Một chiếc xe ngựa đơn giản loạng choà loạng choạng chạy ở trên đường, Cố Lãng thân thể nhỏ nên mỗi lần thân xe xóc nảy thì toàn bộ người nhóc con đều bị lắc lên lắc xuống liên tục khiến cho cái mông nhỏ của nó thật thảm.

Cố Lãng xẹp miệng nhỏ, oan ức kêu: “Tiểu thúc, con không ngồi xe ngựa nữa đâu, con muốn xuống. ”

Cố Triệt cho dừng xe, bế Cố Lãng giao cho Thường ma ma ôm xuống.

Ở trong xe tuy rằng xóc nảy, nhưng tốt xấu gì cũng đặt bồn băng giúp xua tan đi một phần nóng bức. Vì thế Cố Lãng mới có thể chịu đựng được, cũng làm cho nó hiểu lầm về sức mạnh của ánh nắng mặt trời.

Cho nên sau khi thằng nhóc xuống xe ngựa, dù cho có đội mũ ở trên đầu nhưng cái nóng từ bốn phương tám hướng vẫn cứ hun thẳng vào nó, không lọt chỗ nào.

Cố Lãng cảm giác mình giống như cái bánh bao đang được đặt trong lồng hấp vậy.

Ánh mặt trời nắng gắt, mỗi một tia nắng giống như cây kim đâm vào làn da mềm mại của nhóc con.

Điều này làm cho thằng bé cảm thấy sốc.

Đương nhiên là sốc rồi, ngày trước mỗi khi Cố Lãng ra ngoài, trưởng bối trong nhà sẽ chọn thời điểm mát mẻ để đi, trên xe ngựa đều được bố trí bồn băng mát lạnh, đường đi bằng phẳng, người lớn sẽ tìm cách dỗ nhóc để cho nhóc đỡ chán, muốn có bao nhiêu vui vẻ liền có bấy nhiêu.

Hiện tại tới đây một lần, Cố Lãng thấy sửng sốt.

Nó quay đầu nhìn xe ngựa, nước mắt lưng tròng: “Tiểu thúc...”

Màn xe xốc lên, lộ ra gương mặt tuấn tú của Cố Triệt: “Làm sao ? ”

Cố Lãng duỗi cánh tay nhỏ, khóc chít chít: “Con muốn trở lại xe, con không ở bên ngoài đâu. ”

Diệp Âm từ trong xe vươn nửa người ra, đưa thằng bé vào.

Trời nóng nực, bồn băng trong xe cũng tan đặc biệt nhanh, nhưng so cái "Lồng hấp" ở bên ngoài thì sự chênh lệch nhiệt độ này không khác gì trời với đất.

Tiểu hài nhi ngồi sát xuống bên người Diệp Âm, vừa vặn vẹo một lúc khuôn mặt của nó đã đỏ lên, từng giọt mồ hôi to theo khuôn mặt nhỏ lăn xuống.

Diệp Âm thở dài, lấy khăn nhúng nước ấm lau mặt cho bé. Sau đó cởi áo ngoài của Cố Lãng, từ từ lau từ dưới nách lên.

Đôi mắt Cố Lãng mở to, bên trong tràn đầy nghi hoặc.

Cố Triệt cũng để chén trà xuống, nhìn Diệp Âm.

Dưới ánh nhìn của Cố Triệt và Cố Đình Tư, Diệp Âm cầm lấy áo ngoài làm dây lưng buộc nhóc con, sau đó dùng một tay nhấc Cố Lãng lên, để nhóc  bay lên không trung.

Cố Lãng: “A? ”

Cố Triệt đăm chiêu.

Cố Đình Tư không lên tiếng, mãi đến khi xe ngựa tiếp tục đi, thân xe đi vào đất nên xóc nảy, Cố Lãng tựa như cành cây bị gió thổi, đong đưa trên không lúc ẩn lúc hiện.

Tiểu hài nhi mới đầu còn ngơ ngác, thế nhưng thân thể nó giờ đây đang đung đưa qua lại, giống như cái bàn đu dây trong hoa viên. Không chỉ không nóng mà còn giảm xóc.

Cố Đình Tư nhìn Diệp Âm vững vàng treo nhóc con trên không trung, suýt chút nữa chửi tục.

