Tình trạng hiện tại của bản thân không thể giúp gì cho dân chúng, lại vừa lúc khí trời nóng bức nên bằng hữu của Cố Triệt bèn sai người đưa thiệp mời tới mời chàng dự tiệc, Cố Triệt hơi suy tư sau đó liền đáp lại.

Cố Đình Tư không thích văn thơ nên rất tự giác không quấy rầy huynh trưởng giao lưu cùng bạn bè, nên không đi theo.
 
Cố Lãng thì ngược lại, nó vui cười hớn hở vì biết sẽ được ra ngoài chơi cùng tiểu thúc.

Địa điểm tổ chức tiệc rượu là ở thành đông, nếu địa phương khác có cảnh tượng cây cỏ khô vàng, đất đai khổ rạn nứt, thì nơi tiệc rượu bắt đầu lại có vị trí rất đẹp, cây cối tươi tốt, những dòng suối uốn lượn như một dải lụa mềm mại chảy từ trên núi xuống.
 
Từng đàn chim bay lượn khắp nơi, uyển chuyển hót vang, nghe qua rất êm tai.

Theo xe ngựa lên núi, rời xa dòng người náo nhiệt, càng tới gần thì mọi người càng nghe được tiếng nước chảy róc rách, xuyên qua từng khe đá làm cho âm thanh thật vang dội.

Nó có một loại ma lực thần kỳ, âm thanh thác chảy bay qua màng nhĩ, phảng phất như mang tất cả mọi muộn phiền cuốn đi mất.

Diệp Âm hạ màn xe xuống, tâm tình không chỉ không thả lỏng, trái lại không biết tại sao cô lại cảm thấy nặng nề.

Cố Lãng không biết suy nghĩ của cô, nó đứng dậy chạy đến bên người Diệp Âm, thân xe hơi lay động, Cố Lãng ôi chao một tiếng, trực tiếp nhào vào lồng ngực Diệp Âm.

Thằng bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, Diệp Âm cúi  đầu xuống cùng nó bốn mắt nhìn nhau.

Cố Lãng ra vẻ vô tội: “Ta bị lắc ngã. ”

Một lớn một nhỏ nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng Diệp Âm đành chịu thua mà ôm lấy nó.

Cố Lãng tựa ở trên bả vai cô, che miệng cười trộm.

Cố Triệt cười khẽ lắc lắc đầu, lặng lẽ nhấp một ngụm trà.


Xe ngựa dừng lại ở lưng chừng núi, trước cửa lớn có bốn cột trụ to được tô màu đỏ hoành tráng, bên trên là một bảng hiệu vàng, có đề tên Nguyệt Sơn Trang.

Dòng chữ mang khí thế rồng bay phượng múa, kết hợp với khí thế của núi rừng, trong nháy mắt nó liền cướp đi sự chú ý của mọi người.

Lúc này quản sự sơn trang bèn tiến lên cung kính nói: “Triệt công tử, công tử nhà nô tài đã ở bên trong sơn trang chờ ngài từ lâu. ”

Vừa dứt lời, một âm thanh tiêu sái từ phía sau cửa lớn truyền ra, “Cố tam, ngươi cuối cùng cũng đến rồi. ”

Người còn chưa đến, tiếng đã tới trước.

Dựa vào âm thanh vừa phát ra, liền khiến cho người ta ảo tưởng về dung mạo của đối phương, chắc chắn đó là một lang quân vô cùng tuấn lãng, phong lưu.

Diệp Âm hơi nhấc mắt, đập vào mắt cô là một đoạn áo bào màu xanh mát mắt, tầm mắt dịch chuyển lên trên một chút, cổ áo của người này hơi mở, lộ ra một mảnh da thịt trắng nõn.

Thoáng cái mấy bước chân mà đối phương đã đến gần, vẻ mặt người này như tranh vẽ, dưới ánh mặt trời, làn da trắng như phát sáng của hắn khiến cho người ta bừng tỉnh.

Hắn lớn lên vô cùng đẹp, lông mày hơi nghiêng, nhưng vừa đúng mực, không cứng ngắc quá, tất cả làm cho dung mạo đẹp ít đi vài phần lạnh lùng, lại nhiều hơn mấy phần nhu tình. Tất cả kết hợp cùng với đôi mắt đào hoa sóng sánh tạo ra cảm giác người đàn ông này có thể làm cho mọi nữ nhân chết đuối chỉ bằng một lời nói.
 
Hai người đứng đối diện nhau, Cố Triệt ngọc thụ chi lan, dung mạo tựa như ánh trắng sáng. Còn người đàn ông kia thì tựa như hoa tươi, xa hoa mà nóng bỏng.

