu, thậm chí đại đa số người còn để chân trần đạp lên mặt đất nóng bỏng, nhưng không một ai để ý, bọn hắn tụ ở cửa thành, khẩn cầu thủ vệ cho vào.
Người đông thế mạnh, thủ vệ hầu như không chống đỡ được, tiếng rống giận dữ, âm thanh khẩn cầu, tiếng khóc của phụ nữ và trẻ em trộn lẫn vào nhau, làm cho lòng người tan vỡ.
“Lui ra, đều lùi về sau!”
Viện binh tới rồi, cùng nhau dựng thẳng lên cây thương, nhắm ngay vào bách tính.
Nam nhân cầm đầu gầy trơ xương, hai chân hắn uốn cong, hướng thủ vệ quỳ xuống, cùng lúc đó dân chạy nạn phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống theo.
“Đại nhân, cầu ngài để chúng tôi đi vào thành. Không được vào thành, chúng ta sẽ chết. ”
“Đại nhân, cầu ngài thương xót cho bọn thảo dân với, quê hương chúng tôi gặp hạn, không thu hoạch được một hạt gạo nào, thực sự là không còn cách nào.”
“Đại nhân, cầu ngài để cho bọn thảo dân vào thành. ”
"Đại nhân......"
Quan binh thủ thành không hề bị lay động, chỉ còn lại hình ảnh đầu cây thương loé lên sắc sáng dưới ánh mặt trời chói chang.
"Hoang đường! " Trong Dưỡng Tâm Điện, một phong tấu chương xẹt qua không trung mạnh mẽ nện ở mặt đất. Cung nhân xung quang hoảng sợ, trong nháy mắt cùng quỳ một chỗ, câm như hến.
Mặt rồng Thiên Tử giận dữ: “Quý huyện lệnh là làm ăn kiểu gì đây, triều đình từ lâu đã gửi đồ cứu trợ thiên tai, vì sao bách tính vẫn phải trôi dạt khắp nơi như thế.”
Lòng Uông Trung Nghĩa hiểu rõ, đồ cứu trợ thiên tai khẳng định đã bị tham ô, nhưng để xảy ra cục diện này, khẳng định là đã tham lam quá mức. Không chỉ không phát một phần cứu trợ để giúp nạn thiên tai, thậm chí còn dám cướp đoạt của bách tính một trận.
Bất quá nghĩ đến lượng lớn đồ hiếu kính mới tới tay, Uông Trung Nghĩa cẩn thận nói: “Thánh thượng, có thể là tai ương quá nặng, mà đầy tớ dưới trướng tri huyện không hiểu tính chất sự việc, đem tình báo về sai, vì thế dẫn đến triều đình hiểu lầm, ngân sách cấp xuống cứu trợ thiên tai bị ít đi.”
Nguyên Nhạc đế trầm mặt không nói.
Uông Trung Nghĩa thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm, xem ra thánh thượng đã nguôi giận. Hắn châm chước một lúc, do dự nói: "Thánh thượng là một minh quân, quan chức phía dưới khẳng định luôn lấy ngài làm gương, cố gắng làm tốt nhất có thể, bọn hắn đưa sai tình báo, cũng là vì muốn dựa vào hết sức của bản thân để giải quyết nỗi khổ của bách tính......"
Nội điện yên tĩnh không hề có một tiếng động, đám cung tỳ thái giám cực lực hạ thấp cảm giác tồn tại của mình.
Cái trán của Uông Trung Nghĩa cũng không khống chế được mồ hôi, từng giọt tí tách rơi xuống. Hắn cúi đầu càng ngày càng thấp: “Bây giờ bách tính tụ ở cửa thành, việc cấp bách nhất bây giờ là phải nghĩ cách thu xếp lưu dân. Không biết trong lòng thánh thượng đã cân nhắc ai chưa ạ?”
Vào giờ thân, cửu môn Đề đốc tiếp thánh chỉ đi thẳng đến cửa thành. Theo phía sau là một hàng quân đội chỉnh tề, xuyên qua đám đông, đoàn người tất cả đều né tránh.
Một ông lão ôm hài tử trong lồng ngực nên không tránh kịp, ngã tại chân tường.
Chờ quân đội đi qua thì người qua đường có lòng tốt đã đỡ lão dậy.
“Lão bá không có sao chứ, mau đứng lên. ”
Khi tới gần, hắn mới phát hiện hài tử trong ngực ông lão bị dị dạng. Không chỉ đầu lớn thân thể nhỏ, mà con mắt cũng bị mù.
"Lão bá, này..."
Lão nhân lau mắt, nức nở nói: “Tôn nhi của ta từ nhỏ đã khổ, đáng thương nương hắn liều mạng sinh hắn ra. Trong lòng cha hắn không thoải mái, tâm tư làm việc cũng không còn, ta là một lão đầu tử không thể làm gì khác hơn là phải mang theo hắn tới chung quanh ăn xin. ”
Tiểu hài nhi nhếch miệng, phát ra âm thanh hàm hồ, tứ chi vô lực, chỉ có thể chuyển động cái đầu to của mình.
Người đi đường đồng tình không ngớt, dồn dập quyên tiền, thời gian ngắn ngủi, trong lồng ngực lão nhân đã được nhét vào bảy, tám quan tiền, còn có miếng bạc vụn.
"Lão bá, tôn nhi này của ngươi..." Người đi đường liếc mắt nhìn hài tử, tàn tật thành bộ dáng này phỏng chừng cũng trị không hết, liền uyển chuyển nói: “Mua cho hài tử điểm tâm thật ngon nha.”
Lão nhân ôm hài tử liên tục chắp tay:
"Cảm tạ, cảm tạ mọi người."
Ông lão tập tễnh bước chân, chậm rãi rời đi.
Lúc sau, giữa ban ngày, tại một toà viện trong Kinh Thành, lão nhân lọm khọm vừa rồi đang ngồi ở trước bàn, hắn hưởng thụ uống một ngụm rượu ăn một miếng thịt, phong thái rất vui sướng.
Mà hài tử đầu to đang bị hắn cho vào trong bình, đầu to vừa vặn kẹt ở miệng bình, ánh mắt đờ đẫn mà nhìn lão.