Bởi vì Chu Đồng đến nên kế hoạch ngâm hồ mà Thanh Dương Trần nóng lòng muốn thử tự nhiên cũng mắc cạn.

Lần tụ họp này nói sao cũng không thể nào hoàn mỹ được.


Sau khi Chu Đồng rời đi, hắn liền quay về cáo trạng với phụ thân.

“Cha, người không biết đâu, tiểu tử họ Cố  kia thực sự là quá càn rỡ.”
 
Hắn tức giận đem sự tình xảy ra hồi sáng nói ra, trong đó không thể thiếu được một chút thêm mắm dặm muối.

“Tuy rằng con không biết làm sao Cố Triệt ra tay, nhưng khi đó con và hắn đứng gần nhau nhất, lại từng có ân oán với nhau, nên nếu không phải là hắn đẩy con thì không phải ai khác.”

Chu Đồng tức giận khôn nguôi, khiến cho khuôn mặt vốn đã phổ thông của hắn trở nên vặn vẹo và dữ tợn.

Chu phụ ung dung thong thả bưng chén trà nhỏ lên, sau đó dùng nắp chén miết nhẹ vào thành cốc, khẽ cười nói: “Ngươi không trêu chọc hắn, thì sao Cố Triệt phải động thủ ?”

Sắc mặt Chu Đồng có chút không nhịn được, cãi chày cãi cối: "Cha, người là cha con a."

Chu phụ thổi thổi, sau đó uống vào một ngụm trà, dáng vẻ chậm rãi ung dung, khiến Chu Đồng đứng bên cạnh sốt ruột đến nỗi suýt bốc hoả.

Hắn tiến đến bên người Chu phụ: “Cha, con dù gì cũng là con ruột của người, Cố Triệt lần này chèn ép con, vậy chẳng phải là không đem người để vào mắt hay sao.”

Ánh mắt Chu phụ phát lạnh, liếc nhi tử một chút, Chu Đồng ngượng ngùng câm miệng.

Chu phụ thả chén trà xuống, trầm giọng hừ một tiếng: “Ngày sau còn dài, cứ chờ xem.”

Chu Đồng đăm chiêu: "Ý tứ của cha là..."

Hắn có chút suy đoán, nhưng lại cảm thấy không có khả năng lắm, “Nam đinh của Cố gia có công ngăn địch, ở trong quân rất có uy vọng, lại được lòng dân, qua nhiều năm như thế hầu như họ không phạm sai lầm lớn nào. Thậm chí hơn một tháng trước, thánh thượng mới đề bạt cha Cố Triệt, đem người phái đi biên quan.”

Chu phụ cười như không cười: “Đúng đấy, binh sĩ của Cố gia đều rất tốt, thánh thượng không đem người giữ ở bên mình, mà lại phái chúng ra ngoài gần hết, ngươi nói xem.”

Chu Đồng hoảng sợ.

Chu phụ đứng dậy, vỗ vỗ vai nhi tử: "Thánh thượng của chúng ta là người có suy nghĩ sâu rộng, nếu thật sự yêu thích ai thì ngài ấy còn ước gì đem luôn người đặt ở tầm mắt để quan sát chứ không phải đẩy người ra xa như thế."

Năm rồi, tốt xấu gì thánh thượng còn có thể để một số binh sĩ Cố gia ở kinh thành. Nhưng bắt đầu từ năm ngoái, thánh thượng liền lấy các loại lý do, lần lượt đem người lục tục phái đi.

Bây giờ nhìn lại trong kinh này, người có thể làm chủ Cố gia, chỉ chừa đại phòng, còn lại đều là phụ nữ và trẻ em, có duy nhất một nam tử sắp trưởng thành là Cố Triệt còn ở , nhưng tiếc là quanh năm thể nhược.

Chu phụ: “Được rồi, ngươi cũng mệt mỏi một ngày, trở về nhà nghỉ ngơi đi thôi.”

Chu Đồng hành lễ lui ra, bên ngoài hoàng hôn đã buông xuống, hắn từ chủ viện đi ra, dọc theo hành lang cất bước.

Đèn trong tay gã sai vặt bị gió thổi động, loạng choà loạng choạng, yếu đến mức không thể tả.

Chu Đồng nhíu mày: "Hẳn là sắp mưa rồi?"

Gã sai vặt đáp: “Mượn cát ngôn của công tử, hiện tại hạn hán đã lâu, nếu có thể có một cơn mưa thì đó chính là một chuyện rất tốt.”

Trong bóng đêm, cây cỏ bên cạnh hành lang chập chờn, từ xa nhìn lại, giống như nanh vuốt của cự thú, tuỳ thời có thể đem con người nuốt chửng.

Trong lòng Chu Đồng có chút không khỏe, "Ngày mai đem đám cỏ bên hành lang dọn sạch đi."

Gã sai vặt cúi đầu: "Dạ, công tử."

Chu Đồng: “Đi đi.”

Ngày hôm sau, mặt trời lên cao, nguyện vọng cầu mưa của gã sai vặt chung quy là thất bại. 

Bất quá hắn vẫn tính là may mắn, có ít nhất một chỗ tránh nắng. Người khác thì lại không được may mắn như vậy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play