Lực cánh tay còn có thể dùng như thế sao? !

Bên trong xe ngựa liên tục truyền ra tiếng cười của trẻ nhỏ cùng giọng nói hưng phấn của thiếu nữ.

Cuối cùng xe ngựa dừng ở dưới một gốc cây đại thụ, lúc sau ma ma lấy bậc dẫm ra, cung kính mời chủ nhân xuống xe.

Áo ngoài của Cố Lãng chịu đựng sự tàn phá suốt đường đi nên đã xuất hiện nhiều nếp nhăn không thể nhìn nổi, nhóc con liền mặc trung y chạy nhảy dưới tàng cây.

Hai đại nha hoàn đành chạy theo sau để đảm bảo an toàn cho nó.

“Tiểu thúc, nơi này là nơi nào a? ”

Cố Lãng nhìn xung quanh một vòng, cũng không thấy trang viên và sơn tuyền đâu, cũng không có núi, trái lại là nhìn thấy xung quanh là đồng ruộng bao la bát ngát. Bên trong ruộng có rất nhiều người nông dân đang làm việc.

Cố Triệt không trực tiếp trả lời vấn đề của Cố Lãng, chàng vẫy tay với Cố Lãng.

Tiểu hài nhi hùng hục chạy tới, lộ ra hai hàm răng trắng: “Tiểu thúc~”

Cố Triệt kéo tay bé, tiếp nhận ô trong tay nha hoàn, vẫy lui người hầu, sau đó mang theo Cố Lãng đi về hướng đồng ruộng.

Cố Lãng do dự: “Tiểu thúc, nóng. ”

Cố Triệt nghe vậy bèn đem ô nghiêng về phía nó.

Cố Lãng: “......”

Ý của nó không phải thế a.

Cố Đình Tư nhìn bóng lưng của hai thúc cháu, liền đến bên người Diệp Âm: “Chúng ta có nên đi theo hay không ? ”

Diệp Âm liếc mắt nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, cụp mắt: “Tứ cô nương muốn đi liền đi thôi, nô tỳ phải đi chuẩn bị cơm cho thiếu gia. ”

Cố Đình Tư ngẫm lại cũng phải, nàng mở ô giấy dầu ra rồi rời đi, đi được một đoạn liền đột nhiên dừng lại.
 
Nàng quay đầu lại nhìn Diệp Âm đang bày bộ trà cụ dưới bóng cây, trong lòng cứ cảm thấy kỳ quái thế nào ấy.

Nàng dao động rồi.

Nhưng nếu cứ như thế đi trở về, thì lại không chịu được mất mặt.

Đất dưới chân như muốn nứt ra, giống như một khối sắt nóng, Cố Đình Tư đứng ở phía trên, càng ngày càng cảm thấy mình ngu nhốc.

Đứng trên bờ ruộng, mồ hôi Cố Lãng tuôn như mưa, nó giơ tay xoa xoa mặt, quay sang nửa làm nũng nửa oán giận: “Tiểu thúc, con nóng quá. ”
 
Cố Triệt cúi đầu, cùng nhóc nhìn nhau.

"Tiểu thúc che ô. "

Cố Lãng quyết miệng: “Nhưng là che ô rồi cũng rất nóng a. Xung quanh đều không có bồn băng nào. ”

Cố Triệt: "Vậy còn họ thì sao ? "
 
Cố Lãng: "Cái gì ? "

Cố Triệt nhìn về phía trước, Cố Lãng nhìn theo, vì đứng trên bờ ruộng nên có thể nhìn rõ toàn cảnh bên trong ruộng.

Cách đó không xa có mấy hán tử đổ mồ hôi như mưa, ra sức thu gặt lúa. Mà ở phía sau họ còn có bé gái năm, sáu tuổi đang đeo túi vải để nhặt món đồ gì đó.
 
Mặt các nàng đều bị hun đỏ chót, mỗi một lần khom lưng đều sẽ có những giọt mồ hôi rơi xuống đất.
 
Cố Lãng không hiểu: “Tiểu thúc, bọn hắn tại sao vẫn chưa về nhà nghỉ ngơi. ”

Cố Triệt lắc đầu: “Ta cũng không biết. ”
 

Cố Lãng kinh ngạc: "Còn có việc mà tiểu thúc không biết sao? " Nó che cái miệng nhỏ cười trộm.

