Thừa dịp mặt trời vẫn chưa lên cao, đám nô tỳ tranh thủ cùng nhau xách nước tưới cây, trong sân trồng rất nhiều loại hoa, hương hoa nồng nàn phiêu dạt khắp sân viện, nhưng đợi đến khi bay vào thư phòng thì mùi hương đã phai nhạt đi rất nhiều.

Cố Triệt đặt bút xuống, tờ giấy ban đầu trắng như tuyết giờ đã tràn ngập chữ viết, nửa trước tờ giấy là  những hàng chữ cân xứng được viết theo kiểu khải thư. Khi nhìn đến giữa đoạn sẽ nhận thấy được rằng vì tâm tình của chủ nhân đang biến hóa quá nhanh nên kiểu chữ viết đã chậm rãi biến thành hành thư.

Không quá khó hiểu như thảo thư, cũng không quá giống với khải thư, nét bút của người viết rõ ràng hiện ra một loại tâm tình khắc chế mà phóng túng.

Diệp Âm nhìn lướt qua nội dung trên giấy, có chút bất ngờ, đồng thời cũng vô cùng đồng tình với nội dung viết trong đó.
 
Nhằm vào vấn đề đất đai và thuế má, Cố Triệt liệt kê ra vài đối sách rất thiết thực và hữu hiệu. Thế nhưng những nếu ra đối sách này, có thể nó sẽ đụng vào một số lợi ích của đám người có quyền có thế.

Cố Triệt không thể không thương xót cho các hương thân phụ lão, cũng vô cùng thống hận bọn cường hào ác bá chiếm đoạt ruộng tốt, ức hiếp tá điền. Bọn họ cả gan làm loạn như vậy chắc chắn nếu càng đào sâu sẽ càng phát hiện ra nhiều điều kinh hãi thế tục, nhưng tiếc là không có ai đứng ra vạch trần mọi chuyện.

Đây chỉ là tác phẩm để chàng phát tiết tâm tình. 

Cố Triệt xoa xoa mi tâm, uể oải nói: “Đều nên đốt đi thôi. ”

Chàng có nghĩ tới việc sẽ đi khuyên đại bá phụ bẩm tấu lên trên, nhưng cân nhắc lại các loại khả năng, vẫn nên coi như thôi. Nếu để chính Cố Triệt dâng tấu cũng không được, bản thân mình không có công danh thì có lập trường gì để nói.
 
Không phải chàng không có chí lớn, người thân của Cố Triệt đều rất uy vũ, nhiều lần lập chiến công hiển hách nên ở trong quân rất có uy vọng.
 
Nếu thánh thượng có lòng dạ rộng lượng, có tầm nhìn xa thì có lẽ ngài sẽ phái quân tiếp ứng giúp bọn họ ở phương xa bình định, dẹp tan quân thù.

Nhưng mà tiếc thay, Đương Kim thánh thượng  không phải là người rộng lượng, sau khi lên ngôi ông đã trắng trợn cất nhắc quan văn nhằm chèn ép võ tướng, sau đó thấy quan văn không khống chế được đại cục thì lại tận lực nâng đỡ hoạn quan. Từ đầu đến cuối đều kiêng kỵ võ tướng.
 
Thậm chí vì áp chế võ tướng, rõ ràng quân ta đang chiếm thế thượng phong trong giao chiến nhưng thánh thượng lại chủ động cầu hoà với quân địch.
 
Thiên Tử nghi kỵ, mặc kệ là vì làm cho Thiên Tử an tâm hay như nào thì họ vẫn phải tự giấu mình, Cố gia không thể xuất hiện thêm tướng tài, thậm chí làm binh sĩ cũng không được.

Diệp Âm nhìn trang giấy đang bị ngọn lửa điên cuồng liếm láp, dù cho có ý chí mạnh mẽ đến đâu thì trong khoảnh khắc hóa thành tro tàn đó, cô vẫn có thể thấy được sự không cam lòng đang bồng bềnh trên không trung, phảng phất như có tiếng gào thét, nhưng cuối cùng lại chậm rãi hạ xuống, quy về bụi trần, hóa thành tĩnh mịch.

Diệp Âm buông mắt xuống, trong lòng có một loại phiền muộn không rõ nguyên do.

Giờ khắc này không hiểu sao cô lại có chút khó có thể ngẩng đầu, không dám nhìn tới biểu cảm của Cố Triệt.

Không khí trong thư phòng ngột ngạt, mãi đến tận khi có một chuỗi tiếng bước chân truyền đến, cửa phòng từ bên ngoài bị đẩy ra.
 
Cố Lãng lôi kéo tay Cố Đình Tư cười khanh khách đi tới: “Tiểu thúc, cả ngày hôm nay con đều chơi rất ngoan khụ khụ...”

Khói trong phòng còn chưa bay đi hết, Diệp Âm cùng Cố Triệt có thể chịu đựng được, nhưng Cố Lãng vẫn chỉ còn là một đứa trẻ nên liền không chịu nổi.

Thằng bé xoay người đi chầm chậm đến ngoài cửa, Cố Đình Tư dường như còn chưa phát hiện ra cái gì, bèn đi theo ra.

Diệp Âm đem cửa sổ mở rộng hơn chút, dùng cây quạt phẩy phẩy cho bớt khói.

“Không cần, ta sẽ mang Lãng ca nhi đi dạo trong sân. ”
 
Diệp Âm thả cây quạt xuống: “Dạ”.

Cô được phép lui xuống nghỉ ngơi, việc còn lại sẽ do Phương Thanh thay thế hầu hạ.

Cố Lãng có chút xíu ý kiến, nó lôi kéo tay Cố Đình Tư, nhìn Cố Triệt: “Tiểu thúc, chim nhỏ đi đâu vậy ạ? ”

Cố Triệt: “Chim nhỏ bay nhiều nên mệt mỏi rồi, cần đi tìm vị trí nghỉ ngơi. ”

Cố Đình Tư khóe miệng giật giật.

___________________________________________
Editor có lời muốn nói: Vì một chương khá dài mà thời gian này mình có chút việc bận nên có thể sẽ tách một số chương ra làm 2 chương để tiện theo kịp tiến độ cho các bạn độc giả thưởng thức. 
Rất xin lỗi vì không thể đảm bảo đúng 144 chương cho các bạn vì vấn đề tách chương nhưng mình hứa sẽ cố edit full truyện. Rất mong các bạn có thể hiểu và thông cảm cho mình. Cảm ơn cả nhà rất nhiềuuuuu🫶🏻🥰💕☺️🫶🏻

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play