Đứng cùng hai người có dung mạo kinh ngươi như này, dù Diệp Âm có là cái giếng cổ ngàn năm không động thì cũng phải hiện ra chút gợn sóng.

Này chỉ là một loại thưởng thức đơn thuần mà thôi.

Diệp Âm hồi thần, thu hồi ánh mắt của mình, cúi đầu nhìn chằm chằm cái đầu nhỏ của Cố Lãng.

Thanh Dương Trần thấy thế, nhíu mày. Hắn biết mình có dung mạo cực đẹp, thường xuyên có người ngắm đến cả người đều ngốc. Người như Diệp Âm chỉ nhìn ngắm chốc lát liền thu tầm mắt lại, đúng là hiếm thấy.
 
Hắn nhìn đến Cố Triệt, ừ, đã quên người trước mắt hắn luôn được gọi là "Trúc tử".

Dung nhan của Cố Triệt không kém hắn, Thanh Dương Trần cũng có thể hiểu được phản ứng của nha đầu kia.

Hắn đưa tay xoa xoa đầu Cố Lãng, đem đầu tóc vốn gọn gàng của tiểu hài tử vò thành con gà trụi, Cố Lãng vung vẩy móng vuốt kháng nghị: “Dương ca ca buông tay. ”

Sắc mặt Thanh Dương Trần cứng đờ, ngồi chồm hỗm xuống sửa lại lời Cố Lãng: “Ta cùng cháu đã nói rất nhiều lần rồi, phải gọi ta là thúc thúc, biết không? ”

Cố Lãng là cháu trai Cố Triệt, Cố Lãng gọi hắn là ca ca, hắn chẳng phải là vô duyên vô cớ trở thành cháu của Cố Triệt sao.

Hắn mới không làm.

Cố Lãng uốn người một cái, giống như cá chạch mà trốn ở phía sau Diệp Âm.
 

Cố Triệt lành lạnh nói: “Đây là phong cách đãi khách thường ngày của ngươi ? ”

Thanh Dương Trần đứng dậy, sửa lại vạt áo một chút, “Cố huynh, mời. ”

Hai người đi song song, đi được một đoạn, Thanh Dương Trần cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, ngó trái ngó phải liền phát hiện bên người Cố Triệt ít đi một cái đuôi.

Cố Lãng đâu?

Hắn nhìn lại, phát hiện Cố Lãng chẳng biết lúc đã được buộc lại mái tóc, nó đang ngoan ngoãn tựa ở trong lồng ngực Diệp Âm.

Lại là nha hoàn này, Thanh Dương Trần trên dưới đánh giá một chút, bề ngoài xấu xí, nhưng lại được hai thúc cháu Cố Triệt tín nhiệm, xem ra là có ẩn tình.

Hắn cùng Cố Triệt gặp mặt, đại đa số thời gian đều là hắn nói chuyện, kể xem gần đây lưu hành cái gì, lại khinh thường đến mức phỉ nhổ một cậu ấm nào đó ở trong kinh.

Không biết là vô tình hay cố ý, đều nói ra chính sự dân sinh.

“Ta hôm nay chỉ mời mấy người bạn tốt, sẽ không quá ồn ào. ”

Hắn cười nói: “Hôm trước ta còn sai người đào ở sau núi một cái hồ lớn, dẫn nước từ trên núi xuống, sau giờ ngọ ta cùng các ngươi đi ngâm mình, tiện giải nhiệt một chút. ”

Cố Triệt lời ít mà ý nhiều: “Quá nóng, không chịu nổi, không đi. ”

Thanh Dương Trần lúc này liếc mắt một cái: “Ngươi đặc biệt lắm ý mà lừa gạt người khác. Ngươi nhiều năm được nuôi dưỡng tinh tế, dù thế nào cũng nên sống cho tốt. ”

Nhìn ánh mắt Cố Triệt sáng sủa, đôi môi hồng hào, không phải là người nhu nhược, yếu đuối a.

Thanh Dương Trần còn muốn đả động thêm chút, nhưng lúc này một gã sai vặt vội vã chạy tới, ở bên tai của Thanh Dương Trần nói nhỏ khiến cho khuôn mặt của hắn vừa rồi còn cười nói nói vui vẻ giờ đã đen mặt lại.

“...Không mời mà tới, thật là không biết xấu hổ. ”

Hắn dặn dò tâm phúc dẫn đoàn người Cố Triệt tới phòng khách nghỉ ngơi, sau đó mạnh mẽ lên tinh thần, dậm chân bước nhanh tới cửa lớn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play