Cố Triệt mỉm cười: “Học chưa đến nơi, tiểu thúc xấu hổ, mười mấy năm qua biết quá ít chuyện.”

Cố Lãng vỗ vỗ tay chàng, “Không sao không sao, con đi hỏi một chút. ”
 
Dứt lời, Cố Lãng đội nắng mà chạy về phía đồng ruộng.

Lúc này những người làm ruộng mới chú ý tới có quý nhân đứng ở trên bờ. Mấy người liếc mắt nhìn nhau, lại thấy chỉ có một vị tiểu công tử chạy xuống ruộng, không có nguy hiểm. Vì thế bọn hắn quyết định nhìn lại một chút.

Hai nữ oa vừa câu nệ vừa sốt sắng, Cố Lãng liền rất tự nhiên, nó duỗi cái cổ ra nhìn: “Bên trong túi vải của ngươi là cái gì ?”

Túi vải trên tay hai nữ oa đều đã sờm, bên trên túi có ba bốn miếng vá, nghe được Cố Lãng hỏi, bé gái lớn tuổi hơn nhỏ giọng nói: “Là lúa...lúa mạch. ”

Những thứ này nhặt ở trên đất, các nàng có thể mang về nhà.

Cố Lãng mờ mịt: “Lúa mạch ? ”

"Đó là cái gì? " Thằng bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đều là là hài tử, đều bị mặt trời hun đỏ mặt, nhưng Cố Lãng vẫn như cũ, đều có thể nhìn ra nhóc có một làn da trắng nõn, ánh mắt sáng sủa luôn tràn ngập sức sống.

So sánh với bên này, hai bé gái có thân hình gầy yếu, khuôn mặt chất phác, ánh mắt đều ánh lên vẻ nhu nhược.

Bé gái lớn tay run run, lấy từ bên trong túi vải ra mấy hạt lúa đưa tới: “Này...Như vậy. ”

Cố Lãng nhặt hai viên, lông mi vụt sáng: hạt lúa có hình bầu dục, khá giống cơm mà nó ăn thường ngày, bất quá cái này bên ngoài có một tầng màu vàng óng, đáng tiếc có chút xẹp, sợ là ăn không no.

Cố Lãng ngây thơ nghiêng đầu nhỏ: “Cái này lấy để làm cái gì. ”

Bé gái lớn nhỏ giọng nói: “Có thể ăn. ”

Cố Lãng trừng mắt nhìn.

Đối phương do dự một chút, cầm một hạt lúa, cẩn thận bỏ vỏ, đem hạt lúa ăn vào trong miệng.

Ánh mắt Cố Lãng ánh sáng lên, nó nghe theo, nhưng mà nhai một hồi liền trở mặt: “Phi phi phi, thật là khó ăn. ”

Bé gái nhỏ nhìn Cố Lãng phun hạt lúa ra liền đau lòng hỏng rồi, lại không dám nói.

"Lãng ca nhi. " Cố Triệt chẳng biết lúc nào đã lại đây, chàng vò vò đầu cháu trai, giải thích: “Sau khi bỏ đi vỏ của hạt lúa thì người ta sẽ nghiền chúng thành bột, tiếp theo sẽ làm thành điểm tâm con thích ăn. ”

Cố Lãng bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Hóa ra là như vậy. ”

Nó mất hứng nói với hai đứa bé: “Tại sao ngươi muốn gạt ta. ”

Hai bé gái vừa oan ức vừa sợ, viền mắt ửng hồng như sắp khóc.

Cố Triệt bất động thanh sắc đem ô giấy dầu che lên đỉnh đầu của hai đứa bé, mở miệng trước:” Bởi vì các nàng còn nhỏ, không có sức để nghiền bột, chỉ có thể ăn sống. "

Cố Lãng: “Vậy người lớn trong nhà các nàng đâu? ”

“Tiểu công tử thứ tội, nha đầu nhà thảo dân không hiểu chuyện, chọc giận tiểu công tử, thảo dân xin hướng ngài chịu tội. ”

Cố Lãng ngẩng đầu, trước mặt là một người đàn ông có vóc người cao gầy, da dẻ ngăm đen, y phục trên người đều bị mồ hôi thấm ướt, bám sát ở trên người.

