Cố Triệt ở phòng khách chờ đợi hai khắc, lúc này mới thấy Thanh Dương Trần sánh vai cùng một thanh niên đi tới.

Diệp Âm nhanh chóng nhìn lướt qua, sau đó thu hồi ánh mắt.

Hai con mắt, một cái mũi, mặt chữ điền, không có cái gì đặc biệt cả, cũng thực sự là không có gì xuất chúng.

Đặc biệt là khi ở cùng Thanh Dương Trần có mười phần khí chất lẫn dung mạo thì người thanh niên này càng như bùn trong vườn hoa, hầu như không có cảm giác tồn tại.

"Cố huynh, đã để huynh đợi lâu. " Thanh Dương Trần nhanh chân bước tới.

Cố Triệt: "Cũng còn tốt. "

Ánh mắt của chàng rơi vào người thanh niên bên cạnh Thanh Dương Trần, đối phương dường như nhận ra được ánh mắt của Cố Triệt, nhếch khóe miệng một cái, “Đã lâu không gặp, Cố huynh. ”

Ngôn từ ngả ngớn, ánh mắt bỉ ổi.

Diệp Âm cau mày.

Cố Triệt lạnh nhạt nói: “Chu công tử có khoẻ hay không ?”

Chu Đồng cười nói: “Đã phiền Cố huynh mong nhớ, ta tự nhiên là vô cùng tốt. ”

Trong mắt Thanh Dương Trần loé ra một tia không kiên nhẫn, chỉ chớp mắt lại trở lại bình thường.

Hắn đúng lúc nói: "Cố huynh, Chu huynh, đi mau thôi, ta mà trì hoãn thêm nữa thì khả năng bọn Ngụy Trường Phong sẽ giận ta. "
 
Chu Đồng gật gù: “Dương Trần huynh, mời. ”

Đoàn người từ trong tiền viện bước ra, Diệp Âm ôm Cố Lãng trầm mặc đi theo sau Cố Triệt.

Trong lúc nói chuyện phiếm bất quá cũng chỉ nói vài lời sáo rỗng, nào còn bầu không khí náo nhiệt như lúc Thanh Dương Trần tiếp đón Cố Triệt chứ.

Dẫm lên con đường được lót đầy đá cuội, xuyên qua rừng rậm, liền tiến vào hoa viên phía sau, phía trước mơ hồ truyền đến tiếng cười sang sảng của nam tử.

Thanh Dương Trần tăng nhanh bước chân, tầm nhìn trước mắt mọi người đột nhiên phóng to, cây cỏ tươi tốt, muôn hoa khoe sắc, bên bờ liễu rủ xuống mặt nước phản chiếu bóng cây cao lớn, gió nhẹ lướt qua, nhẹ nhàng mà yêu kiều.

Hồ nước xanh biếc, dưới nước có hàng trăm chú cá có màu sắc sặc sỡ đang bơi qua bơi lại. Xa xa có một con thuyền nhỏ đang lênh đênh, tất cả tạo nên một cảnh đẹp hữu tình.

Khi tới gần, Diệp Âm nhìn thấy trong ngôi nhà thuỷ tạ có ba tên nô tài và ba nam tử đang ngồi chính giữa.
Thanh Dương Trần sẵng giọng: “Các ngươi thực sự là nửa điểm cũng không hề coi mình là người ngoài. ” 

"A Trần đến rồi. " Trong ba người, nhiều tuổi nhất là Ngụy Trường Phong đang cười khanh khách vẫy tay với họ.

Hắn tiến lên tiếp đón, hướng Cố Triệt gật gật đầu, sau đó nhìn qua Cố Lãng đang ở trong lồng ngực Diệp Âm.

Đối với người phía sau thì họ không quá thoải mái lắm, nhưng theo lễ nghi thì vẫn chủ động chào hỏi Chu Đồng: “Một đoạn thời gian không gặp, thần thái của Chu huynh càng ngày càng sáng láng. ”

"Hai vị cũng thế. " Chu Đồng liếc nhìn Ngụy Trường Phong, che khuất sự oán độc trong mắt, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Hôm nay quấy rầy, quả thật là tại hạ ngưỡng mộ phong thái của Dương Trần huynh đã lâu, vô cùng ngưỡng mộ nên hôm nay mới mặt dày không mời mà tới đây. ”

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Thanh Dương Trần, “Dương Trần huynh sẽ không để tâm chứ. ”

Biểu cảm trên mặt tuấn tú của Thanh Dương Trần  co rúm, cứng ngắc, nghẹn chốc lát mới nói:"Đương nhiên. "

Vừa nói chuyện, đoàn người cũng đều tiến vào nhà thuỷ tạ, người hầu xung quanh lục tục mang điểm tâm lên.

Có băng tô lạc, quả hạnh, quả vải ẩm, đào mật, quả lê, được xếp đầy đặn và đẹp đẽ trên  bàn.

Đương nhiên gây chú ý nhất vẫn là băng tô lạc trên bàn, nguyên liệu làm ra nó gồm sữa dê, mật ong, hoa quả, cuối cùng là những vụn băng tinh xảo tạo thành.

Từng vụn băng dường như tinh tế mà phát sáng, kết hợp với hương thơm của hoa quả và mật ong, tất cả hoà quyện vào nhau giống như những đóa hoa ngọt ngào mềm mại.

Thanh Dương Trần đỡ tà áo dài, lấy một bát băng tô lạc đưa cho Cố Lãng: “Trời nóng như vậy, cũng làm khó Lãng ca nhi đi tới đây một chuyến, nhanh ăn đi để giải nhiệt nào. ”

"Dương Trần huynh nói có lý. " Chu Đồng cũng lấy một bát băng tô lạc đem đến trước mặt Cố Triệt, “Cố huynh cũng cực khổ rồi. ”

Cố Triệt không tiếp: “Cảm ơn ý tốt của Chu công tử, ta thể nhược, không chịu nổi khi ăn đồ quá lạnh. ”

Thanh Dương Trần hưởng ứng, “Đúng đấy, Cố huynh tương đối khó khăn trong việc ăn uống. ” 

Chu Đồng nhìn Thanh Dương Trần, lại nhìn Cố Triệt: "Thì ra là như vậy, thật đáng tiếc. " Vừa dứt lời, tay hắn buông lỏng làm bát băng lạc rơi xuống đất, vỡ tan.

Chu Đồng giả mù sa mưa nói: “Xin lỗi, thất lễ rồi. ”

Ngụy Trường Phong trợn mắt, “Chu Đồng, ngươi đừng có quá đáng. ”

"Cái gì? " Chu Đồng biết rõ còn hỏi: “Ta làm cái gì? ”

Cố Triệt: “Không có gì. ”

Hạ nhân cạnh đó nhanh chóng tiến lên dọn dẹp mảnh vỡ cùng đồ ăn rơi, sau đó vội vội vàng vàng lui xuống.

Không khí trong nhà thuỷ tạ ngưng trệ, Thanh Dương Trần phải nỗ lực để giúp cho bầu không khí sinh động hơn. Cố Triệt ngồi dựa vào ghế, liếc mắt nhìn Chu Đồng, sau đó lại nhìn về phía mặt nước: “Kia là cái gì? ”

Chu Đồng nghi hoặc, nhìn vào trong nước xem thử. Trong nước trong vắt, rong rêu chập chờn, thi thoảng lại có cái đuôi cá xẹt qua.

Chẳng có cái gì cả a.

"Ồ? " Cố Triệt nghi ngờ không thôi, thậm chí còn đứng lên đến để xem.

Chu Đồng nhất thời cũng bị làm nổi lên lòng hiếu kỳ, rướn cổ hướng về trong nước hóng hớt.

Vẫn là cái gì đều không có a.

Chu Đồng chưa từ bỏ ý định, hắn dịch mũi chân chuẩn bị xem cho rõ ràng hơn, thân thể đột nhiên nhẹ đi, sau đó trời đất quay cuồng.

"Phù phù" Một tiếng, Chu Đồng rơi xuống nước.