Cố Lãng lắc đầu: “Không có a, các nàng không có mạo phạm ta. ”

Cố Triệt cũng nói: “Cháu trai của ta lần đầu thấy hạt lúa bèn sinh hiếu kỳ mà đặt câu hỏi, nếu là quấy rầy mọi người, thì mong mọi người thông cảm cho bọn ta. ”

Người đàn ông thụ sủng nhược kinh, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một thế gia công tử khách khí như thế.

Hắn vừa muốn nói chút gì đó thì mới kinh ngạc phát hiện chiếc ô trong tay Cố Triệt đang nghiêng về hướng hai cái nha đầu nhà mình.

Cố Triệt cười nói: "Con gái của vị huynh đài có tặng cho cháu trai ta những hạt lúa, ta cũng xin đáp lễ, kính xin một nhà huynh đài đi cùng ta một chút.”

"Này..." Người đàn ông vốn định từ chối, sau đó nhìn hai đứa con gái gầy gò của mình, hắn mặt dày đáp lại.

Cố Đình Tư ngơ ngác mà nhìn thúc cháu hai người vừa đi đã dẫn theo một nhà người nông dân trở về. Nàng há miệng, muốn hỏi chút gì, lại không biết nên nói thế nào.

Cố Đình Tư: Quên đi, nàng vẫn là nên giữ yên lặng.

Đoàn người trở lại dưới bóng cây, Cố Triệt chân thành cùng người đàn ông trò chuyện, Diệp Âm liền bưng tới một đĩa điểm tâm cùng ấm trà.

Lông mày Thường ma ma nhíu chặt, Lãng tiểu thiếu gia làm sao có thể ngồi ăn uống cùng hai nha đầu nông thôn cơ chứ. Bà tiến lên muốn ngăn cản, lại bị Cố Triệt cho lui.

Cái khác hạ nhân thấy thế, cũng đều thành thật lui xuống.
 
Hai tiểu nữ hài nhìn đĩa điểm tâm tinh xảo trước mặt, không nhịn được nuốt nước miếng một cái, các nàng cùng nhau nhìn về phía phụ thân.

Cố Triệt ôn nhu nói: “Đây là lần đầu tiên cháu trai ta chiêu đãi khách, huynh đài chớ chê cười. ”

Hán tử sáng tỏ, liền lộ ra một nụ cười cảm kích với Cố Triệt, sau đó gật đầu với hai nữ nhi của mình.

Hai bé gái lúc này mới dám lấy điểm tâm, nhỏ giọng nói cảm ơn.

Cố Lãng cười nói: “Không khách khí, các ngươi ăn nhiều một chút. ”

Hai bên tuy rằng thân phận có sự chênh lệch lớn, thế nhưng khi ở chung thì bầu không khí lại hết sức hòa hợp.

Cố Đình Tư ngồi ở góc uống nước trà, cau mày.

Vì thế vừa nãy tại sao nàng lại đi ra ngoài đội nắng chứ?

Đến giờ cơm, người hầu chuẩn bị thịt nướng, rau dại xào thanh đạm, Cố Triệt chiêu đãi một nhà ba người cùng ăn uống.

Người đàn ông nhìn những hạt cơm trắng mẩy, trợn cả mắt lên, hắn thật sự rất khó từ chối.

Huống hồ, nếu hắn không ăn, thì nữ nhi của hắn cũng không ăn.

"Đa tạ công tử. " Hán tử nói lời tự đáy lòng.

Khi ăn uống, Cố Triệt dừng cuộc trò chuyện, một mặt là vì lễ nghi, mặt khác là chàng cũng không muốn quấy rối phụ tử ba người dùng cơm.

Ăn uống no đủ, người đàn ông nói cũng nói chuyện tự nhiên hơn, Cố Triệt liền gọi Cố Lãng đến bên người, nghe ông giảng giải quá trình một hạt gạo từ khi gieo trồng đến khi trưởng thành, giữa lúc đó đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn khổ cực.