Thanh Dương Trần thực sự nhịn không được cười ra tiếng, sau đó vội hô: “Người đến, Chu công tử rơi xuống nước, nhanh cứu người. ”

Trời hè nên nước không lạnh, nhưng rong rêu trong ao tươi tốt, sau khi Chu Đồng được cứu lên, trên gáy vẫn còn đội một nhánh rong, trông vô cùng buồn cười.


 Hai mắt hắn đỏ chót: "Cố Triệt, ngươi ám hại ta. "

Cố Triệt hờ hững: “Chu công tử là một nam tử khoẻ mạnh, còn ta chỉ là một kẻ yếu đuối suốt ngày ngồi chắp bút làm văn thơ, làm sao động ngươi. ”

Ngụy Trường Phong phụ họa: “Cố huynh nói đúng, trong kinh ai không biết Cố huynh thân thể có chút nhược, một năm bốn mùa đều có thể bệnh, ta biết Chu công tử rơi xuống nước rất mất mặt, nhưng ngươi cũng không thể đổ lỗi cho người khác như vậy được đâu. ”

Ngụy Trường Phong mở quạt giấy, phẩy phẩy: “Ban ngày ban mặt, nhiều người đều nhìn thấy. Ngươi nói phải không, Chu công tử. ”

Chu Đồng bị trách móc một trận, sắc mặt nhanh chóng đỏ hồng.

Thanh Dương Trần vội ho một tiếng, nói: “Chu huynh, ngươi thật sự hiểu lầm Cố huynh, hắn thật sự không đẩy ngươi, cũng không đạp ngươi. Là chính ngươi không cẩn thận rơi xuống nước. ”
 
Diệp Âm cúi đầu, mặt mày hơi cong.

Cố Lãng đến bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Chim nhỏ, ngươi đang cười cái gì. ”
 
Diệp Âm: “Không có gì. ”

Người khác không chú ý nhưng Diệp Âm nhìn thấy, Cố Triệt đứng dậy thì cách Chu Đồng nửa bước, chàng bất động thanh sắc nhấc một chân đưa đến hai chân phía trước Chu Đồng, người bình thường nếu bị mũi chân đá đến thì đều sẽ không cẩn thận mà té ngã. Chớ nói chi là lúc đó Chu Đồng đang cúi đầu xuống nhìn vào trong nước, thân thể đã nghiêng về phía trước.

Nhưng Chu Đồng có biết chút võ thuật, nếu muốn cho hắn ngã vào trong nước, phải làm theo "Quán tính".

Tỷ như, để chân trước của hắn chịu chút lực.

Trong phạm vi nhỏ mà muốn làm như vậy, nếu không phải là người có công phu thì khả năng không thể làm.

Xem ra tiểu gia chủ cũng có rất nhiều bí mật nhỏ.

Nghe mọi người ai nấy cũng lập lời thề son sắt bảo đảm, Chu Đồng cũng bối rối.

Lẽ nào thật sự là chính hắn không cẩn thận đạp đến cái gì mới bị ngã, lúc đó hắn thật sự đã cảm giác được phía trước chân có vật cứng cản đường.

Thanh Dương Trần dặn dò hạ nhân mang Chu Đồng đi tới phòng nhỏ thay y phục.

Không có hắn, bầu không khí trong nhà thuỷ tạ yên bình hơn hẳn.

Ngụy Trường Phong vung ống tay áo, tay bưng một bát hạnh lộ ngồi dựa vào ghế, sung sướng cực kỳ.

Một bát hạnh lộ nhanh thấy đáy, đột nhiên hứng thú làm thơ của hắn trỗi dậy nên liền làm một câu thơ, thanh âm trong giây lát cất lên, tiếng ca uyển chuyển chập trùng, thập phần du dương.

Thanh Dương Trần cũng không chịu thua, hắn hứng khởi sáng tác, lúc sau còn đặt ra hình thức thi đua, ngươi tới ta tới làm cho không khí bên trong nhà thuỷ tạ náo nhiệt cực kỳ.

Diệp Âm cùng Cố Lãng ngồi ở trong góc, tiểu hài nhi nghe không hiểu chút thơ từ này, thế nhưng hắn cũng không buồn chán vì nhóc con này có một lạc thú mới.

Cố Lãng bưng một bát quả vải ẩm, múc một muỗng bón đến bên mép Diệp Âm: “Chim nhỏ, a. ”

Diệp Âm cảm giác tay có chút ngứa, muốn đánh  thằng nhóc này một cái quá.

Cố Lãng mở to con mắt nhìn cô: “Chim nhỏ, há mồm a. ”

“Cái quả vải này thế nhưng còn uống rất ngon, lành lạnh, ngọt ngọt, còn có chút thơm...”

Diệp Âm:...Đừng nói nữa.

Dưới ánh mắt mong chờ của Cố Lãng, môi khép mở mấy lần, cuối cùng vẫn là há miệng ra.

Diệp Âm: Là cô không thể chịu được áp lực này【 nhắm mắt】.

Trong giây lát, một thìa vải ẩm được bón vào trong miệng, đầu lưỡi nếm được mùi trong veo, trong khoang miệng cô giờ đây toàn mùi thơm của quả vải. Nháy mắt, Diệp Âm liền đem sự thẹn thùng đạp bay lên chín tầng mây.

Cố Lãng hì hì cười: “Ta không lừa gạt ngươi chứ. ”

Diệp Âm: "Ân. "

Một bát quả vải ẩm thấy đáy, tiểu Cố Lãng lại lật đật chạy đến bàn đá, mới vừa giơ tay nhỏ lên, một bát băng lạc liền được đưa tới trước mặt hắn.

Cố Lãng ngửa đầu nhìn lại, khuôn mặt nhỏ cười xán lạn cực kỳ: “Cảm ơn tiểu thúc. ”

Cố Triệt biết Diệp Âm ham ăn. Chàng để Diệp Âm cùng ngồi cùng bàn bởi vì trong lòng Cố Triệt không đem Diệp Âm coi như nô tỳ. Nhưng ở bên ngoài, những công tử thế gia hay lui tới với Cố Triệt sẽ không nghĩ như vậy.

Vốn dĩ là Cố Triệt muốn tìm lý do cho Diệp Âm lui ra nghỉ ngơi, không nghĩ tới Cố Lãng còn có có biện pháp hơn tiểu thúc là chàng.

Cố Lãng tuổi nhỏ, chỉ cần không phải điều gì quá phận thì mọi người đều sẽ thuận theo hắn.

Ngụy Trường Phong đã uống rượu trước nên vào lúc này cảm giác say đã trỗi dậy, ngôn ngữ cũng ít đi sự kiêng kỵ.
 

“Tốt xấu gì ta cũng là con trai trưởng của Quang Lộc Tự khanh, bậc cha chú đều làm quan từ tam phẩm trở lên, ra khỏi Kinh Thành thì ai mà không phải nhân vật máu mặt ? ”

“Nhà hắn một mực muốn cùng hoạn quan làm bạn, tự mình ăn chơi sa đoạ, thế mà vẫn lấy làm vinh hạnh. ”

“Phi——”

Hai vị bằng hữu bên cạnh bất đắc dĩ, thấp giọng khuyên bảo.

Thanh Dương Trần bưng một ly rượu đi tới cạnh Cố Triệt: “Ngày hôm nay để ngươi chịu oan ức, ta hướng ngươi bồi tội. ”

Chính như Ngụy Trường Phong nói, Chu gia kết thân với chưởng ấn thái giám Uông Trung Nghĩa, nịnh bợ để ông ta đặc biệt quan tâm, nâng đỡ nữ tử Chu gia ở trong cung thượng vị.

Bây giờ Chu gia đã có người lên làm hoàng hậu. Trong cung lộ ra ý tứ, ít ngày nữa Chu Đồng sẽ ra ngoài nhậm chức.

Chu gia vừa không có công đức của tổ tiên, không được lót đường. Chu Đồng lại không có học thức tài cán, không thông qua khoa cử thủ sĩ, dựa vào cái gì có thể vào sĩ, nhậm chức quan chính thất phẩm?