Người đàn ông than thở: “Năm ngoái nước mưa ít đi. Đến năm nay khi đã vào hạ cũng chỉ rơi xuống hai trận mưa, lúa mạch bây giờ tuy rằng trưởng thành, nhưng có thể sẽ có rất nhiều hạt bị lép. ”

Lông mi Diệp Âm buông xuống, trong đó có một cơn mưa, đã lấy luôn mạng của nguyên chủ.

Người đàn ông kia nhấp một ngụm trà, nhíu mày cay đắng: “Thu hoạch càng ngày càng tệ, thuế đất thế nhưng càng ngày càng cao. ”

Cố Triệt nghi hoặc: "Nghe khẩu âm của huynh đài, rõ ràng là người Kinh Thành, tại sao lại làm tá điền. 

Hán tử muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ hóa thành một nụ cười khổ.

Cố Triệt thấy thế, liền nói sang chuyện khác: "Không biết thuế đất trong kinh gần đây là thế nào ?”

Hán tử lại uống một hớp trà, tinh tế nói.

Địa chủ đem đồng ruộng cho thuê, tá điền bình thường nộp ba phần thuế, thế nhưng bây giờ thuế đất trực tiếp vọt lên gấp đôi, thu hoạch được mười phần thì địa chủ đã thu đi sáu phần.

Tá điền không phải chủ đất, vì thế không cần giao thuế chính, thế nhưng không có nghĩa là bọn hắn sẽ tránh thoát một kiếp.

Còn có một thuế khác—— thuế đầu người. Mà quan tham ở dưới vì muốn ăn bớt nên sẽ thiết lập một ít danh mục.

Một nhà ông tổng cộng có mười người, khi nộp địa tô, sẽ đem lương thực đi nộp thuế, nộp xong cũng chỉ còn một chút. Chừng ấy lương thực căn bản không đủ để cả nhà hắn vượt qua nửa năm.

Vì thế hán tử không thể không đi tìm việc, thành viên khác trong nhà ông sẽ mang theo nam đinh đi tới đồng ruộng khác, còn ông thì mang theo hai nữ nhi tới mảnh đất này làm việc.
 
Đến ngày tết cả nhà ông cũng không có nổi một bữa tử tế, trong lòng không có hổ thẹn là giả, thế nhưng nếu như hiện tại không ăn, mà lựa chọn mang về nhà, cũng thực sự quá thất lễ.

Cố Triệt lại hỏi thăm một chút tình huống khác, hoàn cảnh như nhà người đàn ông này không phải quá đặc biệt, còn có rất nhiều hộ khác ở Kinh thành cũng gặp phải chuyện như thế.

Nhưng mà nhà của ông cũng không phải khó khăn nhất, nếu so sánh, thì tình cảnh các bách tính từ nơi khác đến lại càng gian nan hơn.

Nghe nói đã gây ra mạng người, nhưng cuối cùng mọi chuyện đều bị ém xuống.
 
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, Cố Triệt sai người dùng giấy dầu gói kỹ số điểm tâm còn lại để biếu tặng hán tử.

“Đã làm lỡ giờ công của huynh đài rồi, đây là chút tâm ý của ta, mong rằng huynh đài không chê. ”

Lúc trở về, Cố Triệt trầm mặc không nói, Cố Đình Tư cùng Cố Lãng cũng không có ồn ào nữa.
 
Diệp Âm tâm tình nặng nề, Kinh Thành ở dưới chân Thiên Tử mà vấn đề đất đai đã nghiêm trọng như vậy. Thế còn những nơi khác thì sao ?

Vị hán tử tuy rằng khá là tiếc vì hôm nay đã lãng phí nửa ngày, bất quá nhìn nữ nhi thỏa mãn, lại cảm nhận được sức nặng của điểm tâm đang nằm trong lồng ngực, hắn cũng không thấy khó chịu.

Buổi tối khi ông về đến nhà liền đem chuyện ban ngày nói ra, người trong nhà đều có chút kinh ngạc, hán tử mở bao giấy dầu ra, sau đó đem điểm tâm chia ra, khi gần hết điểm tâm, dưới ánh đèn lờ mờ, họ thấy tám lạng bạc vụn sáng chói đang lặng yên nằm đó.

Hán tử kinh hãi: “Này——”

Phụ thân của ông vỗ vỗ vai con trai, "Ngươi đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, gặp được người lương thiện a. ".

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play