Quả thực là hoang đường đến cực điểm, họ để quy củ của triều đình đi đâu.

Một người vô đức vô tài, ngu ngu ngốc ngốc ngốc dám trộn lẫn với bọn hắn, con bà nó bọn này còn chưa tính sổ mà hắn còn dám đứng chung quanh nhảy nhót.

Ngụy Trường Phong càng nghĩ càng giận, thơ cũng không thèm làm, từ cũng không điền. Quay về bên trong ao cẩm lý chửi ầm lên, giọng nói đặc biệt âm dương quái khí.

Trong lúc Ngụy Trường Phong chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, Cố Triệt tiếp nhận ly rượu Thanh Dương Trần đưa, uống một hơi cạn sạch.

Nói đến nguyên nhân Cố Triệt cùng Chu Đồng kết oán thì vẫn phải nói về ba năm trước, nói đúng ra, là Chu Đồng đơn phương oán hận.

Lúc đó Chu gia còn chưa leo lên kết thân với Uông Trung Nghĩa, người một nhà hắn đều chen chúc ở một tòa nhà nhỏ. Vừa vặn cửa sau ngôi nhà chính là một con đường tắt nhỏ, bình thường khá ít người qua lại.

Lúc đó Cố Triệt đang có việc nên đành đi vào ngõ tắt, sau đó liền nghe được một trận ồn ào.

Trong phòng bếp Chu gia có một tên nô tài hay nhặt đồ thừa của các chủ tử nên bị tóm lấy, bị đánh một trận rất nặng, sau đó liền ném ra cửa.

Chu Đồng đứng ở cửa sau, vênh váo hung hăng: “Ngươi không phải thích ăn đồ thừa sao, bản thiếu gia ta thành toàn cho ngươi. ”

Hắn dặn dò gã sai vặt: "Đi xách nước rửa chén đến, cho hắn uống hết. "

Bất quá cuối cùng nô tài kia không phải uống nước rửa chén, bởi vì Cố Triệt đứng đã đứng ra ngăn cản.

Cố Triệt không đem chuyện này để ở trong lòng, thời gian qua đi liền đã quên, không nghĩ tới Chu Đồng kể từ đó đã ghi hận Cố Triệt trong lòng.

Sau đó Chu gia từng bước trèo cao, Chu Đồng ở trước mặt Cố Triệt cũng không khách khí nữa.

Uông công công nói rồi, Cố gia không còn là Cố gia của hơn mười năm trước nữa. Hắn có gì đáng sợ chứ.

Bất quá đối với Thanh Dương Trần, Chu Đồng đúng là trước sau như một.

Thanh gia truyền thừa mấy trăm năm, tổ tiên ban đầu chỉ là đám nô bộc, sau đó có chiến tranh xảy ra liền theo hoàng đế giành chính quyền, sau khi thiên hạ bình định thì được phong Vương, có đất phong, đời sau liền cứ thế được hưởng tiếng thơm .

Sau khi Thanh gia cải môn bèn tận lực bồi dưỡng tử tôn, mặc dù sau trận chiến, gia tộc đã mất đi lượng lớn tộc nhân, nhưng những người còn sống cũng không chịu thua kém, họ nỗ lực phục hồi vinh quang của tổ tiên mình.

So với Cố gia, Thanh gia căn cơ càng sâu hơn, từ khi Thanh gia gia nhập quan lộ, danh dự của họ ở trong giới văn nhân vô cùng tốt, đừng nói Chu Đồng, chính Uông Trung Nghĩa cũng không dám dễ dàng trêu chọc.

Nhưng, Chu Đồng hôm nay không mời mà tới, Thanh Dương Trần dù cho trong lòng không thích, vẫn phải đem người đón vào.

Tổ tiên Thanh gia có dạy: nếu như không phải trường hợp cấp thiết, kỵ cùng người lúng túng.

Thanh gia tồn tại đến ngày nay, không phải chỉ dựa vào khí khái của văn nhân.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play